Phần 7
Trang 25
Sân thượng tầng trên của phòng khám không lớn lắm, trời nóng nên bình thường cũng chẳng ai lên đó. Một lần nọ, sau khi kê xong bộ bàn ghế cho cảnh ăn cơm, đến chiều tối nơi này bỗng trở nên náo nhiệt. Ban đầu chỉ là hai người rủ nhau lên đó hóng gió, đôi khi đi ngang qua cửa phòng khám vẫn thường nghe thấy tiếng nhạc và tiếng hát song ca của hai người vọng xuống. Dần dần mọi người cũng thích lên đó hóng gió vào những đêm hè, phía trước phòng khám có rất nhiều cây xanh rậm rạp nên chiều tối có gió thổi lên cũng mát mẻ hơn hẳn.
Có những tối lên đó còn bắt gặp hai người họ đang ăn đêm, cứ thế ngồi đối diện nhau, điện thoại để một bên phát nhạc, thỉnh thoảng lại giải thích vài câu. Vì đồ ăn vị khá đậm nên ngồi ở đây ăn là hợp nhất. Dần dà mọi người cũng ít lên hơn, chỉ thi thoảng nghe thấy tiếng hát của hai người ở cửa thì lại vỗ tay cổ vũ hô "hát hay lắm". 🟣 luôn ló đầu ra hỏi một cách đầy tự hào: "Tôi hát có hay không?" ⚡ cũng ló đầu ra, tự nhiên đặt cằm lên vai 🟣, anh thợ quay không chút do dự nói: "Thầy 🟣 hát hay, thầy ⚡️ hát... cũng nghe được." Mọi người cười vang thành một đoàn. 🟣 liền ôm lấy vai ⚡: "Đừng nản lòng nhé thầy Điền, mai em mở concert, anh đến làm khách mời cho em." ⚡ nói: "Thế thì tốt quá, mong ngày đó sớm đến." Tình yêu sẽ biết nhảy múa, sẽ biết nịnh nọt, có người chỉ yêu sự rạng rỡ của bạn, nhưng cũng có người nhặt nhạnh từng mảnh vỡ trong những ngày tầm thường nhất của bạn, để ghép lại thành một đứa trẻ "vô lại" đáng yêu. ❤️
Trang 26
Chứng kiến cảnh quay này kết thúc, nhìn ⚡ đã thay xong quần áo và đứng đợi 🟣, thỉnh thoảng cũng có chút thẫn thờ, dường như họ vẫn là Trì Úy trong phim, nhưng dường như họ chưa bao giờ là Trì Úy cả. 🟣 thay xong quần áo, tự nhiên đón lấy đồ vật trong tay ⚡, cúi đầu nhìn xuống, tầm mắt của ⚡ hạ thấp xuống ngang với 🟣: "Thế nào rồi, đói không?" 🟣 chắc là hơi mệt nên lắc đầu, khóe miệng khẽ nhếch nhưng không nói gì. ⚡ liền choàng tay qua vai 🟣 khẽ lắc lắc: "Sao thế? Hết điện rồi à?" Hai người chào hỏi mọi người rồi ra về như mọi khi.
Lần trước nghe hai người nói cùng nhau đi ăn lẩu, 🟣 ăn cay đến mức môi đỏ chót. ⚡ nói hôm đó trời nóng, ăn xong quần áo ướt sũng luôn. Lại có lần nói, nghỉ sớm thì sẽ đi dạo quanh đây một chút, buổi tối có chút gió nhưng nhiều muỗi quá, lần nào 🟣 cũng bị đốt sưng mấy nốt. Nghe hai người tán gẫu những chuyện này, luôn có người hỏi "Không nóng sao?", "Không mệt sao?". Sao có thể không mệt, không nóng cho được, chỉ là thứ rực cháy không chỉ có thời tiết, mà còn có hai trái tim đang từ từ xích lại gần nhau. Thứ khiến người ta khó lòng dứt ra được không phải là những cảm xúc của Trì Úy trong phim, mà là sự chân thành và tình yêu không thể thiếu ngoài đời thực, làm sao mà không phân biệt được đây? ❤️
Trang 27
Quay đến đoạn sau, mọi người đều đã thực sự thân thiết, lúc rảnh rỗi hai người lại tán gẫu với thầy quay chụp. 🟣 nói: "Thầy ơi thầy vất vả quá, đừng có quay nữa nghỉ ngơi một lát đi." ⚡ cũng hùa theo: "Đúng đấy, nóng thế này nghỉ một tí đi." 🟣 rất tò mò: "Phải quay nhiều thế này cơ ạ? Lúc dựng phim ra thế nào vẫn là ẩn số." Thầy quay chụp nói: "Công việc của tôi là thế mà, chắc chắn là quay càng nhiều càng tốt." ⚡ lại thắc mắc: "Thầy ơi những cái hậu trường này của thầy sau này cũng được phát sóng chứ?" Thầy quay chụp cười bảo: "Thực ra tôi cũng không rõ lắm, sao hai vị thầy lại quan tâm đến 'phim tài liệu' của tôi thế?" 🟣 cười nói: "Tất nhiên rồi, đến lúc phát sóng em chắc chắn sẽ xem 'Vlog đoàn phim 2024' của em." ⚡ vội nhắc: "Thầy ơi, lúc phát nhớ che mặt kỹ vào nhé."
