Phần 6
Trang 21
Bốn người thực sự trở nên thân thiết là khi quay những phân đoạn ở phòng khám. Không biết có phải vì tuổi tác sàn sàn nhau hay không mà ngoài đời họ cũng chia thành "nhóm chị em thân thiết" và "nhóm anh em" y hệt như trong phim. Nhóm chị em ngoài việc mỗi ngày bàn xem ăn gì còn rất thích buôn chuyện, mỗi lần hai người họ cười nghiêng ngả khiến hai người kia tò mò chết đi được, nhưng lần nào hỏi đang nói gì thì họ cũng nhất quyết không kể. Lúc này ⚡ luôn muốn thể hiện "địa vị gia đình" một chút, liền choàng tay qua cổ 🟣 bắt đầu đe dọa: "Có nói hay không? Không nói là anh dùng lực đấy!" 🟣 căn bản không hề sợ chiêu này, lười biếng dựa vào người ⚡ bảo: "Tùy anh, nói chung là không nói." ⚡ nhìn vẻ mặt "vô lại" của 🟣 cũng chẳng làm gì được, đành hậm hực bóp nhẹ vào sau gáy 🟣 rồi thôi. Chỉ là lần sau thấy nhóm chị em đang hăng say buôn chuyện, anh ấy sẽ vô thức ngồi xuống bên cạnh im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng nói vài câu lại bị ánh mắt của 🟣 cảnh cáo, thế là mỗi lần kết thúc cảnh quay đều tìm đủ lý do để kéo 🟣 đi trước, có lẽ đó mới là thời gian riêng tư chỉ thuộc về hai người họ. Thực ra bản chất của tình yêu là giống nhau, khi có vô số ánh mắt hướng về phía anh ấy, sự chú ý của cậu ấy cũng luôn bị anh ấy kéo đi, tình yêu thầm lặng và việc được yêu thương diễn ra cùng một lúc. Vậy nên về phía họ, tôi không thích những cái tên mang định kiến thế tục, và cũng tin rằng mọi sự cưng chiều cố định trên thế giới này đều có thể phá vỡ mà thành. ❤️
Trang 22
Cái giường gỗ phía sau phòng khám là nơi ⚡ lúc không có cảnh quay cũng luôn thích nằm lên đó, chỉ có điều đôi chân quá dài nên lúc nào cũng gác chân lên thanh ngang ở cuối giường. 🟣 mỗi lần đi ngang qua thấy thế đều sẽ tát vào bàn chân đang thò ra của ⚡ một cái. Lúc đầu ⚡ luôn bị giật mình, nhưng vài lần sau là biết ngay ai rồi, thế là "mặt dày" vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh giường bảo 🟣 lại ngồi một lát. 🟣 cũng chẳng vừa, ngồi phịch một cái thật mạnh lên bụng của ⚡, nghe thấy tiếng ⚡ kêu thảm thiết mới thong thả ngồi dậy: "Ăn nhiều chút đi thầy ơi, bụng anh chẳng mềm chút nào cả", nói xong liền lẩn mất hút. Cái sân nhỏ phía sau khi đêm xuống lên đèn trông vẫn rất đẹp, lúc rảnh rỗi hai người họ lại im lặng ngồi hút thuốc... à nhầm, ngồi buôn chuyện phiếm về những việc thú vị lúc quay phim. Tiếng cười của 🟣 từ xa cũng có thể nghe thấy. ⚡ đôi khi cũng sẽ đứng một mình bên bức tường ngoài hút thuốc... thả lỏng tâm trí. 🟣 sẽ rón rén đi tới, đặt tay lên miệng ra hiệu cho người bên cạnh giữ im lặng, sau đó từ phía sau lén ôm lấy cả người rồi treo lơ lửng trên lưng của ⚡. "Hút cái gì mà hút... không gọi em." Đơn giản mà chân thực, đủ để con người ta tạm thời buông bỏ áp lực và quên đi phiền não. Lúc vui thì cười thật lớn, lúc buồn thì nói thật to! Cứ như vậy, cảm nhận thuần túy những rung động nhỏ bé của hiện tại còn khiến người ta mê đắm hơn là những lời tự sự dài dòng.
