Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

BAD NIGHT


MÊ CUNG

DƯƠNG

2 giờ 13 phút sáng.

Dương mở mắt.

Anh không biết mình vừa tỉnh hay chưa từng thực sự ngủ.

Căn phòng tối.

Không khí lạnh.

Tiếng mưa gõ lên cửa kính đều đều như một chiếc đồng hồ đang đếm ngược.

Anh đưa tay tìm điện thoại.

Màn hình sáng lên.

Không tin nhắn.

Không cuộc gọi.

Chỉ có một cái tên anh đã nhìn quá nhiều lần trong đêm nay.

Kiều.

Dương mở camera trước.

Gương mặt trong màn hình khiến anh giật mình.

Hai mắt đỏ.

Môi khô.

Một vẻ mệt mỏi mà chính anh cũng không nhận ra.

Anh bật cười.

"Nhìn mình như xác sống vậy."

Anh tắt camera.

Nhưng ngay khi màn hình tối xuống...

anh lại nhìn thấy Kiều.

Trong phản chiếu.

Em đứng phía sau anh.

Dương quay phắt lại.

Không có ai.

Anh đứng yên.

Tim đập mạnh.

"Kiều?"

Không tiếng trả lời.

Anh nhắm mắt.

Hít sâu.

Một.

Hai.

Ba.

Khi mở mắt...

căn phòng vẫn trống.

Dương ngồi xuống giường.

Anh biết mình đang nhớ em đến mức đầu óc bắt đầu tự tạo ra hình ảnh.

Nhưng anh không thể kiểm soát.

---

Anh gọi cho Kiều.

Một lần.

Hai lần.

Ba lần.

Thuê bao không liên lạc được.

Dương nhìn màn hình.

Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

Anh gọi lại.

Vẫn vậy.

Anh ném điện thoại lên giường.

Đứng dậy.

Đi qua đi lại.

Càng cố không nghĩ...

hình ảnh Kiều càng xuất hiện.

Ánh mắt em.

Đôi môi em.

Nụ cười em.

Tất cả đan vào nhau như một mê cung.

Dương đưa tay ôm đầu.

"Đừng..."

Anh nói với chính mình.

"Đừng nghĩ nữa."

Nhưng càng chống lại...

nó càng mạnh.

---

KIỀU

Tôi đang ở một căn phòng khác.

Cũng là 2 giờ 13.

Tôi không ngủ.

Điện thoại đặt cạnh tay.

Tôi biết Dương sẽ gọi.

Anh luôn gọi vào những đêm như thế này.

Tôi không hiểu vì sao.

Có lẽ vì chúng tôi đều giống nhau.

Ban ngày có thể giả vờ ổn.

Đến đêm...

mọi thứ vỡ ra.

---

Điện thoại rung.

Dương.

Tôi nhìn.

Không bắt.

Rung lần hai.

Tôi vẫn không bắt.

Rung lần ba.

Tôi nhắm mắt.

Cuối cùng nhấn nghe.

"Alo?"

Không có tiếng trả lời.

"Anh Dương?"

Tôi nghe thấy tiếng thở gấp.

"Anh đây."

"Sao vậy?"

"Anh không biết."

"Anh đang ở đâu?"

"Ở nhà."

"Anh có uống không?"

"Không."

Một khoảng im lặng.

Rồi anh hỏi:

"Em có ở đó không?"

Tôi khựng lại.

"Em đang nói chuyện với anh mà."

"Không..."

Giọng anh nhỏ đi.

"Ý anh là..."

Anh dừng.

"Em có thật sự ở đó không?"

Tôi nhắm mắt.

Tôi hiểu rồi.

Anh đang bị những ký ức kéo vào một nơi mà tôi không thể bước tới.

Tôi nói:

"Em ở đây."

"Đừng cúp máy."

"Em không cúp."

---

Tôi nghe anh thở.

Nhịp tim của anh dường như nhanh đến mức có thể nghe thấy qua điện thoại.

"Kiều."

"Ừ?"

"Anh thấy em."

Tôi im lặng.

"Ở đâu?"

"Trong phòng."

Tôi khẽ cười.

