Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

06

tan học.

học sinh lần lượt rời khỏi msb.

xuân bách vừa bước đến cổng trường thì chiếc siêu xe quen thuộc đã dừng trước mặt.

thành công hạ cửa kính.

"lên."

xuân bách mở cửa ghế phụ.

vừa cài dây an toàn xong.

thành công đã khởi động xe.

nhưng hướng xe hôm nay...

lại không phải về biệt thự.

xuân bách nhìn con đường phía trước.

"cậu đi nhầm rồi."

"không."

"quán cà phê ở hướng này."

xuân bách hơi bất ngờ.

"cậu biết?"

"tao từng đến."

"nhưng chưa vào."

"hôm nay vào."

xuân bách nhìn cậu vài giây.

"để làm gì?"

thành công nhún vai.

"tao thích."

xuân bách không hỏi thêm.

...

mười lăm phút sau.

chiếc xe dừng trước quán cà phê.

thành công bước xuống trước.

sự xuất hiện của chiếc siêu xe khiến không ít người đi đường ngoái nhìn.

xuân bách đeo tạp dề.

chuẩn bị đi vào.

thì nghe thấy giọng thành công phía sau.

"đợi."

cậu quay đầu.

"gì vậy?"

thành công chỉ vào chiếc vòng dưới lớp cổ áo.

"đừng để lộ."

xuân bách hơi khựng.

"tôi biết."

"tao chỉ nhắc."

nói xong.

thành công đút hai tay vào túi quần.

chậm rãi bước theo cậu vào quán.

...

vừa thấy xuân bách.

chị quản lý đã mỉm cười.

"đến đúng lúc lắm."

"hôm nay đông khách."

"vâng."

xuân bách cúi đầu chào.

rồi nhanh chóng thay tạp dề.

đúng lúc ấy.

chị quản lý mới để ý người đứng phía sau.

"bạn em à?"

xuân bách còn chưa kịp trả lời.

thành công đã lên tiếng.

"ừ."

"tôi ngồi một lát."

"vậy em tìm chỗ ngồi nhé."

chị quản lý mỉm cười.

dẫn thành công đến chiếc bàn sát cửa kính.

"em dùng gì?"

"cà phê đen."

"không đường."

"được."

...

thành công ngồi một mình.

ánh mắt gần như chưa từng rời khỏi xuân bách.

khác hẳn lúc ở trường.

khác hẳn khi ở biệt thự.

ở đây.

xuân bách luôn nở nụ cười rất nhẹ với khách.

"đây là cà phê của anh."

"chúc anh ngon miệng."

"cảm ơn."

"không có gì."

thành công chống cằm.

khẽ nhíu mày.

cậu chưa từng thấy xuân bách cười với mình như vậy.

chưa đầy hai mươi phút.

đã có vài vị khách quen chủ động chào hỏi.

"bách."

"hôm nay đến sớm nhỉ."

"vâng."

"anh vẫn như cũ chứ?"

"đúng rồi."

xuân bách mỉm cười.

"em mang ra ngay."

một lúc sau.

ba nữ sinh mặc đồng phục trường khác bước vào quán.

vừa gọi đồ.

một người đã liên tục nhìn về phía xuân bách.

"chị ơi."

"anh phục vụ kia đẹp trai quá."

"cao nữa."

"hay xin mạng xã hội đi."

cả ba cười khúc khích.

đợi đến khi xuân bách mang nước ra.

một cô gái lấy hết can đảm.

"anh ơi."

xuân bách dừng lại.

"em gọi anh sao?"

"vâng."

cô gái cười ngượng.

"anh có dùng mạng xã hội không?"

"bọn em muốn xin."

xuân bách lịch sự lắc đầu.

"xin lỗi."

"anh không dùng nhiều."

"vậy..."

"cho bọn em số điện thoại được không?"

"cũng xin lỗi."

"anh không tiện."

cậu vẫn mỉm cười.

nhẹ nhàng từ chối.

ba cô gái tiếc nuối.

nhưng vẫn vui vẻ cảm ơn.

toàn bộ cảnh tượng ấy.

đều lọt vào mắt thành công.

cậu cầm ly cà phê.

uống một ngụm.

không hiểu sao.

vị cà phê hôm nay lại đắng hơn bình thường.

ánh mắt cậu dừng trên bóng lưng xuân bách.

rồi khẽ lẩm bẩm.

"được chào hỏi nhiều thật."

"phiền."

chính thành công cũng không nhận ra.

từ lúc bước vào quán đến giờ.

ánh mắt của cậu...

chưa từng rời khỏi một người duy nhất.

________________

ca làm kết thúc lúc chín giờ rưỡi.

xuân bách thay lại đồng phục.

vừa bước ra khỏi quán đã thấy thành công vẫn đứng dựa vào xe.

