Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

07

buổi sáng.

biệt thự yên tĩnh hơn mọi ngày.

thành công mặc đồng phục.

đeo cặp lên vai.

trước khi ra khỏi nhà.

cậu dừng lại trước cửa phòng xuân bách.

bàn tay đặt lên tay nắm cửa.

do dự vài giây.

rồi mới mở hé.

xuân bách vẫn đang ngủ.

hơi thở đều hơn tối qua.

gương mặt cũng bớt đỏ.

thành công nhìn một lúc.

khẽ lên tiếng.

"ông trần."

"vâng, cậu chủ."

"nếu cậu ấy tỉnh."

"bắt ăn sáng."

"uống thuốc đúng giờ."

"đừng để chạy lung tung."

ông trần mỉm cười.

"dạ."

thành công nhíu mày.

"cười gì?"

"không có gì."

"chỉ là..."

"cậu chủ biết quan tâm người khác hơn rồi."

thành công lập tức quay mặt đi.

"ai quan tâm."

"tao chỉ sợ thú cưng tao nuôi chết."

"mất công."

nói xong.

cậu xoay người bước ra xe.

...

msb.

vừa bước vào lớp.

đám bạn của thành công đã xúm lại.

"ê."

"hôm nay mọt sách nghỉ à?"

thành công kéo ghế ngồi xuống.

"ừ."

"ốm."

một người chống cằm cười.

"đúng là yếu thật."

"mới mấy hôm đã đổ bệnh."

thành công khựng tay.

ánh mắt lạnh đi.

"mày nói nhiều thế."

người kia hơi ngẩn ra.

"tao đùa thôi mà."

thành công không đáp.

chỉ lấy điện thoại đặt lên bàn.

...

tiết đầu tiên.

giáo viên phát đề cương ôn tập.

"đây là nội dung sẽ dùng cho bài kiểm tra tuần sau."

"ai nghỉ học."

"nhớ chép đầy đủ."

thành công nhìn sang chiếc bàn trống bên cạnh.

không hiểu sao.

lại thấy hơi khó chịu.

giáo viên vừa quay lên bảng.

cậu đã giơ tay.

"thưa thầy."

"cho em mượn đề cương của lớp trưởng một chút."

cả lớp đồng loạt nhìn sang.

lớp trưởng cũng bất ngờ.

"mày... mượn thật à?"

"ừ."

"nhanh."

nhận xấp giấy.

thành công lấy điện thoại.

chụp từng trang một.

rất cẩn thận.

đến cả góc giấy bị gập.

cậu cũng vuốt phẳng rồi mới chụp.

đám bạn phía dưới nhìn nhau.

"đang làm gì vậy?"

"không biết."

"mày chép bài hộ xuân bách à?"

thành công vẫn nhìn màn hình.

"tao rảnh."

"không muốn nó nghỉ một buổi rồi lại đứng nhất lớp."

cả đám cười ồ.

"ra là vậy."

chỉ có thành công biết.

lý do ấy...

không hoàn toàn đúng.

chuông hết tiết vang lên.

thành công nhìn lại gần ba mươi tấm ảnh trong điện thoại.

xác nhận không thiếu trang nào.

rồi mới cất máy đi.

khóe môi khẽ nhếch lên.

"lần này."

"khỏi lo thiếu bài rồi."

cậu vừa dứt lời.

lại lập tức khựng lại.

"..."

"mình lo cho nó làm gì."

thành công nhíu mày.

bực bội vò mái tóc nâu nhạt của mình.

rồi nằm gục xuống bàn.

cố xua đi cái suy nghĩ kỳ lạ vừa xuất hiện trong đầu.

____________________

chiều hôm đó.

chiếc siêu xe quen thuộc chậm rãi dừng trước cổng biệt thự.

thành công bước xuống.

vừa vào nhà đã tháo cà vạt.

ném cặp lên sofa.

ông trần từ bếp đi ra.

"cậu chủ về rồi."

"ừ."

"xuân bách đâu?"

ông trần hơi khựng.

"cậu ấy vừa tỉnh khoảng nửa tiếng."

"đã ăn cháo và uống thuốc."

"giờ đang ở trong phòng."

thành công gật đầu.

"biết rồi."

cậu cầm cặp.

đi thẳng lên tầng hai.

...

"cốc cốc."

xuân bách đang ngồi tựa đầu giường.

trên đùi là quyển sách tiếng anh.

nghe tiếng gõ cửa.

cậu khẽ ngẩng đầu.