"Anh nhớ em quá rồi."

"Anh biết."

"Vậy thì ngủ đi."

"Anh không ngủ được."

"Tại sao?"

"Vì mỗi lần nhắm mắt..."

Anh dừng lại.

"...anh lại thấy em biến mất."

Tôi không biết phải nói gì.

Bởi tôi cũng sợ điều đó.

---

3 GIỜ 01

Dương đứng trước gương.

Anh nhìn vào mắt mình.

Rồi bất chợt...

thấy Kiều trong đó.

Em đứng giữa một khoảng tối.

Không nói.

Chỉ nhìn anh.

Dương đưa tay chạm lên mặt gương.

"Kiều..."

Hình ảnh biến mất.

Anh đập tay xuống bồn rửa.

Thở dốc.

Điện thoại reo.

Kiều.

Anh bắt máy ngay.

"Anh đây."

"Anh đang làm gì?"

"Anh..."

Dương không nói được.

Kiều nghe thấy tiếng nước chảy.

"Anh đang ở đâu?"

"Nhà tắm."

"Ra ngoài đi."

"Ừ."

"Anh nghe em."

Dương ngồi xuống sàn.

Tựa lưng vào tường.

Kiều vẫn ở đầu dây.

Không nói gì.

Nhưng tiếng thở của em khiến anh bình tĩnh hơn.

Trong một đêm mà cả thế giới trong anh như đang cuồng điên...

giọng nói của Kiều là sợi dây duy nhất kéo anh trở lại.

---

II. THUÊ BAO

Ali đã gọi ba lần.

Không ai bắt máy.

Anh nhìn màn hình.

02:47.

Lần thứ tư.

Không nghe.

Lần thứ năm.

Không nghe.

Ali bật cười.

"Đang giận em à?"

Anh biết không phải.

Nhưng anh vẫn tự nói như vậy.

Để căn phòng bớt im.

---

Ali bước vào phòng thu.

Đèn neon hắt xuống chiếc mic.

Anh ngồi trước micro.

Bật chế độ ghi âm.

Không có nhạc nền.

Chỉ có tiếng thở.

Anh nói rất nhỏ:

"Anh..."

Dừng.

"Em không biết phải nói gì."

Im lặng.

"Em chỉ..."

Anh cúi đầu.

"...muốn anh nghe."

Anh nhìn đồng hồ.

02:53.

Ali tiếp tục:

"Em nhớ anh."

Đó là tất cả.

Anh tắt ghi âm.

Không gửi.

Chỉ để nó nằm lại trong máy.

Một lời thì thầm bỏ quên trên mic.

---

Anh mở điện thoại.

Gọi lại.

Lần này...

đầu dây bên kia bắt máy.

"Alo?"

Ali lập tức ngồi thẳng.

"Anh."

"Ừ."

"Sao anh không nghe máy?"

"Anh không biết phải nói gì."

Ali im lặng.

"Anh có uống không?"

"Không."

"Đừng nói dối."

"...một chút."

Ali thở dài.

"Anh đang ở đâu?"

"Ở ngoài."

"Ở đâu?"

Không trả lời.

"Anh."

"Ừ."

"Em qua."

"Đừng."

"Tại sao?"

"Vì anh sợ nhìn thấy em."

Ali khựng lại.

"Sợ gì?"

"Sợ em nhìn thấy anh như thế này."

Ali cười rất khẽ.

"Em yêu anh mà."

Đầu dây bên kia im lặng.

"Anh không cần phải hoàn hảo trước mặt em."

---

Ali cúp máy.

Anh không biết người kia đang ở đâu.

Nhưng anh biết mình không thể ngồi yên.

Anh lấy áo khoác.

Bên ngoài trời đang mưa.

---

3 GIỜ 19

Ali tìm thấy anh ở một quán nhỏ.

Một ly bia trước mặt.

Nhưng gần như chưa uống.

Ali kéo ghế ngồi xuống.

"Anh."

Người kia ngẩng lên.

Hai mắt đỏ.

"Em đến thật."

"Anh gọi em mà."

"Anh đâu có gọi."

