(Gruvia; Lyvia) Mưa
Em mệt mỏi rồi.Em không đủ dũng khí để yêu anh nữa.Sống hạnh phúc anh nhé.Mưa rơi càng lúc càng nặng hạt, nhưng rồi nó sẽ ngừng lại. Người con gái ngày ấy phải chăng cũng sẽ quay đầu lại.…
Em mệt mỏi rồi.Em không đủ dũng khí để yêu anh nữa.Sống hạnh phúc anh nhé.Mưa rơi càng lúc càng nặng hạt, nhưng rồi nó sẽ ngừng lại. Người con gái ngày ấy phải chăng cũng sẽ quay đầu lại.…
Redamancy/ yêu và được yêu trọn vẹn…
Tên cũ: Nhật ký của tiểu phú bàTác giả: Mạch Ngôn XuyênTình trạng: Đang sáng tácCrEdit : HannahDes bìa : LynnReup :YeeĐôi chính ở tác phẩm này là đôi phụ trong "Năm tháng nhu tình". Nữ chính yêu nam chính từ cái nhìn đầu tiênNam chính từng theo đuổi bạn thân của nữ chính Truyện được reup với mục đích chia sẻ với người đọc, được sự đồng ý của bạn Hannah. https://hannahoneloveonelifetime.wordpress.com/https://www.facebook.com/Hannah-OL2-316849899015540/Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !…
Mai Quang Nam rất muốn nói với anh, anh quên người đó đi được không, em cũng có thể ở bên anh mà.…
Giờ thì cả thế giới sắp biết Mai Quang Nam yểm bùa người nó thích và đầu độc con mèo của người ta rồi, có nên chuyển cmn giường ra chuồng cú ngủ không nhỉ?…
Tác giả: Thù VỉVăn án:Văn Bách Linh đưa Thang Yểu đến dưới ký túc xá, đột nhiên nghiêng đầu hỏi cô đã có bạn trai chưa.Đêm qua, trời đổ một cơn mưa xuân, đường phố lầy lội.Thang Yểu không chú ý nên giẫm phải vũng bùn mềm.Anh chỉ thuận miệng hỏi một câu, cô đã cảm giác như mình bước vào đầm lầy, mắc kẹt trong đó, không cách nào thoát ra.Tóm tắt một câu: Tựa như bước vào đầm lầy, bình thản lún sâu.Nhân vật chính: Văn Bách Linh | Thang Yểu(Nam chính giàu có dịu dàng x Nữ chính tử tế, nỗ lực vươn lên)…
Chỉ cần em thở đủ làm anh mêLàm anh muốn xé tan không gian andPut your body on body, on meĐừng làm anh chờVà làm anh tê…
Hoàng thái tôn là kẻ điên.Hắn bị chó cắn lúc đang đi trên hành lang, ta cầm gậy gỗ đánh chó chạy té khói.Ơn cứu mạng nặng như núi, vậy mà hắn lại dỗ dành ta làm phi tử của hắn.Sau này thái tử mưu phản, hắn quyết tâm muốn lôi ta cùng chết.Ta ôm eo hắn khóc rất to: "Thái tôn! Em không muốn chết! Người lấy oán trả ơn!"Biển lửa hừng hực ánh vào vẻ mặt của hắn, trông lộng lẫy mà tàn khốc đến cực điểm: "Em là nữ nhân duy nhất của cô, cô ở đâu, đương nhiên em phải ở đó."…
nếu có thể, tôi muốn được ở bên người…
Tác giả: Giản ÁmThể loại: Đoản văn, hiện đại, ngôn tình (GL ver), SE…
Thịt kho thì của mọi người, còn anh thì sao em ơi ?…
Đồng nhân/Fanfic bộ truyện Thèm muốn - Tác giả: Lộng Giản Tiểu HàoTác giả: Talay_Chuyển ngữ đã được sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang đi nơi khác.…
Nữ chính là thô sử nha hoàn trong viện của Nhị gia, là cô nha hoàn xấu nhất trong viện nên nhị gia chưa từng nhớ mặt nhưng lại luôn trút giận lên cô vì những nha hoàn xinh đẹp khác hắn không nỡ. Rồi bất hạnh xảy ra, gia đình nam chính lụi bại, nam chính còn bị tàn tật, tất cả mọi người bỏ đi chỉ có cô nha hoàn ngốc kia là ở lại. Cuối cùng thì chính cô nha hoàn xấu xí kia lại là động lực để anh nam chính muốn sống và làm lại cuộc đời.…