"mời vào."

thành công đẩy cửa bước vào.

không nói một lời.

chỉ tiện tay ném chiếc cặp lên ghế.

rồi lấy điện thoại đặt xuống bàn.

"đây."

xuân bách nhìn màn hình.

hơn ba mươi tấm ảnh.

từ đề cương.

đến nội dung giáo viên ghi trên bảng.

thậm chí còn có cả ghi chú bên lề.

cậu hơi bất ngờ.

"..."

"cậu chụp?"

thành công lập tức quay mặt đi.

"không."

"lớp trưởng chụp."

"tao gửi lại."

đúng lúc ấy.

ông trần bưng khay trái cây đi vào.

nghe thấy câu nói kia.

ông khẽ ho một tiếng.

"khụ..."

thành công liếc sang.

ông trần lập tức im lặng.

đặt khay xuống bàn.

"hai cậu dùng trái cây."

"tôi xin phép."

cánh cửa vừa đóng.

xuân bách mới cầm điện thoại lên.

lật xem từng tấm ảnh.

mọi trang đều rất rõ.

ngay ngắn.

không thiếu một góc nào.

cậu khẽ mỉm cười.

"cảm ơn."

thành công đang bóc kẹo.

nghe vậy liền hừ một tiếng.

"đã bảo."

"không phải tao chụp."

"ừ."

"tôi biết."

"biết cái gì?"

"lớp trưởng không bao giờ chụp kỹ như vậy."

thành công khựng lại.

"ý mày là sao?"

"tấm nào cũng được vuốt phẳng."

"góc chụp thẳng."

"không bị lệch."

"nếu không phải người muốn tôi nhìn rõ."

"thì sẽ không chụp cẩn thận như vậy."

căn phòng bỗng yên lặng.

thành công bối rối hiếm thấy.

cậu lập tức nhét viên kẹo vào miệng.

khuyên lưỡi bạc khẽ ánh lên khi cậu mở miệng.

"mày..."

"nghĩ nhiều."

"ừ."

xuân bách khẽ gật đầu.

"có lẽ vậy."

cậu không nói thêm.

chỉ mở quyển vở.

bắt đầu chép lại từng nội dung từ điện thoại.

nét chữ đều và đẹp.

thành công chống cằm nhìn một lúc.

bỗng hỏi.

"đang bệnh."

"còn chép?"

"đỡ hơn rồi."

"để mai đi học."

"không bị thiếu."

thành công khẽ nhíu mày.

"đúng là mọt sách."

"một ngày không học."

"cũng không chịu nổi."

xuân bách cười rất nhẹ.

"quen rồi."

"nếu dừng lại."

"sẽ khó theo kịp."

thành công không hiểu.

rõ ràng.

xuân bách luôn đứng đầu lớp.

vậy mà vẫn sợ không theo kịp.

còn cậu.

điểm số với cậu chẳng có ý nghĩa gì.

thấy xuân bách vẫn chăm chú chép bài.

thành công đứng dậy.

"chép xong."

"nhớ nghỉ."

"đừng để mai lại sốt."

xuân bách ngẩng đầu.

"được."

"cảm ơn cậu."

lần này.

thành công không phủ nhận nữa.

cậu chỉ khẽ hừ.

rồi xoay người bước ra khỏi phòng.

đến khi cánh cửa khép lại.

ông trần mới từ cuối hành lang đi tới.

"cậu chủ."

"gì?"

"lần sau."

"nếu muốn tốt với người ta."

"thì cứ nhận."

"không cần giấu."

thành công nhướng mày.

"ai tốt?"

"tao chỉ..."

cậu im bặt vài giây.

rồi tặc lưỡi.

"thôi."

"nói với ông cũng vô ích."

nói xong.

cậu bỏ đi thẳng.

để lại ông trần đứng phía sau.

khẽ mỉm cười.

____________________

buổi chiều.

xuân bách vừa chép xong bài.

điện thoại trên bàn bỗng rung lên.

màn hình hiện lên dòng chữ.

"chị linh."

đó là quản lý quán cà phê.

xuân bách nhanh chóng bắt máy.

"em nghe đây chị."

"bách à."

"hôm nay em không đến."

"chị gọi hỏi xem em có sao không."

"em xin lỗi."

"em bị sốt."

"bác sĩ bảo phải nghỉ vài hôm."

đầu dây bên kia im lặng vài giây.

rồi giọng chị linh dịu xuống.

"thế thì nghỉ đi."

"đừng cố."