Ali đưa điện thoại lên.

"Anh gọi năm lần."

Người kia nhìn màn hình.

Rồi bật cười.

"Anh quên."

Ali không trách.

Chỉ ngồi xuống cạnh anh.

Ngoài đường, mưa vẫn rơi.

Trong quán có tiếng nhạc.

Nhưng cả hai đều chẳng nghe.

Người kia đẩy ly bia sang một bên.

"Vô vị."

Ali nhìn anh.

"Vậy đừng uống."

"Anh chỉ muốn quên."

"Quên em?"

"Không."

Anh nhìn Ali.

"Quên cảm giác này."

Ali im lặng.

Rồi nắm lấy tay anh.

"Vậy thì đừng quên."

"Để làm gì?"

"Để em biết anh đang đau."

---

Đêm đó...

Ali không đưa anh về ngay.

Hai người ngồi dưới mái hiên.

Không nói nhiều.

Chỉ ngồi cạnh nhau.

Có những lúc tình yêu không cần lời.

Chỉ cần một người chịu ngồi lại...

khi người kia đang chìm xuống.

---

III. CƠN ĐAU KHÔNG BUÔNG THA

HẢI

Tôi bắt đầu nghe thấy Hyo lúc 1 giờ 56.

Ban đầu chỉ là một tiếng gọi rất nhỏ.

"Hải."

Tôi quay lại.

Không có ai.

Tôi nghĩ mình nghe nhầm.

Cho đến khi nó xuất hiện lần nữa.

"Hải."

Tôi ngồi bật dậy.

Tim đập nhanh.

Tôi nhìn khắp phòng.

Không có Hyo.

Tất nhiên.

Cậu ấy đâu có ở đây.

Nhưng đầu óc tôi không chịu hiểu.

---

Tôi mở điện thoại.

03:04.

Tôi nhìn ảnh Hyo.

Ánh mắt cậu trong tấm hình.

Tôi nhìn rất lâu.

Rồi tôi nói:

"Cậu nhìn tôi làm gì?"

Không có câu trả lời.

Tôi bật cười.

"Đừng nhìn nữa."

Tôi đặt điện thoại úp xuống.

Nhưng vài giây sau...

tôi lại lật lên.

---

Tôi uống một ngụm bia.

Không có vị gì.

Tôi đặt xuống.

Ngoài kia thành phố vẫn sáng.

Nhưng căn phòng của tôi tối.

Tôi cảm thấy cô đơn lan ra từng chút một.

Từ ngực.

Xuống tay.

Lên cổ.

Đến đầu.

Tôi không biết phải làm gì với nó.

---

03:27.

Tôi gọi Hyo.

Một lần.

Hai lần.

Ba lần.

Không bắt.

Tôi gọi tiếp.

Tôi biết mình đang làm điều vô nghĩa.

Nhưng tôi không dừng được.

Cuối cùng tôi ném điện thoại lên giường.

"Đủ rồi."

Tôi nói.

"Đừng gọi nữa."

Nhưng chưa đầy một phút sau...

tôi lại cầm lên.

---

Điện thoại sáng.

Không phải cuộc gọi.

Một đoạn ghi âm cũ tự động phát.

Giọng Hyo vang lên:

"Hải."

Tôi chết lặng.

Đó là một đoạn ghi âm từ rất lâu.

Có lẽ tôi đã quên nó tồn tại.

Tôi ngồi xuống.

Nghe hết.

Giọng cậu ấy cười.

"Hải, cậu đang nghe không vậy?"

Tôi nhắm mắt.

"Đang nghe."

Tôi trả lời.

Dù biết cậu ấy không thể nghe.

---

Tôi nghe lại.

Lần nữa.

Rồi lần nữa.

Đến lần thứ tư...

tôi bắt đầu khóc.

Không phải kiểu khóc thành tiếng.

Nước mắt chỉ tự rơi.

Tôi lau.

Nó lại rơi.

Tôi ghét cảm giác này.

Ghét việc mình không kiểm soát được.

Ghét việc một giọng nói từ quá khứ có thể kéo mình xuống sâu như vậy.

---

04:11.