Trang 23
Khi quay cảnh ở phòng khám, tâm trạng của anh thợ quay phim khi nói "cuối cùng cũng sắp kết thúc rồi" rất khác với tâm trạng của tôi, có lẽ những người nhạy cảm luôn sợ sự ly biệt, và tôi cũng vậy. Cảnh quay cần thực hiện là vào buổi tối, mọi người ăn tối xong đều bắt đầu chuẩn bị. ⚡ ở bên ngoài nghe một cuộc điện thoại rất lâu, trông có vẻ không được vui. Khi cuộc gọi kết thúc, đúng lúc 🟣 đi vào, ⚡ liền xoay người 🟣 một vòng rồi cả hai cùng đi ra ngoài. Họ không nói chuyện lâu mà chuẩn bị bắt đầu quay luôn. 🟣 vẫn như trước, chỉ cần vài động tác nhỏ và biểu cảm là có thể khiến mọi người bật cười, nhưng ban đầu ⚡ lại có chút không vui bất thường. Mãi đến sau này trong vài cuộc phỏng vấn, 🟣 trong miệng ⚡ dường như không giống với ngày thường. Những cảm xúc trầm lắng của anh ấy có vẻ như mọi người chưa từng thấy qua, vậy nên một người nhạy cảm như anh ấy liệu có dễ bị những cảm xúc tiêu cực bủa vây khi sự ly biệt đang đến gần không? ⚡ thỉnh thoảng không vui có lẽ là sự bất lực và xót xa trước những suy nghĩ viển vông chăng. Nhưng may mắn là ⚡ có một người lắng nghe tuyệt vời, thường xuyên thấy hai người họ ngồi tán gẫu ở một góc, bất kể là 🟣 khua tay múa chân nói hay là cúi đầu lắng nghe, ⚡ đều nhìn cậu ấy rất chăm chú. Đôi khi cảm xúc không cần được giải quyết, chỉ cần được thấu hiểu là đủ. Còn người muốn cổ vũ anh ấy trước ống kính, chẳng qua cũng chỉ hy vọng anh ấy có thể thực sự vui vẻ từ trong ra ngoài mà thôi.
Trang 24
Bầu trời u ám sau một thời gian dài cuối cùng cũng có dấu hiệu sắp mưa, gió cuốn theo mùi đất thổi lá cây bay xào xạc. Mọi người cũng bàn bạc xem có sắp mưa hay không, có cần điều chỉnh cảnh quay ngoại cảnh không. 🟣 đứng bên cạnh ngáp ngắn ngáp dài, vẫn còn đang há miệng thì bắt đầu hỏi: "Sắp mưa thế này không được nghỉ sao ạ?" ⚡ liếc nhìn điện thoại: "Em coi mình là học sinh tiểu học à, mưa to còn cho em nghỉ một ngày chắc? Anh vừa xem dự báo rồi, là mưa bóng mây thôi." Tiếp đó anh đạo diễn hiện trường thông báo, để đề phòng thì chuyển cảnh quay sau vào trong nhà. Đến giữa trưa, một trận mưa bất ngờ ập xuống, may mà mọi người đang ăn cơm và nghỉ ngơi. 🟣 đứng trước cửa kính phòng khám ngẩn ngơ, ⚡ lặng lẽ tiến lại gần, khi tay còn chưa kịp đặt lên vai 🟣 thì 🟣 đã như dự tính trước mà quay đầu lại khiến ⚡ giật mình một cái. ⚡ một tay ôm lấy ngực mình, một tay nói: "Cái lưng này của em cũng mọc mắt đấy à?" 🟣 cố ý nũng nịu bảo: "Đó là vì chúng ta tâm linh tương thông đấy anh ơi." ⚡ còn chưa kịp phản ứng, 🟣 đã chỉ vào tấm kính: "Phản quang đấy thầy ơi." Sau đó cậu ấy bật cười, còn hỏi anh thợ quay bên cạnh: "Anh có thấy thầy ⚡ đôi lúc cũng đáng yêu không?" Anh thợ quay chỉ cười chứ không đáp lời. ⚡ chống nạnh, "Hừ" một tiếng đầy hờn dỗi. Trận mưa bóng mây đã tạnh, 🟣 nhìn ra ngoài cửa sổ cảm thán: "Thực ra thỉnh thoảng em cũng khá thích ngày mưa, tất cả mọi người đều có thể danh chính ngôn thuận mà dừng lại nghỉ ngơi." ⚡ hỏi: "Em mệt rồi à?" 🟣 nghi hoặc: "Em nói em mệt lúc nào?" ⚡ chỉ nhìn ra ngoài: "Trời lúc nắng lúc mưa, lòng người có lúc tâm trạng không tốt cũng là chuyện bình thường mà." 🟣 vươn vai một cái rồi thuận đà đặt cánh tay lên vai ⚡: "Yên tâm đi thầy ơi, anh xem chẳng phải hai ngày nữa trời lại nắng sao." ❤️
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com