Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

27

## Chương 27: Sau cơn mưa, nắng có trở lại?

Căn hộ nhỏ chìm trong màn mưa trắng xóa. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn và va đập vào ô cửa kính tạo nên một bản nhạc trầm buồn, đơn điệu. Trong phòng khách, Lăng Dị Châu giật mình tỉnh giấc. Ánh sáng lờ mờ của buổi sớm mai hắt qua lớp rèm cửa, soi rõ vẻ mặt mệt mỏi của anh sau một đêm thiếp đi trên chiếc ghế sofa chật hẹp.

Anh ngồi bật dậy, ký ức về việc mình đã thiếp đi bên cạnh Di Ninh ùa về. Sự ngượng ngùng và lo âu khiến anh vội vàng đứng lên. Anh không muốn cô cảm thấy phiền lòng, cũng không muốn sự xuất hiện của mình trở thành gánh nặng hay sự xâm phạm không gian riêng tư của cô.

"Anh đi đây," anh nói nhỏ, dù biết rằng Di Ninh có lẽ vẫn chưa tỉnh. Anh chỉnh lại chiếc áo khoác, định lặng lẽ rời khỏi căn phòng.

"Trời đang mưa to thế này, anh định đi thật sao?"

Giọng nói nhẹ nhàng nhưng rõ ràng của Di Ninh vang lên từ phía cửa sổ. Dị Châu khựng lại, xoay người nhìn sang. Cô đã ngồi trên xe lăn tự bao giờ, đôi mắt tĩnh lặng nhìn ra bầu trời xám xịt bên ngoài. Mưa mùa này dai dẳng và lạnh lẽo, những hạt nước dội xuống mặt đường tạo thành một màn sương mờ ảo.

Dị Châu lúng túng, bàn tay nắm lấy tay nắm cửa rồi lại buông ra. "Anh... anh sợ làm phiền em. Anh nên về thôi."

"Ngồi xuống đi," cô ra hiệu bằng cái gật đầu nhẹ. "Mưa lớn thế này, đường sá khó đi. Anh cứ ở lại đợi tạnh mưa đã."

Dị Châu chần chừ một chút rồi cũng quay lại, ngồi xuống chiếc ghế đối diện cô. Khoảng cách giữa họ lúc này chỉ là một chiếc bàn trà nhỏ, nhưng cảm giác xa cách dường như đã bớt đi phần nào sau đêm qua.

### Phần I: Câu hỏi về sự lựa chọn

Di Ninh nhìn anh, ánh mắt cô trong veo như mặt hồ sau cơn bão. Cô không còn vẻ gai góc, cũng không còn sự thù hằn đã từng khiến cả hai tổn thương sâu sắc. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ của anh, cất tiếng hỏi, giọng điệu bình thản:

"Dị Châu, anh muốn gì ở em? Sau tất cả những chuyện đã xảy ra, sau cả những tổn thương mà chúng ta đã gây cho nhau, tại sao anh vẫn cố chấp ở lại đây?"

Dị Châu cúi đầu. Anh đã tự hỏi câu hỏi này hàng ngàn lần trong những đêm dài thức trắng. Anh nhìn đôi bàn tay mình – những bàn tay đã từng thực hiện biết bao quyết định tàn nhẫn, nhưng giờ đây lại chỉ muốn được chăm sóc cho một người.

"Anh không muốn gì cả," anh đáp, giọng trầm thấp. "Anh chỉ muốn... được chăm sóc em. Anh muốn thấy em mỗi ngày, muốn biết em đã ăn chưa, vết thương có còn đau không. Anh không cầu mong em tha thứ ngay lập tức, cũng không dám mơ đến việc chúng ta sẽ quay lại như ngày xưa. Anh chỉ đơn giản là không thể sống tiếp nếu không biết em vẫn bình yên."

Anh ngước lên nhìn cô, ánh mắt chứa đựng sự thành khẩn hiếm có: "Anh nợ em một cuộc đời. Và anh muốn dùng phần đời còn lại để chuộc lỗi."

### Phần II: Sự mở lòng mong manh

Di Ninh im lặng hồi lâu. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa vẫn miệt mài rơi. Cô hiểu, những gì anh nói không phải là lời đường mật, mà là nỗi lòng của một người đàn ông đã thực sự kiệt quệ sau cuộc chiến nội tâm của chính mình. Cô biết anh đã từ bỏ sự kiêu hãnh, từ bỏ cả thế giới hào nhoáng của anh để chọn cách sống lặng lẽ quanh căn hộ này.

