keonhyeon | hứng hoa
hắn nâng em như trứng, sợ rơi vỡhắn hứng em như hoa, sợ rụng mất một cánh.An Kiên Hạo yêu chiều cáo nhỏ ấy lắm.…
hắn nâng em như trứng, sợ rơi vỡhắn hứng em như hoa, sợ rụng mất một cánh.An Kiên Hạo yêu chiều cáo nhỏ ấy lắm.…
Kim Juhoon / Kim Tiểu Thư như đoá bồ công anh , yếu ớt nhưng vẫn mạnh mẽ dù mất mát nhiều nhưng vẫn trụ vững Câu chuyện về Kim Tiểu Thư và bốn vị thiếu gia quyền lực…
Thể loại: Hiện đại, thần quái, ngọt ngào, HE, Tổng tài dịu dàng x thần nghèo ngốc xinh ngọt ngàoTác giả: Lữ Thiên Dật Văn án: Thần nghèo: Tôi vốn rất đen đủi nên không thể chạm vào mấy thứ đắt được.Sếp tổng: Không sao hết, em phải có niềm tin vào khoa học chứ, mau lên xe.Thần nghèo đồng ý lên xeNhưng...Động cơ xì khói đen.Bắt đầu từ ngày đó, tổng giám đốc bá đạo liền sắm một chiếc xe đẹp, ngày ngày đèo thần nghèo nhà mình..Nguồn: https://yuyu0108.wordpress.com/.REUP…
Martin- giáo viên trẻ tuổi đảm nhiệm dạy môn hoá học cho khoá lớp 12 cuối.Anh rất ghét Kim Juhoon, thằng nhóc ngỗ nghịch thường xuyên cúp học đi net, cậu cũng ghét anh lắm, cả hai cứ đấu tranh kháy đểu nhau.Nhưng điều anh không ngờ là chỉ vì một cái xoa đầu vì làm đúng bài, thằng nhóc đó lại thay đổi 180°"Thầy ơi, em thích thầy.""Thích cái gì?? Tôi nhắc trước là lo học hành đàng hoàng đi, tí tuổi đầu bày đặt tập làm người lớn."…
"bách ơi, mày trông hộ anh hai đứa một tuần, anh mày đưa giang đi biển" "ơ..." _________________________________________"anh công ơi, trông giúp em bé gạo, em đưa anh bình về phú thọ chơi ạ" "ơ gì đấy???" _________________________________________ huhu tay nghề yếu, văn phong lủng củng, ooc, lowercase, và ti tỉ thứ khác…
❗Không áp đặt vào người thật, đọc truyện vui vẻ giải trí.Quang Hùng all Bot hết nhé.Đừng đục thuyền, viết couple theo yêu cầu.…
"Hạnh phúc không phải là những gì rực rỡ nhất, mà là khi giữa thế giới ồn ào, ta vẫn tìm thấy một bờ vai đủ bình yên để tựa vào."…
bước vào tuổi nổi loạn, cúp lé cáo cún làm gì?nghiện gem, đắm mình ở tiệm nét? nah, quá chán nản cho một tuổi trẻ. rượu chè gái gú, sum suê lộc lá, khai chi tán diệp? nah, tụi nó còn chưa muốn bị đuổi đâu. quá trời thú vui tuổi trẻ vậy mà mái chứng khoán với mái úp tô chẳng lựa được cái nào, nên tụi nó chọn đi theo con đường ít ai chọn nhất, chơi gây.chơi gây lành mạnh, chơi gây vui vẻ, chơi gây buồn buồn, chơi gây mạnh mẽ, chơi gây dịu dàng, thế trong tất cả các loại chơi gây, không biết hai bạn nhỏ thích kiểu nào nhất nhỉ?"hay mình chơi gây đi lúm""chơi cái gì cơ?""chơi gây á, chơi kiểu siêu bạn thân á"à, kiểu siêu bạn thân.…
thợ chụp ảnh hướng nội và anh người mẫu23/02/2026-23/4/2026…
ước gì cũng tên Hiên Chun…
tobirama nghiêm cứu phi lôi thần do sai sót nên vô tình xuyên quá 4 chiến gặp các hậu bối và madara người yêu mình ở thời ko của anh nhưng tobirama đã nhận thức đcđây ko phải thế giới của anh và anh cũng định giúp các hậu bối 1 tay .... sau 1 hồi madara thế giới của anh dùng rinegan mang theo cả hashirama đến để cứu anh....…
Ngẩn ngơAnh chủ tiệm net x Em chủ tiệm hoa…
Văn án:Sủng phi hẳn là bộ dáng gì nữa đâu? Xinh đẹp động lòng người ngang ngượcỞ mặt ngoài là hoàng tang sủng ái nhất nữ nhân Trên thực tế là chân ái tấm mộc?nonono, làm cho Ôn thị A Uyển sủng phi tiến công con đường của đến nói cho ngươi biết cái gì gọi là sủng phi.Hoàng hậuQuý phiChính nhất phẩm: Thục phi, Hiền phi, Lương phi, Đức phiTheo nhất phẩm: phiChính nhị phẩm: chiêu nghi, chiêu viện, chiêu dungTheo nhị phẩm: thục nghi, thục viện, thục dung,Chính tam phẩm: quý tần ( hậu cung nhân thật sự quá ít gạo nếp quân khiến cho chính tam phẩm các phi tử chủ vị )Theo tam phẩm: Tiệp dưChính tứ phẩm: dung hoaTheo tứ phẩm: phương nghi, phân nghi, thuận nghiChính ngũ phẩm: tầnTheo ngũ phẩm: tiểu dụng cụ, tiểu viện,Chính lục phẩm: quý nhânTheo lục phẩm: tài tửChính thất phẩm: thường tạiTheo thất phẩm: tuyển thịChính tám phẩm: thải nữTheo tám phẩm: canh yNội dung nhãn: cung đình hầu tước cung đấu xuyên qua thời khôngTìm tòi mấu chốt tự: diễn viên: ┃ phối hợp diễn: ┃ cái khác:…
Thể loại : Lãng mạn - Trưởng thành Nhân vật: Giám đốc × giảng viên đại họcMột giám đốc lạnh lùng, sống bằng lý trí suốt ba mươi lăm năm.Một giảng viên nhẹ nhàng, mang trái tim đã từng bị tổn thương.Họ không có gì giống nhau - ngoại trừ một khoảnh khắc mà cả hai sẽ không bao giờ quên:lần đầu ánh mắt họ chạm nhau dưới ánh đèn hội trường đại học.Từ những dự án phải làm chung, những tin nhắn đầy ngập ngừng, những đêm tranh cãi làm tim đau đến nghẹn...đến ngày họ nhận ra rằng:Có người đến trong đời không phải để đi qua,mà để ở lại - nếu ta đủ can đảm giữ lấy họ.…