"quán vẫn xoay được."

"bao giờ khỏe."

"hãy quay lại."

xuân bách khẽ mỉm cười.

"vâng."

"cảm ơn chị."

"nhớ uống thuốc."

"đừng để bệnh nặng hơn."

"em biết rồi."

cuộc gọi kết thúc.

xuân bách đặt điện thoại xuống.

vừa ngẩng đầu lên.

đã thấy thành công đứng tựa vào khung cửa từ lúc nào.

cậu cũng không biết.

người kia đã nghe được bao nhiêu.

"cậu..."

"vào lúc nào?"

"đủ để nghe."

thành công bước vào.

đặt một ly nước lên bàn.

"uống thuốc."

xuân bách nhận lấy.

"cảm ơn."

căn phòng lại rơi vào im lặng.

một lúc sau.

thành công bất ngờ lên tiếng.

"thiếu tiền lắm à?"

xuân bách hơi khựng.

"ừ."

"đến mức bệnh vẫn muốn đi làm?"

"ừ."

thành công nhíu mày.

"ở đây."

"tao có thiếu cơm mày ăn đâu."

"không phải chuyện ăn."

"vậy là gì?"

xuân bách nhìn ly nước trong tay.

giọng đều đều.

"tiền thuê phòng trọ."

"tiền điện."

"tiền nước."

"tiền học."

"tiền sinh hoạt."

"trước đây đều do tôi tự kiếm."

"nghỉ một ngày."

"là ít đi một ngày lương."

thành công im lặng.

cậu chưa từng phải nghĩ đến những khoản đó.

từ nhỏ đến lớn.

muốn gì cũng có.

chỉ cần mở miệng.

sẽ có người chuẩn bị.

"cha mẹ mày đâu?"

câu hỏi vừa buột miệng.

thành công đã thấy xuân bách khựng lại.

vài giây sau.

cậu mới bình tĩnh đáp.

"mất rồi."

"từ lâu."

"..."

thành công không hỏi tiếp.

xuân bách cũng không định kể thêm.

căn phòng chỉ còn tiếng kim đồng hồ chạy nhè nhẹ.

rất lâu sau.

thành công mới cất giọng.

"vậy."

"mày sống một mình?"

"ừ."

"bao nhiêu năm?"

"cũng lâu rồi."

xuân bách trả lời rất nhẹ.

như đang nói về chuyện của người khác.

không than vãn.

không trách móc.

thành công nhìn cậu.

lần đầu tiên.

cậu nhận ra.

người trước mặt mình.

không chỉ là học sinh đứng đầu trường.

không chỉ là "thú cưng" mình mang về biệt thự.

mà còn là một người.

đã phải tự lớn lên từ rất sớm.

thành công khẽ quay mặt đi.

"nghỉ ngơi đi."

"đừng nghĩ đến quán nữa."

"mấy hôm tiền lương thiếu."

"coi như..."

cậu khựng lại.

rồi đổi lời.

"coi như tao tạm ứng."

xuân bách lập tức lắc đầu.

"không cần."

"tôi không muốn nợ thêm."

thành công nhíu mày.

"tao nói tạm ứng."

"không phải cho."

"vẫn không cần."

xuân bách mỉm cười rất nhạt.

"tôi tự lo được."

câu trả lời ấy.

không làm thành công tức giận.

mà khiến cậu cảm thấy...

khó hiểu.

đã có người sẵn sàng đưa tiền.

vậy mà xuân bách vẫn từ chối.

thành công đứng yên vài giây.

cuối cùng chỉ hừ nhẹ.

"cứng đầu."

rồi xoay người rời khỏi phòng.

cánh cửa khép lại.

xuân bách nhìn theo.

khẽ thở ra một hơi.

ánh mắt vô thức rơi xuống chiếc vòng cổ mang tên người kia.

cậu đưa tay chạm lên miếng thẻ bạc.

rồi lại lặng lẽ cầm bút.

tiếp tục chép nốt những dòng bài còn dang dở.

____________________

buổi tối.

sau bữa cơm.

thành công thay quần áo.

một mình bước xuống gara.

ông trần thấy vậy liền hỏi.

"cậu chủ."

"muộn rồi."

"cậu định đi đâu?"

"ra ngoài một lát."

"có cần tài xế không?"

"không."

thành công cầm chìa khóa xe.

"tao tự lái."

chiếc siêu xe nhanh chóng rời khỏi biệt thự.