"tôi tưởng cậu về rồi."

"tao nói tao đợi."

xuân bách chỉ khẽ gật đầu.

rồi mở cửa xe ngồi vào.

...

chiếc xe chạy được hơn mười phút.

bỗng thành công đánh lái vào một trung tâm thương mại.

xuân bách nhìn ra ngoài.

"đến đây làm gì?"

"mua đồ."

"tôi không cần."

"tao cần."

thành công tháo dây an toàn.

bước xuống xe.

thấy xuân bách vẫn ngồi yên.

cậu gõ nhẹ lên cửa kính.

"xuống."

"tôi còn có quần áo."

"tao biết."

"nhưng tao không thích."

xuân bách thở khẽ.

cuối cùng vẫn đi theo.

...

thành công dẫn cậu vào một cửa hàng quần áo.

vừa bước vào.

nhân viên đã niềm nở chào đón.

"chào anh."

"anh cần em tư vấn gì ạ?"

thành công chỉ sang xuân bách.

"chọn đồ cho cậu ấy."

"vâng."

nhân viên mỉm cười.

ánh mắt vô thức dừng trên vóc dáng cao ráo của xuân bách.

"anh cao thật."

"mặc đồ sẽ đẹp lắm."

thành công khẽ nhíu mày.

"lấy mấy bộ màu đen."

"trắng."

"với xám."

"size của cậu ấy."

"vâng."

chưa đầy mười phút.

trên ghế đã chất gần mười bộ quần áo.

thành công nhìn xuân bách.

"đi thử."

"không cần."

"đi."

xuân bách đành cầm một bộ vào phòng thay đồ.

ít phút sau.

cậu bước ra.

chiếc áo sơ mi màu đen vừa vặn.

làn da ngăm càng nổi bật hơn.

nhân viên không khỏi cảm thán.

"rất hợp với anh."

"đẹp thật."

thành công nhìn vài giây.

rồi bình thản nói.

"lấy hết."

nhân viên vui vẻ gật đầu.

"vâng."

xuân bách lập tức lên tiếng.

"không."

mọi người đều khựng lại.

cậu nhìn thành công.

"tôi không cần nhiều như vậy."

"tao mua."

"không phải mày."

"tôi biết."

"nhưng tôi không nhận."

thành công hơi nhíu mày.

"lý do?"

"quần áo của tôi vẫn mặc được."

"rách rồi."

"vẫn dùng được."

"cũ."

"không sao."

hai người nhìn nhau.

không ai chịu nhường ai.

một lúc sau.

xuân bách chủ động cầm hai bộ đồng phục học sinh mới trên kệ.

"nếu phải lấy."

"tôi chỉ lấy hai bộ này."

"đồng phục cũ của tôi đã sờn."

"còn những thứ khác."

"không cần."

thành công nhìn cậu.

"mày từ chối thật?"

"ừ."

"mày biết đống này bao nhiêu tiền không?"

"biết."

"vậy vẫn không lấy?"

xuân bách khẽ gật đầu.

"tôi đến biệt thự của cậu."

"là để đổi lấy việc tiếp tục được đi học."

"không phải để tiêu tiền của cậu."

câu nói ấy khiến thành công im lặng.

lần đầu tiên.

cậu gặp một người...

đứng trước cả đống đồ đắt tiền.

mà chỉ chọn đúng hai bộ đồng phục vì thật sự cần.

thành công quay sang nhân viên.

"thanh toán."

nhân viên ngập ngừng.

"toàn bộ hay..."

"hai bộ."

giọng thành công rất khẽ.

"chỉ hai bộ."

...

rời khỏi cửa hàng.

xuân bách xách chiếc túi nhỏ trong tay.

"cảm ơn."

thành công đút hai tay vào túi quần.

vẫn bước về phía trước.

"đừng cảm ơn."

"tao chỉ không muốn..."

cậu khựng lại.

rồi đổi cách nói.

"tao chỉ không muốn người của tao mặc đồng phục cũ."

xuân bách nhìn bóng lưng thành công.

không đáp.

chỉ lặng lẽ đi theo.

đêm ấy.

lần đầu tiên.

thành công nhận ra.

không phải thứ gì dùng tiền...

cũng có thể ép xuân bách nhận lấy.

________________

đêm đó.

sau khi trở về biệt thự.

xuân bách vẫn như mọi ngày.

ăn tối.

làm bài tập.

rồi ngồi trước bàn học.

đồng hồ chậm rãi nhích từng phút.

mười một giờ.

mười hai giờ.

một giờ sáng.

ánh đèn trong phòng vẫn chưa tắt.

...

ở phòng bên cạnh.

thành công nằm dài trên giường.

lướt điện thoại đến chán.

