Danh phận
Phác Thành Viển sáng ra đã bị bà Tư bắt đi theo ông Phác đến xưởng buôn, một thiếu gia sớm tối kẻ hầu người hạ phải chen chúc ở công xưởng đầy mùi mồ hôi làm hắn cáu bẳn. Đã vậy còn bị kẻ họ Thẩm nào đó coi như nhân công sai vặt đủ kiểu, hóa ra là bạn làm ăn của ông anh Cả hách dịch nhà hắn. Phác Thành Viển biết cái xưởng buôn đó có giá trị vô cùng lớn, dù Phác Chí Thành đã tỏ rõ quan điểm không thiết tha gì nhưng để ông Phác tin tưởng giao vào tay hắn quản lý thì còn xa lắm, chưa kể Phác Thành Huấn như ngọn núi đang đứng sừng sững trước mặt.
Lượn lờ chán chê Phác Thành Viển kiếm cớ đánh bài chuồn, xui là ông Phác còn có việc phải làm nên không có xe cho hắn về, thành ra Phác Thành Viển phải hậm hực gọi xe kéo, phơi mình dưới cái nắng hầm hập vừa chớm.
"Đúng là ngày xúi quẩy, còn hơn đạp phải phân chó." – Phác Thành Viển đá ngọn cỏ dại làm nó quặt xuống, hắn bảo kéo xe dừng gần gần nhà, để người làm nhìn thấy thì không biết chui đi đâu.
Cơn bực tức nhanh chóng bay sạch khi Phác Thành Viển thấy một bóng dáng yêu kiều đứng trước cổng. Dưới tán cây hoa giấy trổ bông rực rỡ trước cổng lớn Phác phủ, nàng tựa một nàng tiên thướt tha đạp mây xuống cướp mất hồn hắn. Phác Thành Viển vuốt lại áo phẳng phiu, vuốt vuốt tóc cho bảnh bao, nở nụ cười mà hắn nghĩ là thiện cảm nhất tiến tới nàng.
"Người đẹp đang làm gì trước cổng nhà tôi thế?"
Triệu An Diệp nhìn gã trai cười cười trước mặt, tâm tình cô hiện vô cùng căng thẳng suýt chút đã kiềm không được mắng kẻ làm phiền, nhưng khi nghe hắn là người trong Phác phủ thì nhịn xuống.
"Tôi có việc cần tìm ông Hội đồng Phác, không biết thiếu gia có thể đưa tôi vào được không?"
"Ba tôi không có nhà, nếu cô muốn vào tham quan thì xin mời." – Phác Thành Viển giơ tay hướng về phía cổng, người hơi nghiêng coi bộ sành sỏi. Không ít cô gái bị thái độ lịch thiệp của hắn đánh gục mà không biết Phác Thành Viển là tên cả thèm chóng chán chỉ theo đuổi thú vui chinh phục.
Triệu An Diệp theo thói quen cắn môi suy nghĩ, phải mất khá nhiều thời gian cô mới quyết định đến đây, không thể để một việc ngoài ý muốn cản trở mục tiêu ngày hôm nay. Dù sao cũng chỉ là một người làm nhỏ nhoi không danh phận, chắc chắn ông Phác sẽ không làm khó dễ cô.
Nhà họ Phác giàu có thế nào Triệu An Diệp cũng đã nghe qua. Hầu hết đất đều dùng để làm sân. Triệu An Diệp có cùng ba mình nghiên cứu cây cảnh nên biết sơ sơ giá trị của những cái cây được chăm chút cắt tỉa gọn gàng, hẳn ông Phác đã đầu tư rất nhiều cho khoản cây cối. Phác Thành Viển vẫn khua môi múa mép về bản thân, cố gắng tạo ấn tượng tốt cho người đẹp mà đâu biết người đẹp đã lơ hắn ngay từ đầu. Đám gia nhân thấy có cô gái lạ thì máu tò mò nổi lên, len lén ngước nhìn dung nhan người con gái đang đi sau cậu Tư nhà bọn họ.
Triệu An Diệp đưa mắt tìm kiếm, mái tóc đen quen thuộc cùng cặp mắt mèo sau dãy đồ bay phất phơ ngay lập tức thu hút sự chú ý của cô.
Triệu An Diệp vui vẻ cong mắt chạy vòng ra sau, nhón chân lấy tay bịt mắt người nọ.
"Đoán xem tôi là ai nào?"
Mắt Lương Trinh Nguyên bị bao phủ bởi đôi bàn tay thơm mùi hoa hồng, chỉ còn lại vài tia sáng theo kẽ tay lọt vào mắt. Lương Trinh Nguyên tay vẫn còn cầm cái khăn trắng chưa kịp móc lên, nghĩ nghĩ một hồi mới nghi hoặc hỏi.
"An Diệp?"
"Đúng là tôi đây." – Triệu An Diệp chắp tay đằng sau khom người về phía Lương Trinh Nguyên, mái tóc dài xõa ngang lưng mềm mại trôi tuột về trước, đung đưa trong làn gió.
