Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

14

ánh nắng đầu ngày len qua khe rèm.

chiếu lên chiếc giường rộng.

thành công khẽ cựa mình.

cậu chậm rãi mở mắt.

đầu óc vẫn còn mơ màng.

theo thói quen.

cậu định xoay người.

nhưng lại cảm thấy cánh tay mình đang đè lên thứ gì đó.

"..."

thành công cúi đầu.

đồng tử khẽ co lại.

cánh tay của cậu.

đang vòng ngang qua eo xuân bách.

mà xuân bách.

vẫn còn ngủ.

hơi thở đều.

gương mặt bình yên hơn hẳn lúc tỉnh.

mái tóc nâu hơi rối.

chiếc áo thun vì xoay người lúc ngủ mà hơi nhăn.

để lộ một góc hình xăm nơi bả vai.

"..."

thành công đứng hình mất mấy giây.

rồi như bị điện giật.

vội vàng rút tay về.

"đệt..."

"sao lại..."

cậu nhớ rất rõ.

tối qua hai người nằm cách nhau cả một khoảng.

vậy mà sáng ra.

lại thành thế này.

thành công đưa tay vò tóc.

cố nhớ xem chuyện gì đã xảy ra.

nhưng hoàn toàn không nhớ nổi.

đúng lúc ấy.

xuân bách khẽ động.

hàng mi run nhẹ.

rồi từ từ mở mắt.

hai người nhìn nhau.

không ai nói gì.

vài giây sau.

xuân bách mới mỉm cười.

"chào buổi sáng."

"...ừ."

thành công đáp rất nhỏ.

rồi lập tức quay mặt sang chỗ khác.

tai đã đỏ từ lúc nào.

xuân bách chống tay ngồi dậy.

nhìn khoảng trống giữa hai người.

rồi lại nhìn thành công.

khóe môi cong lên.

"đêm qua."

"cậu ngủ ngon chứ?"

"cũng được."

"ừ."

"cậu..."

xuân bách ngập ngừng một chút.

"có vẻ thích ôm gối."

thành công nhíu mày.

"liên quan gì?"

xuân bách khẽ cười.

"không liên quan."

"chỉ là."

"đêm qua."

"cậu ôm nhầm tôi."

"..."

căn phòng bỗng im phăng phắc.

thành công quay phắt lại.

"tao ôm mày?"

"ừ."

"lúc đầu."

"cậu còn đẩy tôi ra."

"một lúc sau."

"lại tự ôm lấy."

"..."

"tao không nhớ."

"tôi biết."

"cậu ngủ rất say."

thành công mím môi.

không biết phải phản bác thế nào.

cậu chỉ nhớ mang máng.

đêm qua ngủ rất ngon.

có lẽ là ngon nhất trong nhiều tháng gần đây.

xuân bách bước xuống giường.

chỉnh lại chăn gối.

giọng vẫn nhẹ nhàng như mọi khi.

"hôm nay là cuối tuần."

"không cần đến trường."

"cậu ngủ thêm cũng được."

"không ngủ."

thành công cũng bước xuống.

cố tỏ ra bình thường.

"tao đói."

"vậy xuống ăn sáng."

"ừ."

hai người cùng đi ra cửa.

đến khi xuân bách mở cửa phòng.

thành công bỗng gọi.

"bách."

xuân bách quay đầu.

"gì vậy?"

thành công nhìn cậu vài giây.

rồi khẽ hừ một tiếng.

"chuyện sáng nay."

"...quên đi."

xuân bách nhìn vẻ mặt ngượng ngùng của cậu.

không nhịn được cười.

"được."

"nếu cậu muốn."

"tôi sẽ coi như chưa từng xảy ra."

thành công khẽ gật đầu.

nhưng vừa đi được vài bước.

cậu lại vô thức đưa mắt nhìn bóng lưng cao hơn mình nửa cái đầu.

rồi nhớ đến cảm giác vòng tay mình ôm lấy eo xuân bách lúc nãy.

không hiểu vì sao.

lần này.

cậu không còn thấy khó chịu.

mà chỉ thấy...

hơi tiếc.

rằng mình đã tỉnh giấc quá sớm.