Chưa kịp nói được vài câu, cảnh quay lại bắt đầu, mọi người nhanh chóng vào trạng thái công việc. Đoàn phim mỗi ngày đều làm việc cường độ cao, ai nấy đều toàn tâm toàn ý hoàn thành nhiệm vụ. Chỉ là nghĩ đến đoạn này, tôi tin chắc họ sẽ giống như lời 🟣 nói, xem lại "Vlog đoàn phim 2024" của riêng họ. Liệu họ có phát hiện ra những ánh mắt rực cháy lúc quay lưng đi mà khi đó không kịp cảm nhận, hay những động tác nhỏ vô ý mà ngay cả bản thân cũng không nhận ra. Nhìn thấy những điều đó, chắc hẳn khán giả sẽ càng cảm nhận được tình yêu và hạnh phúc đang trào dâng. ❤️
Trang 28
Sát thanh rồi! Dường như ngày này đến sớm hơn tưởng tượng một chút. Trời cuối tháng 8 vẫn nóng như vậy, mọi người cùng nhau chụp ảnh kỷ niệm! Khoảnh khắc khung hình đứng lại, nhất thời không phân định được là vui nhiều hơn hay luyến tiếc nhiều hơn. Cảnh quay cuối cùng kết thúc vào buổi tối, mọi người cùng nhau đi dự tiệc sát thanh. Tâm trạng của 🟣 không cao lắm, chỉ ngồi im lặng, dưới sự tác động của bầu không khí "người Sơn Đông hào sảng" đã bị ép uống không ít ly, ⚡ liền kéo 🟣 đi một vòng. Không biết có phải do ánh đèn không mà mắt cả hai đều hơi đỏ, anh thợ quay trêu: "Thầy Điền khóc đấy à?" 🟣 đỡ lời: "Thầy Điền hơi cảm động thôi."
Tiệc sát thanh vẫn chưa kết thúc, ⚡ liền ôm lấy 🟣 miệng nói một câu "Anh đi vệ sinh cái" rồi khoác vai 🟣 đi về phía nhà vệ sinh. 🟣 vùng vẫy dùng tay vỗ mạnh vào mông ⚡, đạo diễn bảo hai người này vẫn cứ như vậy. Ăn xong mọi người cùng đi KTV, 🟣 hát vài bài, bất kể là nhạc cũ hay nhạc tiếng Anh đều hát rất hay! Tiếp đó là một bài hát quen thuộc "Đại thành tiểu ái", mọi người cùng khởi xướng đưa micro cho 🟣 và ⚡. Không giống như lúc mới bắt đầu còn ngại ngùng, giờ đây hai người mỗi người một câu, hát bài này một cách đầy tình cảm. Kết thúc bài hát, 🟣 nhìn ⚡️ hỏi: "Anh có biết hát bài kia không, bài mà dạy anh ấy?" ⚡️liền bắt nhịp: "Tôi có thể cùng em đi ngắm sao trời..." Sau khi hát xong, ⚡ đưa micro cho người khác, tiếng nhạc ồn ào lại vang lên, ⚡ không chút do dự ngồi xuống cạnh 🟣, hai người dựa sát vào nhau cho đến khi kết thúc cũng không rời ra, thỉnh thoảng lại thì thầm và trao nhau ánh mắt. Thế nên tôi thấy câu nói này rất hợp để kết thúc: Những người yêu nhau ở bên nhau, vốn dĩ chưa bao giờ cần lý do. ❤️
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com