(Huy x Hoàng) Truy Sát
Ánh mắt cậu ấy là thứ khiến tôi ám ảnh qua từng ngày trong lúc dưỡng thương nên chẳng lúc nào tôi cảm thấy được yên lòng...…
Ánh mắt cậu ấy là thứ khiến tôi ám ảnh qua từng ngày trong lúc dưỡng thương nên chẳng lúc nào tôi cảm thấy được yên lòng...…
Tinh thần có cứng rắn đến mấy cũng dần sụp đổ khi chứng kiến từng người đồng đội của mình ra đ.....…
" Cậu đi đâu, bước chân tôi sẽ khẽ theo sau, không phải để kiểm soát, mà là để chở che. Bởi cậu là kẻ khờ khạo, còn tôi - kẻ tưởng chừng sắt đá - lại đã bị cảm hoá bởi chính sự ngây thơ ấy."…
Và trong một đêm không bom, khi gió quạt tắt, họ cùng nhau nhìn ngọn lửa thở, nghe tiếng mưa rơi chậm, biết rằng ngày mai có thể là một trận gió khác. Nhưng ngay lúc này, bàn tay họ vẫn tìm thấy nhau như người nghiện tìm kim thuốc-không để hủy hoại, mà để được tỉnh.…
Chỉ một phút thoáng qua, tôi chẳng để ý đến trái bóng được truyền đi về hướng nào nên đã vô tình để nó làm thủng lưới và cho đội đối thủ có bàn thắng đầu tiên trong trận và khi tôi ngước nhìn vẻ đắc thẳng của cậu con trai đã sút trái bóng ấy thì tôi cảm thấy mình như không thể ngừng nghĩ về ánh mắt ấy và bàn thắng vừa rồi...…
Chiến tranh không cho họ nhiều cơ hội để gần nhau theo cách con người bình thường hiểu, nhưng lại đẩy họ vào những khoảnh khắc sinh tử buộc phải dựa vào nhau…
Nhìn hoa sen ấy cố vươn mình khỏi mặt nước con sông Thạch Hãn đẫm máu những người chiến sĩ đã hi sinh, tâm trí tôi chợt nhớ đến một hình dáng kiên cường và dũng cảm của một người con trai...…
Từng tiếng nổ xa xăm, tiếng mưa nhè nhẹ, và ngọn lửa ấm áp tạo nên một khoảnh khắc hiếm hoi giữa hỗn loạn, nơi năm người tìm lại sự cân bằng, nơi họ học cách nương tựa lẫn nhau, hồi phục tinh thần trước khi bước tiếp vào trận chiến còn đó...…
Đừng gánh chịu mọi áp lực một mình khi còn có người vẫn đang kề cạnh, nếu trong lúc mày gặp khố khăn nhất - hãy nhớ đến tên tao đầu tiên...…
Dạy em cách bắn súng trên chiến trường này từ nỗi sợ qua sự nhát gan của em, cho đến khi em cảm thấy trong lòng vực dậy được sự dũng cảm theo sự trưởng thành qua năm tháng...…
Lòng tôi hoảng loạn đến mức chẳng còn ý thức được mình đang làm gì, hay rằng bản thân đang cận kề cái chết. Nếu không có cậu, có lẽ tôi đã liều lĩnh để thân mình ngã xuống giữa vũng máu loang trên mảnh đất Thành cổ này và trong vòng tay cậu mất rồi...…
Ngôi làng nhỏ này dần trở thành nơi thán thuộc với người từ vùng miền ngoài vào như Khang đây nhưng cũng chính vì lần đi lạc ấy mà Khang được một lần nếm trải bao nhiêu mùi vị từ cách sống và cuộc sống mang lại rồi kết thúc những ngày vất vả là sự bình yên bên ngọn lửa nhỏ được nhóm lên từ Hùng…
Khi trận đấu kết thúc và giành chiến thắng, em khẽ ôm chặt chàng thủ môn đã xuất sắc trong trận đấu này - đó là Bình, nhưng trong tim và tâm trí em lại mang một nỗi nhớ với một cái tên của một chàng cầu thủ khác - đó là Kiên...…
Kết quả thắng thua đã rõ, những chiến binh áo xanh phía bên kia đang vui mừng vì sự chiến thắng thì có những chiến binh áo đỏ đang thầm rơi nước mắt vì sự thất bại. có một ánh mắt từ người chiến binh áo xanh không ngừng liếc nhìn sang một chiến binh áo đỏ đang thầm khóc trong chiếc khăn trắng mà lòng chợt đau nhói…
"Ai có thể cứu được em lúc này?Ai có thể bên cạnh em ngay lúc này?Ai có thể an ủi em ngay lúc này?Ai có thể gạt bỏ đi hết những tâm tư khiến em bận lòng ngay lúc này?Ai có thể khiến em cảm thấy an toàn giữa cả thế giới to lớn, rộng mênh mông này?"- Chẳng một ai cả...…
Hải luôn ở phía trước. Luôn đi nhanh hơn nửa bước. Luôn chạm vào nguy hiểm đầu tiên như thể số phận đã mặc định vai trò ấy cho Hải. Sen từng thử tiến lên cạnh, rồi lên trước, nhưng mỗi lần như thế, chỉ cần một ánh nhìn thoáng qua của Hải - ánh nhìn không trách, không nói, chỉ đầy cảnh giác và chịu đựng - Sen lại lùi lại, nhường vị trí ấy cho Hải, như nhường hơi thở của mình.…
Dù trước đó em rất thích bản thân có không gian riêng cũng như tự mình làm hết nhưng từ khi tham gia chương trình thì chẳng còn khái niệm "không gian riêng và tự làm hết mọi việc nữa" - trong khi đã có anh?Vì khúc tựa má trên bìa đó đã khiến tui mê hoặc hai ảnh mất tiêu gòi nên mong mọi người thích chiếc fic nhỏ xinh này của tui nghenĐừng bưng ẻm đi đâu hết nha mọi người - thương tui nha mọi người😚🫶🏻…
Thành đã rời nhóm nhạc lâu lắm rồi và để Sơn ở lại hoạt động cùng những thành viên khác - chẳng biết vì đâu mà họ đã không còn liên lạc với nhau. Rồi thời gian thấm thoát trôi qua - cho họ gặp lại nhau lần nữa. Ban đầu chỉ là những chiếc video nhảy cùng nhau như sự thân thiết được thể hiện sau bao nhiêu lâu nhưng cả hai đều đăng ký tham gia chung một chương trình là " Anh Trai Vượt Ngàn Chông Gai mùa 2" rồi mối quan hệ cũng từ đó mà gắn bó hơn qua những ngày tập luyện chuẩn bị cho buổi trình diễn đầu tiên trong chương trình. Họ đã có những khoảng khắc cực kỳ đáng yêu trên sân khấu và sau hậu trường.Thương tui nghen - đừng bưng ẻm đi đâu hết và nhất là trước mặt chính quyền nhaa😚🫶🏻…
Ngôn tình - Học đường - Hắc bang - Phi tiểu thuyết…
Ngôn tình hiện đại 💗💗💗…