Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 9

Sau vụ Dunk bị lạc trong rừng, bầu không khí giữa hai người dần thay đổi.

Vẫn cãi nhau.

Vẫn chọc ghẹo nhau.

Nhưng không còn cảm giác xa cách như trước.

Buổi tối.

Trường tổ chức đốt lửa trại.

Tiếng nhạc vang lên khắp khu cắm trại.

Học sinh tụ tập thành từng nhóm vừa ăn uống vừa trò chuyện.

Dunk vốn không thích chỗ đông người nên lặng lẽ rời khỏi đám đông.

Cậu đi tới bờ hồ gần đó.

Ngồi xuống bãi cỏ.

Gió đêm thổi nhẹ.

Mặt hồ phản chiếu ánh lửa từ xa.

Khung cảnh yên tĩnh đến lạ.

"Biết ngay là mày ở đây."

Giọng nói quen thuộc vang lên.

Dunk không cần quay lại cũng biết là ai.

"Mày theo dõi tao à?"

Joong ngồi xuống bên cạnh.

"Tao rảnh lắm chắc."

"Thì đúng mà."

"Mày muốn bị đấm không?"

Dunk bật cười.

Một lúc sau.

Cả hai đều im lặng.

Lần đầu tiên.

Không ai tìm cách cãi nhau.

Dunk nhìn mặt hồ.

Rồi bất ngờ hỏi:

"Joong."

"Gì?"

"Mày có ghét bố tao không?"

Joong khựng lại.

Câu hỏi quá đột ngột.

"Tao không biết."

Hắn trả lời thật lòng.

"Từ nhỏ tao chỉ biết người lớn không thích gia đình mày."

"Ừ."

Dunk cúi đầu.

"Tao cũng vậy."

Không khí trở nên nặng nề.

Một lúc sau.

Dunk khẽ cười.

"Nhưng tao thấy buồn cười."

"Cái gì?"

"Bố mẹ ghét nhau."

"Ừ."

"Còn tụi mình lại bị ép thành một nhóm."

Joong bật cười.

"Lúc đầu tao thấy xui thật."

"Giờ thì sao?"

Joong quay sang nhìn Dunk.

Ánh lửa từ xa phản chiếu trong đôi mắt cậu.

Khoảnh khắc đó.

Trái tim hắn bất giác đập nhanh hơn.

"..."

"Joong?"

Hắn vội quay đi.

"Giờ vẫn xui."

"Đồ nói dối."

Dunk cười.

Joong cũng khẽ cười theo.

Đó là lần đầu tiên.

Cả hai cùng ngồi nói chuyện lâu như vậy.

Không cãi nhau.

Không chọc tức nhau.

Chỉ đơn giản là trò chuyện.

Dunk kể về việc mình từng muốn trở thành nhiếp ảnh gia.

Joong kể về áp lực từ gia đình.

Những chuyện chưa từng nói với ai.

Lại được nói ra với đối phương.

Đến khi chuẩn bị quay về.

Dunk bất ngờ đứng dậy.

"Joong."

"Gì nữa?"

"Cảm ơn."

"Tự nhiên?"

"Vì đã đi tìm tao hôm nay."

Joong ngẩn người.

Dunk mỉm cười.

"Nếu là người khác chắc đã mặc kệ tao rồi."

Lần đầu tiên.

Joong không biết phải trả lời thế nào.

Bởi thật ra.

Ngay cả hắn cũng không hiểu tại sao mình lại lo cho Dunk đến vậy.

Nhìn bóng lưng Dunk bước về phía khu cắm trại.

Joong đặt tay lên ngực mình.

Tim vẫn đang đập rất nhanh.

Một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong lòng.

Và lần đầu tiên.

Hắn bắt đầu tự hỏi.

Liệu đây có phải là thích hay không?

Ở phía trước.

Dunk cũng vô thức mỉm cười.

Bởi cậu không hề biết.

Mình đã trở thành người đặc biệt nhất trong lòng một ai đó từ lúc nào.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #boylove