"Nếu em cho phép anh ở lại," cô chậm rãi lên tiếng, "anh sẽ không được làm những điều khiến em cảm thấy bị áp lực. Anh không được kiểm soát cuộc sống của em. Em là người tàn phế, nhưng em vẫn là chính mình. Anh có hiểu không?"

Dị Châu gật đầu lia lịa, ánh mắt anh lóe lên tia hy vọng mà anh đã cố giấu kín bấy lâu: "Anh hiểu. Anh sẽ làm theo mọi ý muốn của em. Anh sẽ là đôi tay, đôi chân của em, bất cứ khi nào em cần."

"Được," Di Ninh khẽ nhếch môi, một nụ cười mỏng manh. "Vậy thì, anh ở lại đi. Nhưng hãy nhớ, mọi thứ phải bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt nhất. Đừng vội vàng, đừng ép buộc. Em sẽ từ từ mở lòng với anh, tùy thuộc vào cách anh đối xử với em trong những ngày tháng tới."

Đó là một thỏa thuận. Một sự bắt đầu lại không chút phô trương, không lời thề non hẹn biển, nhưng nó chân thật hơn bất kỳ lời hứa nào trước đây.

### Phần III: Khởi đầu mới trong căn hộ nhỏ

Cuộc sống của hai người chính thức bắt đầu từ ngày hôm đó. Không còn là những cuộc đuổi bắt hay những vết thương hở, họ bắt đầu học cách "sống cùng nhau" trong một không gian chật hẹp nhưng ấm áp.

Dị Châu không còn là vị chủ tịch lạnh lùng, anh học cách đi chợ, chọn mua những thực phẩm tươi ngon nhất cho cô. Anh học cách nấu những món canh thanh đạm mà cô thích, học cách ghi nhớ giờ uống thuốc của cô. Anh làm mọi thứ một cách tỉ mỉ, kiên nhẫn.

Di Ninh, từ chỗ khép kín, dần dần bắt đầu quan sát anh nhiều hơn. Cô thấy anh ngồi hàng giờ bên chiếc máy tính làm việc, nhưng thỉnh thoảng lại ngước nhìn sang cô xem cô có cần giúp gì không. Cô thấy sự kiên trì trong cách anh dìu cô mỗi khi cô muốn di chuyển từ giường sang xe lăn, thấy cách anh âm thầm dọn dẹp căn nhà mà không một lời than vãn.

Những buổi chiều mưa, họ ngồi cạnh nhau bên khung cửa sổ. Anh đọc sách cho cô nghe, giọng anh trầm ổn, đều đặn. Cô không còn đẩy anh ra, mà bắt đầu lắng nghe, bắt đầu cảm nhận hơi ấm từ người đàn ông này.

Mỗi ngày trôi qua, một chút rào cản lại được gỡ bỏ. Không ai nói về tương lai xa xôi, cũng không ai nhắc về quá khứ đầy rẫy những mảnh vỡ. Họ chỉ tập trung vào hiện tại – vào tách trà ấm buổi sáng, vào bữa cơm tối giản dị, vào những nụ cười nhẹ nhàng và những câu chuyện vụn vặt.

Cuộc sống của hai người như một đóa hoa âm thầm nở trong kẽ đá, không rực rỡ, không ồn ào, nhưng lại mang một sức sống bền bỉ lạ thường. Họ biết rằng, sự tổn thương đã quá lớn để có thể lành lại ngay lập tức, nhưng trong sự đồng hành bình lặng này, họ đang học cách để lại quá khứ phía sau và cùng nhau viết tiếp một chương mới – chương của sự chữa lành và thấu hiểu.

Ngoài kia, mưa vẫn rơi, nhưng trong căn hộ nhỏ, một tia nắng ấm áp đang dần bắt đầu nhen nhóm.

---

**Hướng đi cho chương tiếp theo:**

1. Một ngày nắng đẹp, Dị Châu đề nghị đưa Di Ninh đi dạo phố, nhưng cô vẫn còn e ngại về những ánh mắt tò mò của người đời đối với chiếc xe lăn của mình?
2. Bùi Di Khải bất ngờ ghé thăm và thấy cảnh Dị Châu đang chăm sóc Di Ninh tận tình, tạo ra một không khí căng thẳng nhưng cũng đầy hoài nghi?
3. Di Ninh vô tình làm đổ một món đồ kỷ niệm cũ, dẫn đến việc cả hai phải ngồi lại và đối diện với một sự thật đau lòng mà trước đây họ chưa từng dám nhắc đến?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #ñg