Thể loại: Kinh dị - tâm linh - huyền bí - tình cảm mờ tốiJeon Jungkook: học sinh mới chuyển đến trường nội trú Seungjin tò mò gan dạ nhưng mang một ký ức bị chôn vùi?Kim Taehyung: học sinh nội trú ở đây hiền dịu trầm lặng có điều gì đó khác thường?…
Han Yejun - một nhân viên văn phòng bình thường - vô tình xuyên vào truyện do em mình viết.Tỉnh dậy trong thân xác sinh viên đại học, trong truyện gốc, vì theo đuổi Nữ9 điên cuồng muốn chiếm đoạt Nữ9 mà bị Nam9 giết chết.Nhưng Yejun không muốn chết.Cậu chọn trốn khỏi kịch bản, tránh xa nữ chính, kết thân với nam9 để bảo toàn mạng sống, " ít nhất là bạn học thì khi giết mình cậu ta sẽ nhẹ tay hơn."...Chỉ có điều, ánh mắt của nam chính bắt đầu khác đi.Cốt truyện có vẻ bắt đầu lạc hướng..…
Cô gái tôi yêu trong sáng đến bệnh hoạn. Thế giới luôn cần thêm những mối tình lớt phớt sâu đậm kéo dài một mùa hè.Truyện nhẹ nhàng.Cảm hứng từ người mình muốn tè vào âm đạo mình rồi đi tự tử.…
"Tôi yêu em bằng cả hơi thở của mình, nếu khi tôi hết yêu em thì lúc ấy tôi đang mất dần đi ý thức, hơi thở tôi sẽ dần lụi tàn trong không khí. Lúc đó, tôi đã hết yêu em rồi"*"Yêu em là điều tôi không thể ngờ, bất ngờ lớn hơn là em cũng yêu tôi như vậy"*"Ngày mà em trao cả trái tim và lý trí cho một người khác, có người nói tôi sẽ rất buồn bã và đau khổ, tôi tự hỏi tại sao cơ chứ? Chẳng phải điều tuyệt vời nhất là thấy người mình thương hạnh phúc sao?Là điều đẹp đẽ nhất trong mối tình đơn phương của tôi đối với em."________________________________________Đây là một tổng hợp ngắn các câu truyện đoạn văn tôi ngẫu hứng sáng tác có thể văn chương của tôi không tốt nhưng tôi hi vọng đó vẫn là thứ gì đó để bạn nhớ được dù chỉ là một câu thoại một câu từ nào đó.-Hoàn toàn do chính tay tôi sáng tác không có lấy cắp ý tưởng của một ai khác không ghi nguồn-Thật ra tôi chỉ là một tay viết văn không có trình độ, mỗi câu từ của tôi điều rất non và có vẻ biểu đạt không tốt nhưng tôi mong mọi người vẫn có thể góp ý chính tả lỗi của mỗi chương. Xin cảm ơn mọi người vì đã để ý đến sự tồn tại của văn chương của tôi!*Lưu ý: có thể là mỗi câu truyện điều không có tên của nhân vật chỉ có xưng hô "Tôi/Em ấy/ Chị ấy/ Hắn". Tôi nghĩ để vậy có thể tùy cảm xúc mỗi người mà tưởng tượng ra người thương của mình và cũng là chính bản thân mình.P/s: Mọi người có thể gọi tôi là Mung hay Lung đều được, cảm ơn tất cả ạ…