Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Phần 1

Trang 1
Ngày khai máy mọi người đều dậy rất sớm, cùng nhau ăn sáng tại một tiệm đồ ăn gần đó. Tiệm không lớn, bên trong bên ngoài đều ngồi kín người. Hai người họ ngồi cạnh nhau ở một chiếc bàn trong góc sát cửa sổ, lúc chuẩn bị ăn 🟣 liến thoắng nói rất nhiều câu, mọi người đều ngạc nhiên sao cậu ấy gầy thế mà lại ăn nhiều vậy, ⚡️ nhanh chóng tiếp lời "Bọn em cùng ăn mà". Không có nghi thức khai máy truyền thống, nhận được thông báo phải đến một ngôi chùa cách đó gần mười cây số để thắp hương, hai người họ cùng vài người trong đoàn xuất phát. Đến chùa không còn vẻ nói cười rôm rả như trên đường đi, lúc này mọi người đều thành tâm cầu nguyện cho việc quay phim được thuận lợi. Đến trước mặt hai vị chủ trì, ⚡️ nhanh tay tháo mũ của mình xuống, nhìn sang 🟣 bên cạnh, lại đưa tay tháo mũ của 🟣 xuống rồi đưa cho trợ lý. 🟣 có vẻ hơi ngại ngùng xoa xoa mái tóc hơi rối, nói nhỏ một câu "Xấu quá đi", ⚡️ vừa thắp hương vừa đưa cho 🟣 và nói "Không đâu, đáng yêu lắm". Hai người giơ nén hương qua đầu, 🟣 nghiêng đầu học theo dáng vẻ của ⚡️ rồi tự giơ nén hương trong tay mình cao hơn một chút. Anh cả trong đoàn nói lát nữa tập trung tại địa điểm quay phim, mọi người đi phía trước, hai người phía sau không biết đã đổi mũ cho nhau từ lúc nào, 🟣 đuổi theo hỏi ⚡️ rốt cuộc ai đội đẹp hơn. Chẳng rõ vì sao những người mới quen lại có thể thân thiết nhanh đến thế, giống như ánh nắng ngày hôm đó, trong chớp mắt đã chuyển từ sự ấm áp ban sáng sang rực rỡ nắng gắt, chẳng cần lý lẽ, cũng chẳng vì sao cả.

Trang 2
Trong khoảng thời gian đoàn phim ghi hình, ngoài lúc đóng phim ra thì thực sự rất ít thời gian riêng tư. ⚡️ lúc đầu mới nói với mọi người là bản thân về phòng là đặt lưng xuống ngủ ngay, 🟣 là người mà ai cũng biết là thích thức đêm, nhưng quay chưa được bao lâu ⚡️ đã bị 🟣 "lôi kéo" rồi. Hai người họ hoặc là nghiên cứu chơi game, hoặc là nghiên cứu ca hát, ngày hôm sau còn phải hăng hái thảo luận lại một chút, thế nên cứ hễ đóng máy được chạm lưng xuống giường là các cảnh tình cảm ấm áp đều có thể ngủ thật luôn. Ngoài ra 🟣 cũng là một bậc thầy quản lý hình tượng cá nhân, đối với ngoại hình và cách phối đồ của ⚡️ cũng thường xuyên đưa ra ý kiến, nhưng ⚡️ quay được vài ngày là bắt đầu "bỏ bê" bản thân, có khi râu cũng chẳng thèm cạo cứ thế đến đoàn phim, 🟣 có lúc phàn nàn "Nếu không phải sáng sớm phải cùng anh đến đoàn, em thực sự không muốn nhìn thấy anh vào sáng sớm đâu", ⚡️ cũng sẽ đáp trả "Em đừng có mà ỷ vào việc anh chơi với em đến khuya mà anh không có thời gian chỉnh trang, em đây là kiểu chơi xong không nhận người quen à". 🟣 vội vàng bịt miệng ⚡️ lại "Anh nói năng chú ý dùng từ thích hợp một chút được không?". Thế nên mới nói hai vị thầy này đã đến đoàn chưa, chưa vào cửa mà đã chưa thấy người đã nghe tiếng rồi. Có đôi khi cũng nghe thấy những người khác trong đoàn cảm thán rằng trước đây chưa từng gặp đoàn phim nào thú vị thế này, cũng chưa từng gặp diễn viên nào chân thật đến vậy. Đột nhiên cũng nhớ đến câu nói "Đoàn phim này chỉ còn lại tình yêu thôi", thực sự rất đúng đắn!

