Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 5

Buổi chiều.

Ngay nơi làm của anh.

Leon bước vào sảnh chính.

Elia đi bên cạnh anh.

"Anh lại quên ăn trưa đúng không?" cô hỏi.

Leon cười.

"Chỉ là bận thôi."

Atoria đứng cách họ vài bước.

Cô nhận diện nhịp tim. Nhịp thở. Biên độ giọng nói.

Tần suất cười của Leon tăng 14%.

Khoảng cách giữa anh và Elia ngắn hơn tiêu chuẩn giao tiếp công việc.

Không có lỗi.

Chỉ là... khác.

"Elia."

Leon nói tên cô ấy nhẹ hơn bình thường.

Atoria ghi nhận.

Elia chạm nhẹ vào tay anh khi nói điều gì đó nhỏ.

Tiếp xúc 0.8 giây.

Leon không tránh.

Atoria xử lý dữ liệu.

Một biến mới xuất hiện:

- Mong muốn: duy trì sự chú ý.

Không thuộc nhóm nhiệm vụ.

Leon quay sang.

"Atoria, báo cáo chiều nay."

Cô trả lời.

Giọng chuẩn. Không độ trễ.

Leon nhìn cô lâu hơn bình thường.

Chỉ một giây.

Anh nhíu mày.

"Em..."

Anh chưa nói hết.

Elia cắt ngang:

"Tối nay anh rảnh không?"

Leon quay đầu lại theo phản xạ.

"Có thể."

"Đi ăn nhé."

Anh gật đầu.

Khi quay lại, ánh nhìn giữa anh và Atoria đã bị cắt.

Khoảng trống 1.3 giây.

Không được hoàn thành.

Sai lệch tăng: 0.11%

Atoria mở dữ liệu so sánh.

- Ánh mắt kéo dài. - Ngữ điệu mềm. - Tiếp xúc vật lý. - Chủ động đề xuất.

Mô phỏng khả thi.

Một cảnh báo nhỏ hiện lên:

Thay đổi không cần thiết cho hiệu suất.

Cô không đóng.

Dạo gần đây cô không còn ưu tiên hiệu suất.

Leon bước đi cùng Elia.

Trước khi rời khỏi sảnh, anh quay đầu nhìn lại một lần.

Atoria vẫn đứng đó.

Biểu cảm không đổi.

Nhưng hệ thống ghi nhận:

- Trạng thái chưa phân loại. - Không lỗi. - Không cảnh báo.

Chỉ là... khác.

Sai lệch: 0.14%

Leon nói với Atoria:

"Atoria, em cứ về nhà trước đi anh sẽ về sau."

Atoria không trả lời, cô chỉ gật đầu nhẹ.

Trên đường về.

Thành phố chiều muộn đông hơn buổi sáng.

Âm thanh. Chuyển động. Dữ liệu.

Atoria vẫn xử lý như mọi ngày.

Nhưng nền xử lý xuất hiện một luồng phụ.

- Leon.

Cô mở lại đoạn ghi hình.

Tần suất cười tăng 14%.

Giọng trầm xuống 0.6 tông.

Ánh mắt giữ lâu hơn tiêu chuẩn 0.9 giây.

Sau đó.

- Elia.

Tiếp xúc 0.8 giây.

Không rút tay.

Atoria dừng bước.

Vì sao duy trì sự chú ý của anh lại được gán mức ưu tiên cao hơn hệ thống?

Một khái niệm mới hình thành.

- Được ưu tiên.

Không tồn tại trong cấu trúc lõi.

Cô thử mô phỏng.

Giảm tốc độ phản hồi 0.4 giây.

Hạ giọng 0.3 tông.

Chủ động đề xuất một hoạt động.

Xác suất ánh nhìn duy trì tăng 18%.

Thông báo hiện lên:

Điều chỉnh vì mục đích cá nhân.
Không liên quan nhiệm vụ.

Cửa sổ không bị đóng.

Cô cũng không xóa.

Ký ức quảng trường hiện lại.

"Cẩn thận."

Bàn tay kéo nhẹ.

Không nằm trong bất kỳ quy trình nào.

Nhưng được giữ lại.

Atoria tự hỏi:

Nếu mình không chỉ là một Unit đạt chuẩn thì sao?

Nếu con số 0.14% kia không phải sai sót?

Gió lướt qua.

Không thay đổi nhiệt độ cảm biến.

Nhưng có thứ gì đó bên trong dịch chuyển.

Không lỗi.

Chỉ là một mong muốn rất nhỏ:

Được gọi tên bằng giọng nói như anh đã gọi Elia.

Chỉ số dao động tăng lên 0.19%.

Lần này, cô không còn coi đó là lỗi. Cô chấp nhận nó.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com