...

hơn ba mươi phút sau.

xe dừng trước một khu trọ cũ nằm sâu trong con hẻm.

thành công bước xuống.

nhìn quanh.

những bức tường đã cũ.

hành lang hẹp.

đèn vàng chập chờn.

khác xa nơi cậu đang sống.

cậu lấy điện thoại.

mở tấm ảnh chụp hợp đồng hôm trước.

trên đó vẫn còn ghi địa chỉ cũ của xuân bách.

"chắc là đây."

thành công đi lên tầng hai.

đúng lúc ấy.

một người phụ nữ trung niên mở cửa phòng bên cạnh.

"cháu tìm ai?"

"cháu tìm..."

"nguyễn xuân bách."

người phụ nữ lập tức nhận ra.

"à."

"thằng bách."

"nó chuyển đi rồi."

"cháu là bạn nó à?"

thành công khựng một chút.

"...ừ."

"cũng coi là vậy."

người phụ nữ cười hiền.

"thằng bé ngoan lắm."

"ở đây mấy năm."

"chưa bao giờ làm phiền ai."

thành công nhìn cánh cửa phòng đã khóa.

"nó sống một mình?"

"ừ."

"từ lúc chuyển đến đã thế."

"ban ngày đi học."

"chiều tối đi làm."

"đêm còn học đến khuya."

"nhiều hôm cô đi đổ rác."

"vẫn thấy đèn phòng nó còn sáng."

thành công im lặng.

người phụ nữ lại nói tiếp.

"có lần sốt gần bốn mươi độ."

"vẫn cố đi làm."

"cô khuyên nghỉ."

"nó chỉ cười."

"bảo nghỉ thì không có tiền."

ngón tay cầm chìa khóa xe của thành công vô thức siết chặt.

"phòng..."

"còn nguyên không?"

"nó trả tiền đến cuối tháng."

"nên vẫn để vậy."

người phụ nữ mở cửa.

"cháu muốn xem không?"

thành công khẽ gật đầu.

...

căn phòng chỉ hơn mười mét vuông.

một chiếc giường đơn.

một cái bàn học cũ.

quạt máy đã ngả màu.

giá sách nhỏ đặt sát tường.

mọi thứ đều được sắp xếp ngay ngắn.

không có món đồ nào đắt tiền.

không có máy tính.

không có điều hòa.

chỉ có từng chồng sách.

từng quyển vở.

được xếp cẩn thận.

trên bàn còn đặt một cuốn sổ nhỏ.

người phụ nữ cười.

"thằng bé kỹ lắm."

"đồ cũ."

"nhưng lúc nào cũng sạch sẽ."

"tiền kiếm được."

"toàn để đóng học phí."

"chẳng bao giờ thấy mua quần áo mới."

thành công đứng rất lâu.

ánh mắt lướt qua từng góc phòng.

bỗng cậu nhìn thấy một chiếc cốc sứ đã sứt miệng.

bên trong vẫn còn cắm vài cây bút.

không hiểu sao.

cảnh tượng ấy lại khiến ngực cậu hơi nghẹn.

rõ ràng.

đó chỉ là một căn phòng rất bình thường.

thế nhưng.

nó lại khác xa thế giới của cậu.

ở đây.

không có người giúp việc.

không có đầu bếp.

không có quản gia.

không có ai chăm sóc.

chỉ có một mình xuân bách.

tự học.

tự làm.

tự sống.

thành công khẽ cúi đầu.

rồi quay người bước ra ngoài.

trước khi rời đi.

người phụ nữ gọi với theo.

"cháu."

thành công quay lại.

"nếu gặp thằng bách."

"nhớ bảo nó giữ gìn sức khỏe."

"thằng bé tốt."

"đừng để nó làm việc quá sức nữa."

thành công nhìn người phụ nữ.

khẽ gật đầu.

"...cháu biết rồi."

chiếc xe dần rời khỏi khu trọ.

suốt quãng đường trở về.

thành công không mở nhạc.

không nói gì.

chỉ lặng lẽ nhìn những ánh đèn ngoài cửa kính.

lần đầu tiên.

cậu nhận ra.

người mình luôn xem là "thú cưng"...

chưa từng sống một cuộc đời dễ dàng như cậu vẫn nghĩ.

ở biệt thự.

xuân bách đã ngủ từ lúc nào.

chiếc vòng cổ khắc tên "nguyễn thành công" vẫn nằm yên trước ngực.

còn người mang cái tên ấy.

đêm đó.

lại mất ngủ.

end 07

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com