Thể loại : Hiện đại, một chút huyền huyễn, có ngược, hồn ma thụ x trước tra sau si tình công, hạnh phúc viên mãn.__________________________________Tình cảm của cậu từ đó tới giờ vẫn là đoạn tình cảm đơn phương.Đã mười năm rồi, mười năm đứng trước mặt đối phương, cậu nói thương anh nhưng đến ngay cả một ánh nhìn mà anh cũng không nhìn cậu.Cậu vẫn cho rằng bọn họ còn đủ thời gian, đã tiêu hao hết mười năm rồi lại tiêu hao nữa, cũng gần giống như cả đời người.-Anh biết đối phương chấp niệm quá sâu, cái gọi là buông tay căn bản là trò cười.Mà đến khi người kia cuối cùng đã buông tay rồi, tự do đã lâu, khi được giải thoát lại không cảm thấy ngọt ngào.Đợi cho đến một ngày anh chợt cảnh tỉnh rằng người nọ đã thật sự buông tay thì hối tiếc cũng không kịp nữa.Một đao nhẹ nhàng, trong lòng đã từng có độ ấm nóng rực nay rốt cuộc biến thành sự lạnh lẽo vĩnh viễn không chạm đến.Chỉ muốn hèn mọn nói ra một tiếng xin lỗi nhưng tất cả đều không làm được.Một khoảng cách xa nhất thế giới, là tôi đứng trước mặt em mà không biết rằng mình yêu em.Hiện tại khoảng cách này xa cực độ, là khoảng cách giữa sự sống và cái chết.Thời khắc phát hiện tôi yêu em thì mọi thứ đã không thể vãn hồi được nữa.Nếu như lại để cho tôi có cơ hội được ôm em thật chặt, sẽ còn phải giẫm vào vết xe đổ kia nữa không?…
"Em làm thơ về trăng về gió, vậy bao giờ mới chịu để gã si tình này bước vào một câu thơ?"Một người là nhà thơ kiêu kỳ bên rặng phi lao, quanh năm giấu mình trong căn gác vắng, lấy mực sầu vẽ nên những bóng trăng tan.Một kẻ là thương gia phóng khoáng nơi cửa biển, cưỡi sóng đạp gió qua vạn dặm trùng khơi, nắm trong tay cả vàng son tơ lụa.Người ta bảo gã thương nhân thô kệch, dính mùi tiền tài tục khí, chẳng thể nào chạm đến linh hồn thanh sạch của người làm thơ. Thế nhưng, gã điên ấy lại chấp nhận bóc trần sự chân thành lớn lao nhất của đời mình, mỗi ngày mài mực viết một phong thư tay gửi ra thềm vắng. Đại dương rộng lớn có thể chứa vạn chuyến thuyền buôn, nhưng bến đỗ duy nhất gã muốn neo lại, trọn đời này chỉ có một mình em.…
Năm thứ mười sáu sau khi ta đính hôn với Tạ Trọng Lâu, hắn bỗng nhiên tới cửa từ hôn.Sau đó ta vào cung diện kiến thái hậu, thỉnh cầu người tuyên chỉ cưỡng ép hắn lấy ta.Sau khi thành thân hắn vô cùng lạnh nhạt, cũng chẳng hề tiếc lời sỉ nhục ta. Thậm chí còn đưa một nữ nhân về tuyên bố sẽ bỏ vợ tái giá.Khi đó Lục gia đã trên đà sụp đổ, ngay cả thái hậu cũng không chịu ra mặt giúp ta nữa.Nhưng từ nhỏ đến lớn ta được dạy bảo nuông chiều ra tính cách kiêu ngạo cứng cỏi, đã bao giờ phải chịu đựng uất ức tủi nhục như thế. Đêm tân hôn của bọn họ, ta cầm mồi lửa thiêu rụi toàn bộ phủ tướng quân.Lại một lần nữa mở mắt ra ta đã quay trở lại một tháng trước ngày từ hôn.Giờ phút này không cần đợi hắn mở miệng ta đã chủ động vào cung xin thái hậu một ý chỉ:"Thần nữ cùng Tạ tướng quân có duyên không phận, chi bằng giải trừ hôn ước mỗi người tự tìm ý trung nhân."Hôn ước đã giải trừ, Tạ Trọng Lâu vốn nên vui vẻ thoải mái cảm ơn ta, vậy mà sau khi tiếp chỉ xong ngày nào cũng tới Lục gia xin gặp ta một mặt.Ta không chịu nổi sự phiền nhiễu này, bảo Tiểu Chức gửi cho hắn một câu:"Nếu ngươi đã không muốn cưới ta, hành động lần này của ta chẳng lẽ không hợp ý ngươi? Tới chỗ này dây dưa làm gì?"Đêm khuya ngày đó ta vừa mở cửa sổ liền nhìn thấy dưới ánh trăng bạc mờ ảo, thiếu niên Tạ Trọng Lâu mặc một bộ đồ đen bay qua đầu tường."Lục Chiêu Ý, ai nói ta không muốn lấy nàng?"…
"Yeppi, muốn hay là không muốn tớ về?"…
Nhật ký ngày đầu tiên: Mai Quang Nam giành ăn với chó.…
Truyện: Bắc Kinh có mưa.Tác giả: Sói con và những ngày Mưa. Thể loại: Oneshot, OOC.TRUYỆN CHỈ LÀ SỰ TƯỞNG TƯỢNG CỦA TÁC GIẢ. KHÔNG ĐƯỢC LẤY NẾU CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP.…