Trận đánh bất ngờ
Ngỡ như quân ta đã thắng, ngờ đâu vang lên âm thanh bom đạn liên hồi...…
Ngỡ như quân ta đã thắng, ngờ đâu vang lên âm thanh bom đạn liên hồi...…
Không biết ngày ấy và bây giờ chúng ta đã thay đổi gì nhỉ?…
Mê man là một cảm xúc khi tôi gần bên em...…
Họ nhìn xung quanh, thấy những viên gạch vỡ, những vệt khói mờ, thấy dấu chân mình và dấu chân đồng đội, và hiểu rằng trong tất cả hỗn loạn ấy, họ đã đi qua cùng nhau.…
"Ánh trăng lên soi rõ con đường cho hai ta cùng đi"Điều cần nhớ:- Lạy quý vị đọc giả, ai đọc qua rồi xin đừng leak ra🙏🏻…
Trận này chỉ xoay quanh cậu và tôi...…
Vẫn ở mức là tình đơn phương...…
Say người...…
Đừng để lệ cứ mãi lăn dài trên má...…
Càng nghĩ lại càng nghiện…
Một tiệm bánh nhỏ mở vào buổi sáng sớm…
Cậu khóc vì nhớ người kia, liệu cậu có biết tôi xót cho cậu như nào?...…
Chẳng phân biệt được gì nữa...…
Tiếng hát cuối cùng vang lên, rồi tắt dần, nhường chỗ cho sự im lặng ấm áp...…
Anomic không chỉ là mất vị giác...…
Năm phần trăm bị mất đi không phải là thiếu…
Chỉ là những thứ nhỏ nhặt tạo nên cuộc tình này...…
Chỉ còn tiếng nhịp tim đập và hơi thở…
Gió cuốn đi cuộc tình này...…
" Cậu chỉ cần ngồi im để tôi vẽ nên dung nhan của cậu"…