Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

11

Sáng hôm đó, tôi bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa. Mở mắt ra đã thấy Jii đứng bên ngoài.

"Xin lỗi vì làm cháu dậy sớm."

"Không sao đâu ạ." - Tôi dụi mắt ngồi dậy.

"Có chuyện gì vậy ạ?"

"Ta phải ra ngoài một chuyến. Có lẽ tối mới về."

Ông nói tiếp.

"Hôm nay trong phủ chỉ còn cháu và Thiếu chủ."

"..."

.

.

.

Sau bữa sáng. Jii chuẩn bị lên đường. Trước khi đi còn đứng ở cửa dặn dò đủ thứ.

"Nếu có việc gì thì cứ hỏi Thiếu chủ."

"Vâng."

"Nhớ ăn trưa."

"Vâng."

"Đừng chạy lung tung."

"... Dạ vâng ạ." - Mặt tôi đỏ lên vì ngại ngùng và bối rối.

Jii cười rồi sau đó rời khỏi phủ.

Cánh cổng khép lại. Khoảng sân lập tức yên tĩnh hơn hẳn.

Tôi đứng nhìn theo một lúc rồi quay đầu.

Takeru đang đi về phía sân tập.

Không nói một lời.

Không ngoái lại.

Không có vẻ gì là quan tâm tới việc hôm nay thiếu mất một người.

.

.

.

Đến giữa buổi sáng, tôi bắt đầu thấy chán.

Rất chán.

Cực kỳ chán.

Takeru vẫn tập kiếm.

Tôi đã xem cậu tập gần một tiếng đồng hồ. Từ hành lang này sang hành lang khác. Từ ngồi sang đứng. Từ uống trà sang ăn bánh.

Ngẩng đầu lên.

Takeru vẫn tập.

"..."

Thể lực của người này là vô hạn à?

__________________

Gần trưa, tôi cuối cùng cũng bỏ cuộc. Định quay về phòng nghỉ thì chợt nhớ ra một chuyện.

Tôi dừng bước.

Nhìn nhà bếp.

Rồi nhìn sân tập.

Rồi lại nhìn nhà bếp.

Một câu hỏi hiện lên trong đầu.

Ai sẽ nấu cơm?

Tôi đi ra sân.

"Takeru."

Tiếng kiếm dừng lại.

"Sao?"

"Cậu có biết nấu ăn không?"

Takeru nhìn tôi, ánh mắt như thể tôi vừa hỏi một câu cực kỳ khó hiểu.

"Tại sao?"

"Bởi vì sắp đến giờ ăn trưa rồi."

"..."

Lần này người im lặng là Takeru.

________________

Mười phút sau.

Hai người đứng trong nhà bếp. Không ai nói gì.

Tôi nhìn đống nguyên liệu.

Takeru nhìn đống nguyên liệu.

Đống nguyên liệu nằm đó.

Chắc cũng đang nhìn lại hai đứa tôi.

"Tôi tưởng Jii chuẩn bị sẵn."

Tôi lên tiếng.

"Thường thì có."

Takeru đáp.

"Nhưng hôm nay?"

"Không có."

"..."

Tuyệt vời.

"Tôi chỉ biết nấu mấy món đơn giản."

Tôi thú nhận.

"Vậy nấu món đơn giản."

Takeru đáp ngay.

Nghe đơn giản quá nhỉ.

__________________

Hai mươi phút sau.

Tôi bắt đầu hối hận. Rất hối hận.

"Takeru."

"Sao?"

"Cậu có thể đừng đứng nhìn được không?"

"Tại sao?"

Cậu có thể đừng hỏi tại sao hoài không hả????

"Tôi áp lực."

"..."

Takeru không hiểu.

.

.

.

Sau một hồi vật lộn thì bữa trưa cũng hoàn thành.

Không đẹp.

Không xuất sắc.

Nhưng ít nhất ăn được. Mong là vậy..

Tôi đặt bát cơm xuống bàn, thở phào nhẹ nhõm. Như vừa đánh xong một trận chiến.

Takeru gắp một miếng.

Ăn.

Tôi nhìn chằm chằm.

"Thế nào?"

"..."

"Ngon không?"

"..."

"Cậu nói gì đi."

Takeru đặt đũa xuống.

"Tôi vẫn còn sống."

Cái gì chứ???

Trong khi đó, khóe môi cậu dường như nhích lên một chút.

Rất nhanh.

Nhanh đến mức tôi không chắc mình có nhìn nhầm hay không.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com