________________

buổi chiều.

ánh nắng đầu hạ phủ kín khu vườn sau biệt thự.

thành công ngồi một mình trên ban công tầng hai.

trước mặt là ly sữa đậu nành đã nguội từ lâu.

quyển sách trên tay vẫn mở.

nhưng hơn nửa tiếng.

cậu chưa lật nổi một trang.

bởi ánh mắt.

đã bị người dưới sân thu hút.

...

xuân bách đang cùng bác làm vườn sửa lại giàn hoa.

chiếc áo thun đen sớm đã thấm một lớp mồ hôi mỏng.

ống tay áo được xắn lên.

để lộ cánh tay săn chắc cùng những hình xăm kéo dài từ vai xuống bắp tay.

dưới ánh nắng.

làn da ngăm khỏe khoắn càng trở nên nổi bật.

cậu khom người nâng một chậu cây lớn.

những đường cơ trên cánh tay theo động tác mà căng lên rõ rệt.

"đặt bên này được chưa?"

"được rồi cậu xuân bách."

"để cháu làm nốt."

"vất vả cho cậu quá."

"không sao."

xuân bách cười nhẹ.

đưa tay lau mồ hôi trên trán.

...

trên ban công.

thành công vô thức siết chặt ly sữa.

không hiểu sao.

ánh mắt cứ dừng mãi trên người kia.

từ bờ vai rộng.

đến cánh tay.

rồi đường cong nơi tấm lưng sau lớp áo mỏng.

cậu nuốt khan.

cổ họng bỗng khô lại.

"..."

"đẹp thật."

lời nói vừa buột miệng.

thành công lập tức khựng lại.

"đệt."

"tao vừa nói cái gì."

cậu đưa tay xoa mạnh mặt mình.

cố ép bản thân nhìn sang chỗ khác.

nhưng chỉ vài giây sau.

ánh mắt lại quay về.

...

xuân bách cởi găng tay.

đón lấy chai nước từ người giúp việc.

ngửa đầu uống vài ngụm.

yết hầu theo động tác ấy khẽ chuyển động.

mấy giọt nước theo cằm chảy xuống cổ.

mất hút dưới cổ áo.

thành công nhìn đến ngây người.

trong đầu.

bỗng xuất hiện một suy nghĩ.

"muốn chạm."

chỉ hai từ.

đã khiến tim cậu đập mạnh.

thành công lập tức đứng bật dậy.

"không."

"điên rồi."

"tao bị điên thật rồi."

cậu xoay người.

định quay vào phòng.

nhưng đúng lúc ấy.

xuân bách vô tình ngẩng đầu.

hai ánh mắt chạm nhau.

xuân bách mỉm cười.

vẫy tay.

"thành công."

"xuống đây không?"

thành công giật mình.

vội quay mặt đi.

"không."

"tao nóng."

nói xong.

cậu lập tức bước vào phòng.

đóng cửa ban công lại.

...

dựa lưng vào cánh cửa.

thành công đưa tay ôm trán.

hít một hơi thật sâu.

tim vẫn chưa chịu bình tĩnh.

cậu chưa từng như thế này.

chỉ nhìn xuân bách thôi.

mà cả người đã nóng lên.

"phiền chết đi được..."

cậu lẩm bẩm.

rồi ngồi phịch xuống sàn.

đầu óc rối như tơ.

nhưng càng cố gạt bỏ.

hình ảnh xuân bách dưới ánh nắng.

vẫn hiện lên rõ mồn một.

bờ vai.

làn da ngăm.

hình xăm.

và nụ cười dịu dàng lúc ngẩng đầu nhìn cậu.

thành công nhắm mắt.

khẽ cắn môi.

lần đầu tiên.

cậu không thể tự lừa mình được nữa.