Trang 3
Tình cờ lướt thấy một bức ảnh trên mạng, nhớ lại một số chuyện cũ đã mờ nhạt. Lúc quay ở phòng khám nhỏ, phân cảnh của 🟣 nhiều hơn ⚡️ một chút, nhưng bất luận muộn thế nào ⚡️ cũng sẽ đợi cậu ấy. Có lúc 🟣 hỏi sao anh vẫn chưa về, anh ấy nói thẻ phòng ở trong túi em rồi, anh đợi em cùng về. 🟣 có thói quen mang túi, mặc dù vẫn hay nhớ trước quên sau, nhưng ⚡️ cũng đem hết đồ đạc của mình để vào túi của 🟣, sau đó dặn dò như dặn trẻ con "Cất kỹ cho anh đấy đừng có làm mất!", cứ như thể hai người cùng đi với nhau thì mọi thứ trở nên hiển nhiên hơn vậy. Nhưng đối với cậu bé hồi nhỏ hay treo chìa khóa trên cổ, mỗi lần về nhà một mình mà nói, có một người đem chìa khóa và thời gian của mình giao phó cho cậu ấy, thì đó là cảm giác rung động thế nào nhỉ? Tôi nghĩ viết 100 bản tình ca cũng không quá! Đối với ⚡️ mà nói, trên người 🟣 có sức nóng và nguồn năng lượng riêng thuộc về cậu ấy, và giống như ⚡️, lúc tỏa sáng cũng lúc trầm lắng, nhưng khác với ⚡️ là cậu ấy dường như luôn rực cháy, cho dù chỉ là một đốm lửa cũng chỉ cần gió đông hoặc chỉ cần chờ đợi một cơ hội. Thế nên đốm lửa mỏng manh mà kiên cường ấy vẫn nghiễm nhiên trở thành tia sáng trong lòng một người, hiểu được cậu ấy mới không thể kìm lòng muốn đến gần cậu ấy hơn. Vừa vặn vạch đích của tình yêu chưa bao giờ ở điểm cuối, mà là ở giữa hai người, chỉ có từng bước chân đồng hành hướng về phía nhau mới có thể giành được thắng lợi. Thế nên khi hai người vốn không cùng đường quyết định cùng nhau bước tiếp, mới đi ra con đường hoa thuộc về riêng họ và không thể sao chép ❤️.

Trang 4
Nhớ có ngày trong đoàn không biết ai mua một túi quýt lớn về, mọi người đều đang chia nhau ăn. 🟣 thuận tay lấy hai quả ra phía sau, bóc vỏ tự mình ăn một miếng, rồi thản nhiên đưa một múi cho ⚡️, ⚡️ nhìn 🟣 một cái nói "Ngọt lắm đúng không", ⚡️ không nghĩ ngợi gì liền bỏ vào miệng, khoảnh khắc cắn xuống liền nhăn mặt nhổ ra. 🟣 cuối cùng không nhịn được cười đến nghiêng ngả, vừa cười vừa nói "Anh ơi vẫn còn một quả nữa này, thích ăn thì lấy đi". ⚡️ nói "Anh khá thích mùi vị của quýt, quả này cứ để trong túi em đi, biết đâu vài ngày nữa nó sẽ ngọt". 🟣 gật gật đầu "Thầy Điền cũng biết sống tiết kiệm gớm". Hôm đó ⚡️ đi quay ngoại cảnh trước, tối đến lại cùng nhau quay phân cảnh của hai người. 🟣 xách theo túi to túi nhỏ các loại kẹo đi vào ném cho ⚡️ "Cái anh muốn em mang đến rồi đây". ⚡️ mở túi ra xem một vòng "Anh bảo em mang cho anh ít kẹo cao su, em mua cái gì đây? Kẹo bong bóng? Kẹo dẻo?". 🟣 tiến lại gần cầm một viên kẹo bong bóng vừa bóc vừa nói "Đây là ký ức tuổi thơ đấy anh không hiểu đâu", nhai vài cái liền thổi ra một cái bong bóng. ⚡️ bất lực cầm một viên dựa vào cạnh tủ... lặng lẽ nhìn 🟣 trước mặt giống như "đứa trẻ" đang thổi bong bóng cá. Một ngày sau đó, lúc 🟣 đang lục đồ trong túi lại lôi ra quả quýt đó, ⚡️ cầm lấy bóc ra một múi rồi trực tiếp ấn vào miệng 🟣. 🟣 gật đầu "Anh ơi hình như thực sự không chua nữa rồi, may mà chưa vứt đi". Có những tình cảm cũng giống như vậy, giống như những trái quả chưa chín hẳn trong mùa hè rực rỡ, chỉ là cần thời gian lắng đọng, cuối cùng vị chua chát sẽ hóa thành ngọt ngào.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com