"Cô làm gì ở đây?" – Lương Trinh Nguyên tròn mắt, có nghĩ như nào cũng không nghĩ ra lý do khiến Triệu An Diệp xuất hiện ở Phác phủ.
"Tôi đến mang theo bất ngờ cho cậu, chắc chắn cậu sẽ vui lắm cho mà xem." – Triệu An Diệp ra vẻ thần bí nháy mắt.
"Mày." – Phác Thành Viển nghiến răng chỉ Lương Trinh Nguyên. "Muốn chết hay gì mà dám ăn nói trống không như vậy? Lo mà làm việc đi."
Qua miệng Lương Trinh Nguyên hắn mới biết tên của người đẹp là An Diệp, đúng là người sao tên vậy, nhẹ nhàng thanh thoát. Phác Thành Viển cả buổi nói chuyện nàng không thèm đếm xỉa, thế mà lại có quen biết trước với đứa người làm bẩn thỉu này. Vậy là Phác Thành Viển lại có thêm một lý do để ghét Lương Trinh Nguyên.
Triệu An Diệp ngồi ở nhà trên chán ghét nghe Phác Thành Viển không ngừng kiếm chuyện, văn thơ chán chê thì ngồi nhìn cô chằm chằm, còn nở nụ cười khiến người khác nhìn là muốn đánh.
"Tôi hỏi cậu một lần nữa, ngoài ông Phác thì tôi có thể tìm ai để nói chuyện?"
Tỏ ra đanh đá như vậy là muốn lạt mềm buộc chặt với hắn ư? Phác Thành Viển dựa lưng ra ghế, nhác thấy Phác Thành Huấn từ trên cầu thang đi xuống, nhẹ hất cằm.
"Cô tìm anh ta mà nói." – Phác Thành Viển cười khẩy đứng lên rướn người tới trước mặt Triệu An Diệp. "Đừng bảo tôi không báo trước, nói chuyện với tên mặt liệt đó thì sớm muộn cũng tức chết."
Triệu An Diệp liếc mắt khinh thường, nói chuyện với tên khùng như hắn mới làm cô tức điên lên thì đúng hơn. Mặc kệ Phác Thành Viển, Triệu An Diệp đi tới trước mặt Phác Thành Huấn.
"Anh Thành Huấn, em đến đây là muốn thương lượng một chuyện."
"Nếu là chuyện liên quan đến công việc thì đợi ba tôi về rồi nói sau."
"Là chuyện liên quan đến Lương Trinh Nguyên."
Ánh mắt Phác Thành Huấn hơi dao động, hắn muốn biết chuyện cô đề cập tới nên tạm gác việc đi tìm Lương Trinh Nguyên lại, cùng Triệu An Diệp ra mái vòm cua.
Người làm bưng khay trà thơm phức đặt trên bàn, đứng một bên chậm rãi rót trà. Phác Thành Huấn bảo hắn xuống nhà dưới, đợi Triệu An Diệp nhàn nhã nhấp một ngụm trà mới mở miệng.
"Triệu tiểu thư có gì muốn trao đổi với tôi?"
"Được rồi, em cũng không muốn vòng vo." – Triệu An Diệp đặt lại ly trà trắng sứ, nhìn thẳng vào mắt Phác Thành Huấn. "Thật ra mục đích của em đến đây là để xem mắt."
"Xem mắt?" – Phác Thành Huấn nhíu mày. "Vậy thì liên quan gì đến Lương Trinh Nguyên?"
"Em đến là muốn xem mắt Lương Trinh Nguyên. Trinh Nguyên là người tốt bụng, cậu ấy đã giúp em rất nhiều lần, và em biết là mình phải có được người này."
"Cô đang ngộ nhận sự biết ơn thành tình cảm dành cho em ấy."
"Em rất chắc chắn tình cảm của mình, hy vọng anh đồng ý tác hợp cho chúng em đến với nhau." – Có thể nhìn ra trong ánh mắt cô là sự chân thành cùng kiên định. "Em sẽ trả hết nợ mà cậu ấy nợ Phác phủ, sau đó em sẽ cùng Lương Trinh Nguyên sống một cuộc sống tự do tự tại không có đau khổ."
"Tôi nghĩ cô nên quay trở về thì hơn." – Phác Thành Huấn vẫn trưng ra bộ dáng lãnh đạm thường ngày, không khách sáo buông lời tiễn khách.
"Tại sao?" – Triệu An Diệp hơi cao giọng. "Anh là chủ của Lương Trinh Nguyên không lý nào lại không muốn cậu ấy hạnh phúc. Không lẽ anh muốn Lương Trinh Nguyên cả đời phải bó chân ở nơi chật hẹp này ư?"
"Cô thực sự muốn biết lý do?"
Triệu An Diệp gật đầu, cô cực kỳ chắc chắn Lương Trinh Nguyên sẽ không ở mãi một nơi với thân phận thấp kém như thế này. Tự do mới là điều Lương Trinh Nguyên thực sự mong muốn.
Phác Thành Huấn bảo một tên người làm xới đất gần đó đi gọi Lương Trinh Nguyên. Anh đổ ly trà đã nguội ra tấm đựng, tự rót một ly khác, từ từ thưởng vị trà thơm dịu đăng đắng.
