(Long x Hùng) Khóc Trong Nụ Cười
Chẳng phải vừa khóc rồi trên môi lại nở nụ cười...…
Chẳng phải vừa khóc rồi trên môi lại nở nụ cười...…
Từ hôm nghe tin em đi bên sông, lòng tôi chợt đau thắt đến kì lạ...…
Gió cuốn đi cuộc tình này...…
Máu cứ chảy thành dòng rồi cứ loãng mãi khiến cho lòng tôi không thể yên...…
Lần đầu tiên, sau bao năm, Trần Gia Huy không còn phải khóc một mình.…
"Anh học cách nhìn tôi cũng như tôi đã nhìn anh"…
"Thiếu đi giọng nói ấy, tôi lại có chút không quen"…
Bình ngồi bên Sen, dựa vai anh, tay vẫn siết nhẹ còn đôi mắt cứ mãi nhìn về một hướng...…
Chỉ cần bóng dang cả hai vẫn dựa vào nhau là đủ...…
Thẫn thờ sau một lần thoát chết thật khó để có thể tỉnh táo lại như thường...…
Hãy để những bó hoa này thay lời anh dành cho em vì từng đoá hoa đều có ý nghĩa - mong em hiểu lòng anh…
Sau những tiếng bom đạn dội vang xuống nơi này để đốt cháy hết tất cả, cuối cùng cũng có thể ngồi cạnh nhau mà ngắm nhìn dòng sông chảy quanh nơi Thành Cổ này…
Đi cùng nhau trên con phố nhưng chẳng ai mở lời trước...…
"Chiến sĩ nhỏ...Người nhỏ nhưng tinh thần đánh giặc không nhỏ"…
Vẫn còn có bờ vai dựa vào, một ánh mắt vẫn luôn hướng về mình và một bờ môi luôn chờ nụ hôn từ mình...…
" Chiến tranh không cho phép bày tỏ tâm tư nỗi lòng..."…
Và ở nơi nào đó, có lẽ những đóa hoa mọc ngược vẫn nở, không để được nhìn thấy, mà để được cảm nhận...…
"Nhiều mùa xuân đã qua nhưng sao ha ta chưa quây về bên nhau?"…
Nơi đây từng có người đợi và cũng có người vội vàng đến...…
Chỉ cần một cái ôm ấm trước ngọn lửa sáng...…