điều cậu muốn.

không còn chỉ là một cái ôm.

hay một nụ hôn vì tò mò.

mà là...

muốn được chạm vào xuân bách nhiều hơn nữa.

___________________

buổi tối.

cả biệt thự dần chìm vào yên tĩnh.

sau bữa cơm.

hai người vẫn ngồi trong phòng học như mọi khi.

xuân bách kiên nhẫn giảng bài.

còn thành công.

hôm nay gần như chẳng nghe lọt chữ nào.

"thành công."

"ừ?"

"cậu lại làm sai."

"..."

"tao không tập trung."

xuân bách khép quyển vở lại.

"vậy hôm nay nghỉ nhé."

"không."

thành công lắc đầu.

"ngồi thêm chút."

"được."

không ai nói nữa.

căn phòng chỉ còn tiếng kim đồng hồ.

...

gần chín giờ.

xuân bách đứng dậy.

ôm sách vào lòng.

"vậy tôi về phòng."

cậu vừa xoay người.

thì phía sau vang lên một giọng nói rất nhỏ.

"bách."

xuân bách dừng bước.

quay lại.

"gì vậy?"

thành công vẫn ngồi trên ghế.

hai tay đan vào nhau.

đầu cúi thấp.

đó là dáng vẻ hiếm khi xuất hiện ở cậu.

im lặng rất lâu.

cậu mới cất tiếng.

"...tao có chuyện muốn hỏi."

"cậu cứ nói."

thành công hít sâu.

như đang lấy hết can đảm.

"...nếu."

"...tao muốn."

câu nói mắc lại nơi cổ họng.

mãi vẫn không thể nói tiếp.

xuân bách không giục.

chỉ lặng lẽ đứng chờ.

thành công siết chặt hai bàn tay.

rồi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt cậu.

"...tao muốn gần mày hơn."

xuân bách hơi khựng lại.

"gần hơn?"

"...ừ."

"ý cậu là..."

thành công gật đầu rất khẽ.

không né tránh nữa.

"...đúng như mày đang nghĩ."

cả căn phòng bỗng im lặng.

quyển sách trên tay xuân bách rơi xuống sàn.

"cạch."

đó là lần đầu tiên.

thành công nhìn thấy xuân bách mất bình tĩnh đến vậy.

xuân bách bước nhanh tới.

dừng lại trước mặt cậu.

ánh mắt không còn dịu dàng như thường ngày.

mà chất chứa rất nhiều cảm xúc.

"thành công."

"nhìn tôi."

thành công chậm rãi ngẩng đầu.

xuân bách khẽ nắm lấy hai vai cậu.

không đau.

nhưng đủ để giữ ánh mắt của hai người giao nhau.

"cậu..."

"có biết mình vừa nói gì không?"

"...biết."

"không."

xuân bách lắc đầu.

giọng nói trầm hẳn xuống.

"cậu đang bốc đồng."

"hoặc chỉ vì tò mò."

"đến ngày mai."

"cậu sẽ hối hận."

thành công nhíu mày.

"tao không hối hận."

"cậu không thể chắc."

"tôi thì có."

xuân bách khẽ siết tay.

lần đầu tiên.

trong giọng nói của cậu có sự dao động rõ rệt.

"nếu sau này cậu hối hận."

"tôi sẽ không tha thứ cho chính mình."

thành công nhìn người trước mặt.

im lặng rất lâu.

rồi nhẹ nhàng đặt tay mình lên mu bàn tay xuân bách.

"...tao không ép."

"nếu mày không muốn."

xuân bách cười khẽ.

nụ cười ấy lại pha chút bất lực.

"không phải tôi không muốn."

"...mà là."

"tôi muốn quá."

"nên tôi mới phải hỏi cậu đến cùng."

cả hai lại rơi vào im lặng.

ngoài cửa sổ.

gió đêm khẽ lay tán cây.

thành công hít một hơi thật sâu.

ánh mắt vẫn không rời khỏi xuân bách.

"...tao chắc."

"không phải vì tò mò."

"cũng không phải vì bốc đồng."