định đi ngủ.

nhưng vô tình nhìn ra khe cửa.

ánh đèn phòng xuân bách vẫn sáng.

cậu khẽ nhíu mày.

"thức gì mà lắm thế."

thành công bước ra ngoài.

đứng trước cửa phòng xuân bách.

bàn tay vừa giơ lên định gõ cửa.

lại dừng giữa không trung.

vài giây sau.

cậu hừ khẽ.

"liên quan gì đến mình."

rồi xoay người trở về phòng.

...

sáu giờ sáng.

đồng hồ báo thức vang lên.

xuân bách mở mắt.

đôi mắt đỏ ngầu vì chỉ ngủ chưa đến bốn tiếng.

cậu thay đồng phục.

đeo cặp.

rồi đi xuống tầng một.

vừa bước đến bậc cầu thang cuối cùng.

trước mắt bỗng tối sầm.

cả người mất thăng bằng.

"cạch."

bàn tay cậu bám vào lan can.

nhưng không còn đủ sức.

cơ thể cao lớn chậm rãi đổ về phía trước.

đúng lúc ấy.

một cánh tay giữ lấy eo cậu.

"mày bị gì vậy?"

giọng thành công vang lên đầy khó chịu.

xuân bách khẽ mở mắt.

trước mặt là gương mặt quen thuộc.

cậu hơi ngẩn người.

"tôi..."

"xin lỗi."

"chắc hơi chóng mặt."

thành công vẫn giữ cậu đứng vững.

lông mày nhíu chặt.

"mặt mày đỏ."

"có sốt không?"

"không sao."

xuân bách định đứng thẳng lại.

nhưng vừa rời khỏi tay thành công.

hai chân lại mềm nhũn.

lần thứ hai ngã xuống.

thành công theo phản xạ.

ôm lấy cánh tay cậu.

"đứng yên."

giọng cậu lớn hơn bình thường.

ông trần cùng người giúp việc nghe tiếng động liền chạy tới.

"cậu chủ."

"có chuyện gì vậy?"

thành công đưa tay chạm lên trán xuân bách.

đầu ngón tay vừa chạm vào.

cậu lập tức rụt lại.

"nóng."

"gọi bác sĩ."

"ngay."

ông trần vội vàng gật đầu.

"vâng."

xuân bách khẽ lắc đầu.

"không cần."

"tôi chỉ..."

"im."

thành công ngắt lời.

"tao không hỏi ý mày."

hai người giúp việc cũng chạy tới.

"đỡ cậu ấy lên phòng."

"cẩn thận."

"vâng."

một người đỡ vai.

một người đỡ cánh tay.

xuân bách cố tự bước đi.

nhưng vừa đi được vài bước.

hai chân đã mềm nhũn.

thành công đứng phía sau nhìn thấy.

khó chịu tặc lưỡi.

"đứng yên."

cậu bước lên.

một tay giữ chắc cánh tay xuân bách.

để phần lớn trọng lượng cơ thể cậu dựa lên vai mình.

"tự đi được không?"

xuân bách gật đầu rất khẽ.

"được."

"đừng kéo tao ngã."

"ừ."

cả hai chậm rãi bước lên cầu thang.

xuân bách cao hơn thành công gần nửa cái đầu.

lại đang sốt.

nên gần như toàn bộ sức nặng đều dồn sang người bên cạnh.

thành công cau mày.

miệng vẫn không chịu yên.

"nặng chết."

"mấy hôm trước còn khỏe."

"hôm nay thành cục đá rồi."

xuân bách thở nhẹ.

"...xin lỗi."

"xin lỗi cái gì."

"bệnh thì chữa."

"đừng có lây cho tao."

đến cửa phòng.

người giúp việc mở sẵn cửa.

thành công buông tay.

"đỡ cậu ấy nằm xuống."

"vâng."

xuân bách ngồi xuống mép giường.

đầu vẫn còn choáng.

trước khi quay người đi.

thành công dừng lại vài giây.

rồi lạnh giọng nói.

"không được chết."

"mày còn nợ tao."

nói xong.

cậu đóng cửa.

bước ra ngoài hành lang.

chỉ còn lại xuân bách lặng lẽ dựa vào thành giường.

khẽ đưa tay chạm lên chiếc vòng cổ mang tên người kia.

rồi từ từ nhắm mắt lại.

______________________

gần nửa tiếng sau.

tiếng chuông cửa biệt thự vang lên.

ông trần nhanh chóng đưa bác sĩ lên tầng hai.

vị bác sĩ trung niên đặt chiếc vali xuống.

quay sang nhìn thành công.

"cậu ấy ở trong phòng?"

"ừ."

"vào xem đi."