Tôi nghe thấy tiếng gõ cửa.

Ba tiếng.

Cốc.

Cốc.

Cốc.

Tôi đứng bật dậy.

"Hyo?"

Tôi bước đến cửa.

Tay đặt lên tay nắm.

Tôi không dám mở.

Lại ba tiếng.

Cốc.

Cốc.

Cốc.

Tôi mở.

Hành lang trống không.

Không có ai.

Tôi đứng chết lặng.

Rồi nghe thấy giọng em phía sau:

"Cậu đang tìm tôi à?"

Tôi quay lại.

Hyo đứng giữa phòng.

Tôi không thở được.

Cậu ấy nhìn tôi.

Cười.

Tôi bước về phía cậu ấy.

"Hyo..."

Tôi đưa tay.

Nhưng ngay khi chạm tới...

không có gì.

Chỉ là khoảng không.

Tôi ngã xuống sàn.

---

Tôi ngồi đó rất lâu.

Tôi biết đó không phải Hyo.

Nhưng tôi vẫn muốn nó là thật.

Bởi có những lúc...

nỗi đau trở nên dễ chịu hơn sự thật.

Tôi ôm đầu.

"Cô đơn này..."

Tôi thì thầm.

"...đừng buông tôi."

Tôi không biết tại sao mình lại nói như vậy.

Có lẽ vì tôi đã quen với nó.

Quen đến mức sợ một ngày mình không còn cảm thấy gì nữa.

---

IV. 5 GIỜ 02

Dương vẫn còn nghe máy với Kiều.

Ali vẫn ngồi bên người kia dưới mái hiên.

Hải vẫn một mình trong căn phòng.

Họ không gặp nhau.

Nhưng cả họ đều đang trải qua cùng một thứ:

một đêm mà tâm trí không chịu để họ yên.

---

Dương hỏi:

"Kiều."

"Ừ?"

"Nếu anh phát điên thì sao?"

Kiều im lặng.

Rồi nói:

"Thì em gọi anh về."

"Về đâu?"

"Về với em."

Dương nhắm mắt.

Lần đầu tiên trong đêm...

anh ngủ được vài phút.

---

Ali tựa đầu lên vai người kia.

"Anh còn đau không?"

"Vẫn."

"Em cũng vậy."

"Em không mệt à?"

"Có."

Ali cười.

"Nhưng em ở đây."

---

Hải tắt đoạn ghi âm.

Căn phòng trở lại im lặng.

Lần này không có giọng Hyo.

Không có ảo giác.

Chỉ còn tiếng mưa.

Tôi nhìn đồng hồ.

05:02.

Tôi ngồi xuống giường.

Nhắm mắt.

Trong đầu vẫn còn giọng em.

Nhưng lần này...

tôi không đuổi nó đi.

Tôi để nó ở đó.

Bởi có lẽ tôi chưa sẵn sàng quên.

---

Ngoài cửa sổ, trời bắt đầu sáng.

Nhưng ...

một đêm kết thúc không có nghĩa cơn đau kết thúc.

Dương vẫn sẽ có những đêm mất ngủ.

Ali vẫn sẽ có những lần nhìn điện thoại giữa đêm.

Hải vẫn sẽ nghe thấy Hyo trong những khoảng im lặng.

Có những nỗi đau không biến mất.

Nó chỉ học cách nằm im.

Cho đến một đêm khác.

Khi thành phố tắt đèn.

Khi mọi người chìm vào giấc ngủ.

Và khi con người ta chỉ còn lại một mình với chính mình.

Khi ấy...

nó sẽ lại trỗi dậy.

Loang ra.

Chậm rãi.

Không buông tha.

Và ta lại phải tự hỏi:

Mình đang nhớ một người...

hay đang bị chính ký ức về người đó nuốt chửng?

Không ai biết.

Chỉ biết rằng...

có những đêm,

tình yêu có thể là thứ ánh sáng duy nhất giữa bóng tối.

Nhưng nếu đưa tay về phía ánh sáng ấy quá lâu...

ta cũng có thể quên mất

mình đã đứng trong bóng tối bao lâu rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com