"tao chỉ muốn..."

cậu ngập ngừng.

rồi khẽ mím môi.

"...ở gần mày hơn."

xuân bách lặng người.

bàn tay đang nắm vai thành công cũng khẽ run lên.

cậu khép mắt vài giây.

như đang cố giữ bình tĩnh.

rồi chậm rãi buông tay.

"cho tôi..."

"thêm một chút thời gian."

"để chắc rằng."

"đây là điều cậu thật sự mong muốn."

thành công khẽ gật đầu.

"...được."

cả hai đứng đối diện nhau.

không ai tiến thêm.

nhưng khoảng cách giữa họ.

đã gần hơn bao giờ hết.

____________________

căn phòng yên tĩnh đến lạ.

không ai lên tiếng.

chỉ còn tiếng đồng hồ treo tường chậm rãi chuyển động.

thành công vẫn đứng trước mặt xuân bách.

ánh mắt chưa từng rời đi.

rất lâu sau.

cậu mới khẽ cất tiếng.

"...bách."

"ừ."

"mày."

"...có sợ không?"

xuân bách nhìn cậu.

"sợ."

thành công khựng lại.

"...vậy còn đồng ý?"

xuân bách khẽ cười.

"tôi sợ."

"không phải vì chuyện đó."

"mà vì."

"tôi sợ làm cậu tổn thương."

câu trả lời ấy.

làm thành công im lặng.

từ trước đến nay.

cậu luôn nghĩ.

xuân bách sẽ từ chối vì không thích.

hoặc sẽ đồng ý ngay.

cậu chưa từng nghĩ.

người kia lại lo cho mình nhiều đến vậy.

thành công chậm rãi bước thêm một bước.

lần này.

chính cậu là người nắm lấy tay xuân bách.

"...tao nói rồi."

"tao chắc."

"không ai ép tao."

xuân bách cúi xuống nhìn bàn tay đang nắm lấy mình.

rồi ngẩng lên.

"thành công."

"tôi hỏi cậu lần cuối."

"nếu sau này."

"cậu hối hận."

"thì sao?"

thành công lắc đầu.

"tao sẽ không."

"tao tự chịu trách nhiệm."

"..."

xuân bách khép mắt.

hít vào thật sâu.

đến khi mở mắt ra lần nữa.

ánh nhìn đã bình tĩnh hơn.

"được."

"tôi tin cậu."

cậu nhẹ nhàng siết lại bàn tay thành công.

không quá mạnh.

nhưng đủ để thành công cảm nhận được.

lòng bàn tay người kia cũng đang rất nóng.

thành công khẽ mỉm cười.

đó là nụ cười rất hiếm.

không còn vẻ ngang tàng thường ngày.

chỉ có chút nhẹ nhõm.

"vậy..."

"đi thôi."

xuân bách không đáp.

chỉ khẽ gật đầu.

cậu cúi xuống nhặt quyển sách rơi dưới sàn.

đặt ngay ngắn lên bàn.

tắt chiếc đèn học.

ánh sáng trong phòng dịu xuống.

hai người đứng cạnh nhau vài giây.

không ai nói thêm điều gì.

mọi lời cần nói.

dường như đã nói hết.

thành công chậm rãi bước về phía chiếc giường.

rồi quay đầu nhìn xuân bách.

"...bách."

"tôi đây."

"đừng bỏ tao."

xuân bách hơi sững người.

đó là lần đầu tiên.

thành công nói với cậu bằng giọng nhỏ như vậy.

cậu bước tới.

đứng trước mặt thành công.

rất nhẹ.

đưa tay xoa mái tóc mềm của cậu.

"tôi không đi đâu."

"chỉ cần."

"cậu vẫn còn cần tôi."

thành công khẽ gật đầu.

"...ừ."

bên ngoài.

gió đêm khẽ lay cành lá.

bên trong.

cánh cửa phòng từ từ khép lại.

ánh đèn cũng dần tắt.

màn đêm lặng lẽ bao trùm căn phòng.

end 14

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com