...

xuân bách đã thay đồng phục.

nằm trên giường.

gương mặt vốn có màu da ngăm khỏe khoắn nay lại hơi tái.

bác sĩ đưa tay kiểm tra nhiệt độ.

rồi đo huyết áp.

hỏi thêm vài câu.

"mấy hôm nay ngủ mấy giờ?"

xuân bách thành thật đáp.

"khoảng hai giờ sáng."

"vậy sáng mấy giờ dậy?"

"sáu giờ."

bác sĩ khẽ nhíu mày.

"ngày nào cũng vậy?"

"vâng."

"còn đi làm thêm?"

"vâng."

bác sĩ thở dài.

"không phải cảm cúm."

"mà là cơ thể kiệt sức."

"thức khuya liên tục."

"lại học và làm việc quá nhiều."

"nếu cứ tiếp tục."

"không chỉ sốt."

"có thể sẽ ngất giữa đường bất cứ lúc nào."

ngoài cửa phòng.

thành công vẫn đứng dựa vào tường.

toàn bộ lời bác sĩ đều lọt vào tai cậu.

hai hàng lông mày vô thức nhíu lại.

bác sĩ kê đơn thuốc.

rồi quay sang dặn dò.

"hôm nay phải nghỉ ngơi."

"không được đi học."

"cũng không được đi làm."

"ăn uống đầy đủ."

"ngủ đủ giấc."

xuân bách khẽ gật đầu.

"cháu hiểu."

...

bác sĩ rời đi.

ông trần tiễn khách xuống dưới.

hành lang chỉ còn lại thành công và xuân bách.

cậu đứng ở cửa.

hai tay đút túi quần.

"nghe rồi chứ?"

xuân bách khẽ đáp.

"ừ."

"hôm nay nghỉ."

"không."

"tôi vẫn phải đến trường."

thành công lập tức sa sầm mặt.

"bác sĩ vừa nói gì?"

"tôi chỉ nghỉ ca làm."

"còn học..."

"không nghỉ."

thành công bước vào phòng.

đứng trước mặt xuân bách.

"tao nói nghỉ."

"không được."

"nghỉ một buổi."

"tôi sẽ mất bài."

"mất thì chép."

"không giống."

"tao bảo nghỉ."

"tôi..."

"đủ rồi."

giọng thành công lạnh hẳn.

"lần đầu tiên."

"tao dùng quyền của chủ."

"ra lệnh."

"hôm nay."

"mày không được bước ra khỏi căn phòng này."

xuân bách im lặng.

một lúc sau mới khẽ thở dài.

"...được."

nghe thấy câu trả lời ấy.

gương mặt thành công mới dịu đi đôi chút.

cậu quay người định rời khỏi phòng.

bỗng như nhớ ra điều gì.

"ông trần."

người quản gia lập tức bước tới.

"dạ."

"đem cháo lên."

"rồi nhớ nhắc người bếp."

"mấy ngày tới."

"nấu thanh đạm một chút."

"vâng."

thành công gật đầu.

không nhìn xuân bách thêm lần nào.

liền đóng cửa phòng.

...

đêm xuống.

biệt thự dần chìm vào yên tĩnh.

thành công vừa uống xong cốc nước.

đi ngang qua phòng xuân bách.

ánh đèn bên trong đã tắt.

cậu khựng chân.

im lặng vài giây.

rồi khẽ mở hé cánh cửa.

xuân bách đã ngủ.

có lẽ do thuốc.

hơi thở đều hơn lúc sáng.

chiếc chăn lại bị trượt xuống ngang eo.

thành công đứng yên.

ánh mắt vô thức dừng trên chiếc vòng da màu đen nơi cổ cậu.

miếng thẻ bạc khắc bốn chữ.

"nguyễn thành công."

vẫn lặng lẽ phản chiếu dưới ánh trăng.

cậu bước vào.

do dự vài giây.

cuối cùng vẫn cúi người.

kéo chiếc chăn lên ngang vai xuân bách.

động tác rất nhẹ.

như sợ làm người đang ngủ tỉnh giấc.

làm xong.

thành công đứng im nhìn cậu thêm một lúc.

rồi rất khẽ lẩm bẩm.

"phiền phức."

"mới có mấy ngày."

"đã làm tao phải gọi bác sĩ."

cậu xoay người.

tắt luôn chiếc đèn ngủ còn sáng mờ.

trước khi khép cửa.

thành công chỉ để lại một câu rất nhỏ.

"mau khỏe."

"tao không nuôi thú cưng ốm yếu."

cánh cửa khẽ khép lại.

cả căn phòng chìm vào yên tĩnh.

trên giường.

xuân bách vẫn ngủ rất say.

không hề biết rằng.

người luôn miệng nói chỉ xem mình là thú cưng.

lại là người cuối cùng đứng trước cửa phòng cậu trong đêm ấy.

end 06

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com