Lương Trinh Nguyên nghe Phác Thành Huấn tìm mình thì tạm bỏ đống chén đang lau dở đi theo người làm. Cậu thấy có cả Triệu An Diệp ngồi đó nên theo bản năng nở nụ cười chào hỏi.
Phác Thành Huấn đứng lên đứng bên cạnh Lương Trinh Nguyên, nhìn xuống Triệu An Diệp. "Nếu cô muốn biết lý do thì hãy nhìn cho kỹ."
Phác Thành Huấn dứt lời liền đỡ gáy Lương Trinh Nguyên nghiêng đầu hôn. Anh lấy lưng chắn cho cậu, để chính mình cùng đám cây cỏ giúp Lương Trinh Nguyên ẩn nấp. Đầu lưỡi Phác Thành Huấn luồn vào miệng Lương Trinh Nguyên điên cuồng càn quét, như muốn đem người trong lòng khảm vào tim. Nụ hôn mang theo sự xâm chiếm cùng khẳng định hết sức rõ ràng, rằng Lương Trinh Nguyên là của một mình Phác Thành Huấn.
"Lý do này đủ thuyết phục rồi chứ?"
Lương Trinh Nguyên bất ngờ bị hôn đến ngây người, chân đứng không vững phải bám vào vai Phác Thành Huấn. Lo sợ sẽ có người nhìn thấy và xấu hổ vì Triệu An Diệp vẫn còn ở đây, Lương Trinh Nguyên vùi mặt vào hõm vai anh giả chết.
Triệu An Diệp che miệng không thốt lên được lời nào, nhìn trân trân hai người đang ôm ấp nhau. Ánh mắt cô hiện rõ bối rối cùng tổn thương, nhưng kinh ngạc vẫn chiếm phần lớn hơn. Gia giáo lễ nghĩa không cho phép Triệu An Diệp thất thố, huống gì cô cũng không phải kiểu người cổ lỗ sĩ. Có điều tình cảm mới gieo rắc lại chết ngay khi chưa đâm chồi, đó mới là đả kích với Triệu An Diệp.
"Hai người... Có ai biết chuyện này không?" – Triệu An Diệp kiềm chế run rẩy trong cổ họng, tìm lời thích hợp để tiếp tục.
"Hiện tại chỉ vài người biết."
"Hai người định giấu chuyện này đến bao giờ? Ý tôi là rồi cũng có ngày nó bị vạch trần." – Ngẫm lại thì tình yêu không có lỗi, lỗi là ở định kiến người đời với tình yêu.
"Che giấu ư?" – Phác Thành Huấn ôn nhu nhìn Lương Trinh Nguyên, ngón tay anh miết lên mu bàn tay em. "Chỉ cần em ấy muốn, tôi sẽ công bố cho tất cả biết tình yêu của chúng tôi. Lương Trinh Nguyên cần một danh phận rõ ràng, nó sẽ tự thành tên khi Phác Thành Huấn tôi đeo lên tay em ấy chiếc nhẫn cưới ràng buộc hai cuộc đời."
Triệu An Diệp mũi cay xè, cô thực lòng thích Lương Trinh Nguyên. Coi như thất bại lần này đổi lại vẫn chưa mất tình bạn với cậu, cũng không thiệt gì mấy. Buồn một khoảng thời gian rồi mọi thứ lại trở về quỹ đạo thường ngày.
"Tôi thực tâm chúc hai người hạnh phúc."
Vành mắt Triệu An Diệp ầng ậng nước, cô cắn lòng môi để nước mắt không rơi, muốn giữ chút hình ảnh tươi vui thường ngày rời khỏi. Lệ dâng làm khung cảnh phía trước mờ ảo nhập nhoè, hình ảnh dài ra vô tận rồi co rút cứ thay phiên choáng hết tầm mắt, cô thất thần bước đi không cẩn thận đâm sầm vào một người.
"Cô không sao chứ?" – Phác Chí Thành nhanh tay đỡ lấy cô, lo lắng hỏi.
Triệu An Diệp lấy tay quẹt mắt, bao nhẫn nhịn từ nãy đến giờ chỉ vì một câu quan tâm của người lạ liền trào dâng. Cô ngồi thụp xuống ôm gối khóc nức nở, đôi vai run run, lần đầu khóc vì tình hoá ra không dễ chịu mấy.
"Đừng khóc nữa." – Phác Chí Thành bối rối không biết phải làm sao, đành ngồi xổm xuống nhẹ giọng dỗ dành.
Triệu An Diệp đem hết đau thương ra khóc một thể mới hít hít cái mũi đỏ ửng, không màng hình tượng lấy ống tay áo lau nước mắt. Cô lại trở về dáng vẻ hoạt bát vui tươi thường ngày, chìa tay ra.
"Em là Triệu An Diệp, cảm ơn anh đã nghe em khóc."
Phác Chí Thành bật cười bắt tay cô.
"Anh là Phác Chí Thành, rất vui được biết em."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com