Văn Án:Niên Kiều: "Cô tiếp cận tôi đến cùng vì mục đích gì?"Đinh Tư Sổ: "Tôi quay lại để phản công !"Sau khi xuất ngũ, Đinh Tư Sổ dấn thân vào sự nghiệp của một vệ sĩ, lại vô tình bắt gặp bóng dáng Niên Kiều. Sặc. . . Đây không phải người đêm đó đã. . .…
Trọng sinh , HE , Ngược , Sắc , Hiện Đại , Sủng , Ngọt ,+++++++Tác giả : Mộc Dung Truyện : tự sáng tác Kiếp trước cô tránh hắn né hắn như né tà Mặc cho hắn dùng mọi thủ đoạn từ cưỡng chế đến yêu thương nhưng không yêu vẫn là không yêu . Quen biết hắn vì hắn là anh trai của bạn thân , đến nhà chơi là sợi tơ định mệnh liền được gắn kết.Chỉ vì cô hận liền phát ngôn " nếu anh đụng vào tôi một lần tôi liền tự vẫn ". Hắn vì vừa yêu vừa hận cô nên đã buông tha cho cô và biến mất không dấu vết theo như cô mong muốn .Đến khi cô có được tự do tưởng chừng là vui mừng nhưng không ngờ nó là điều tồi tệ nhất mà cô đã từng quyết định . Đi kiếm hắn , nhưng chẳng biết kiếm đâu , đến tột cùng cô mới biết mình sau hoàn toàn . Đến bên bãi biển nơi lần đầu cô bị hắn làm cho mê loạn , đứng trên lề đường nhìn xuống bãi biển nhớ lại những khoảng thời gian hắn vì cô mà bắt nạt đe dọa và thương yêu . Trong dòng suy nghĩ giữa con đường chiếc xe tải lao đến . Và kết thúc sinh mạng của cô từ đây , hơi thở cuối cùng nơi bờ môi đầy máu tươi đó của cô nhấp nháy 2 chữ " Thế Thiên " . Ông trời luôn cho người sửa sai ! Lúc cô tỉnh lại mới biết mình trọng sinh , quay về 10 năm trước , cái ngày mà lần đầu tiên cô đến nhà Thế An chơi cũng là cái ngày lần đầu anh bị cô hớp hồn , Cô liền thành " Nếu anh không đụng vào em , em liền chết "…
Văn án:(Văn án theo cách nói của bổn editor) Chuỵên kể về nữ hán tử Tô Mê do đọc quá nhiều tiểu thuyết ngược ngược và ngược nên dẫn đến giá trị chịu ngược đạt tới đỉnh điểm.... Đi đời nhà ma~~~Chuyện kể về nữ hán tử Tô Mê tay cầm hệ thống ngạo kiều 059.. Miệng ngậm nam thần cấm dục.. Nói với nhóm cặn bã... Tra nam ngược một thước... Phản ngược tra nam ngàn vạn trượng... Pháo hôi~nữ phụ~nam phụ.. Muốn nghịch tập???Không phục... Tới véo~~~~Thể loại: Mau xuyên (1vs1)Tác giả: Du Chi Yếp ThiểnNguồn convert: Wikidich (Ánh Nguyệt)Edt: Mítt (Tiểu Bảo Bối) Des by Kỳ Vân ♥️♥️ ♥️ Tại ta thấy thích truyện này nên edit để mai mốt đọc lại, đăng lên share cho mọi người cùng đọc, ai đọc rồi thì cho ta xin review, ai chưa đọc thì bơi vô đọc với ta, tại ta cũng chưa đọc xong, đọc được một ít thấy hợp gu nên đem về mần. Mọi người có ý kiến thì cứ góp ý ta xin nhận hết nhé.. ♥️ ♥️…
Đây là lần đầu tiên Bắp edit truyện tranh, chưa có kinh nghiệm, lí do Bắp edit bộ truyện này chính là đơn giản Bắp rất thích nó, mà đợi người khác edit thì lâu quá nên tự mình edit luôn rồi sẵn tiện đăng lên cho mọi người đọc ké, nếu không ai đọc thì tự Bắp đọc cũng được, chỉ là khi mọi người có xem nếu có chỗ nào sai sót thì bỏ qua cho, cảm ơn rất nhiều.Nhân tiện nói luôn, nếu có ai muốn mang truyện đi chỗ khác thì vui lòng nói với Bắp một tiếng, vì Bắp edit rất cực khổ, ngồi muốn còng lưng cong xương sống nên xin hãy tôn trọng sức lao động của Bắp, đọc xong nhớ thả tym and comment tạo động lực cho Bắp nhá, tym tym tym chíu chíu chíu ❤💚💙💛 bốn màu luôn này 😎😎😎…
Tên gốc: Nghịch tập (tạm dịch: phản công) Tác giả: Sài Kê Đản Thể loại: Hiện đại, cường cường, phản công, điểu ti thụ (điểu ti: ám chỉ những người đàn ông có xuất thân thấp kém vừa nghèo vừa lùn vừa xấu, đây là cách tự xưng hô mang tính giễu cợt của bộ phận thanh niên trẻ TQ), cao phú soái ca công, hài hước, Kinh vị (hương vị Bắc Kinh, ý nói văn phong đậm chất Bắc Kinh)…
Tác giả: Tiếu DươngThể loại: Nữ chính xuyên không, nam chính trọng sinh. Tuyệt đối sủng.Nữ chính: Trong một lần sét đánh đột ngột mà bỏ mạng, lại đầu thai đến nơi vô tình nhất là bậc Đế Vương. Có một mẫu thân là hoàng hậu đoan trang dịu dàng, có hai vị huynh trưởng yêu thương mình đến cực điểm. Vừa sinh ra đã loại trừ mối họa trong lòng phụ hoàng.Cung đấu, trạch đấu, tất cả ta chưa từng trải qua, nhưng cũng không có gì đáng sợ, chỉ cần ôm chặt đùi phụ hoàng, chắc chắn sẽ thuận lợi ăn thơm uống cay cả đời...Nam chính.Điều hối hận nhất trong đời trước của Bùi Nguyên Tu chính là bảo thủ tuân theo lễ nghi, mãi đến khi thê tử chết trước mặt mới hiểu rõ, một cái nhăn mày, một nụ cười của nàng đã sớm xâm nhập vào cốt tủy của mình, trên linh đường cả một đêm khiến mái tóc bạc đi rất nhiều....Mà nay khi trọng sinh trở lại, đời này hắn muốn dồn hết khả năng để cưng chiều nàng cả đời....Nhưng mà, lúc mọi chuyện lặp lại, dường như toàn bộ đều đã lệch khỏi quỹ đạo của kiếp trước.Hắn còn có thể ôm mỹ nhân về không?Mà mỹ nhân có còn là mỹ nhân trước kia không?…