Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Day 1 (part 1)


Hai người đang lái xe về thăm nhà Thomas. Chiếc xe men theo đường cao tốc vào đúng giờ cao điểm với Thomas ngồi sau tay lái còn Newt ngồi kế bên, mải mê ngấu nghiến cuốn [Riding Shotgun]* trên tay. Hai chiếc túi du lịch kiểu Duffel** của họ được xếp ở băng ghế sau, còn động cơ xe thì đột ngột xì khói mù mịt khi họ mới đi được khoảng 500m trên đường cao tốc.

Thomas đề nghị xuống sửa xe còn Newt sẽ thử đánh lái. Thomas nhanh nhảu xuống xe ngay lập tức, Newt bình tĩnh thế chỗ nó đằng sau bánh lái. Thế nhưng, đáng lý ra Newt không nên đồng ý với lời đề nghị của Thomas.

Họ về đến nơi sau khoảng thời gian dài vất vả, khổ sở vật lộn đầy đau đớn - ngót nghét 5 tiếng đồng hồ. Trước đây, Newt không biết mình giỏi kiềm chế đến mức nào nhưng may mà khi họ về tới nhà, Thomas vẫn còn sống khỏe mạnh, đủ sức để nhe răng cười khúc khích với cậu.

Họ đậu xe ngay sân trước của một căn biệt thự nghỉ mát bằng gỗ, cạnh 8 chiếc xe ô tô đủ loại. Không khí nhộn nhịp của lễ Giáng Sinh bao trùm quanh đây, đồ trang trí đủ sắc màu treo kín tất cả các ô cửa sổ và cửa chính.

Thomas vòng ra sau xe lấy túi, cả hai cùng sóng vai bước tới trước hiên nhà, bấm chuông gọi cửa. Chỉ sau 1 giây, cánh cửa chính bật mở và một người phụ nữ đứng tuổi bước ra, tươi cười chào họ. Đến giờ, Newt vẫn không dám tin có người lại có thể bước đi nhanh như thế, cứ như thể bà ấy đã đợi sẵn ở cửa từ lâu lắm rồi vậy.

Người ra mở cửa là một phụ nữ trung niên phúc hậu, vóc người tròn trịa thấp bé và mái tóc màu nâu đỏ uốn quăn theo kiểu truyền thống, bên tóc mai lấm tấm vài sợi bạc. [Chắc đây là mẹ của cậu ấy.] Newt nghĩ.

Rồi cậu chợt nhận ra hôm nay, bà ấy trang điểm rất đậm. Tính ra còn đậm hơn so với bất cứ người nào mà cậu từng gặp trước đây.

"Tooom!" Bà ấy hô to và nhanh nhẹn bước tới, kéo Thomas vào lòng, cho nó một cái ôm chặt tới nỗi khiến nó đánh rơi cả chiếc túi đang cầm trên tay.

"Hey... Dì Ingeborg..." Thomas thở dốc, nó lẩm bẩm nói.

Newt bàng hoàng nhìn mọi chuyện đang diễn ra trước mắt mình. Cậu lén nuốt nước bọt, hai chân run bần bật khiến cậu phải lùi về phía sau một bước. Newt giật mình nhận ra, người phụ nữ trung niên này không phải mẹ của Thomas.

Phải qua gần nửa phút, người phụ nữ mới quyến luyến buông Thomas ra. Đúng lúc đó, dì Ingeborg bỗng chú ý đến người đứng cạnh cháu trai nhà mình - một cậu trai cao gầy với mái tóc vàng óng. Ngay khi thấy bà ấy quay sang nhìn mình, Newt bỗng hơi hoảng hốt, hai mắt cậu tròn xoe vì sợ.

"Vậy chắc cháu là Newt rồi! Mẹ của Tom đã kể cho dì nghe rất nhiều điều về cháu!" Dì Ingeborg niềm nở véo má Newt bằng đôi bàn tay mập mạp với những móng tay sơn đỏ được chăm chút vô cùng tỉ mỉ: "Nhưng em ấy chưa từng đề cập với dì rằng trông cháu tuyệt tới mức nào!"

Dì Ingeborg thích thú thì thầm với Newt: "Cậu nhóc xinh trai quá, Tom ạ. Cháu phải cố gắng níu chân thằng bé nhé. Nếu không, có khi ai đó sẽ cướp thằng bé đi ngay dưới mũi cháu đấy." Bà ấy hạ tay xuống.

Newt đã phải vận dụng hết chút ý chí còn sót lại trong đầu mình để kìm nén bản thân. Cậu không thể giơ tay lên chùi mặt ngay trước mặt dì Ingeborg được, nhất là khi bà ấy vừa véo má mình.

"Hai đứa mau vào nhà đi! Chuck sẽ chỉ cho các cháu thấy phòng của mình!" Dì Ingeborg cười rạng rỡ với họ trước khi đi về hướng khác, bà ấy nâng giọng lên âm vực cực cao - điều mà người bình thường không thể nào thốt ra nổi: "CHUCK!"

Newt lập tức tranh thủ khoảng trống này để lau mặt bằng tay áo, đúng chỗ cậu vừa bị dì Ingeborg véo nhẹ kia: "Hình như bà ấy đã véo mất một miếng thịt trên mặt tớ rồi."

"Tớ có cảm giác bà ấy đã bẻ gẫy mấy cái xương sườn của tớ." Thomas xuýt xoa, tay nó vẫn đang xoa ngực vì đau.

"Bà ấy đúng là một người nhiệt tình." Newt thừa nhận: "Trước đó, tớ cứ nghĩ cậu đang đùa khi cậu kể cho tớ nghe về bà ấy."

Thomas tròn mắt nhìn Newt: "Oh, trời ơi, không! Tớ sẽ không bao giờ đùa với cậu về bà ấy. Tớ đã từng gặp ác mộng vì bà ấy khi tớ còn nhỏ!"

Một cậu bé béo tròn với mái tóc ngắn xoăn tít màu nâu đột nhiên xuất hiện ở cuối dãy hành lang đã thu hút được sự chú ý của Newt.

"Hey, Chuck!" Thomas chào cậu bé, hai người cụng tay chào hỏi.

"Yo! Hai anh vừa gặp dì Ingeborg hả?" Chuck cười toe toét khi thằng bé đi ngang qua họ và bắt đầu bước lên cầu thang.

Newt nhấc túi của mình lên trước rồi đứng chờ Thomas, sau đó họ cùng nhau đi lên cầu thang.

"Yeah. Anh nghĩ bà ấy đã tập chống đẩy trong năm nay, cái ôm đó đau hơn so với năm ngoái nhiều lắm." Thomas nói.

"Em sẽ không ngạc nhiên nếu bà ấy làm vậy đâu." Chuck trả lời.

Tầng trên khá rộng, từ diện tích đến cấu tạo của các phòng đều giống hệt nhau. Phòng nào cũng có một cửa sổ và ban công hướng ra sân, cửa phòng đối diện nhau, các phòng cách nhau một dãy hành lang gỗ dài được lót thảm mềm.

Chuck thậm chí còn không cần dừng lại để suy nghĩ trước khi cậu bé dẫn họ đến bên cánh cửa gỗ màu nâu thứ 3 ở bên phải hành lang: "Đó là phòng của các anh!" Thằng bé tuyên bố, gõ nhẹ lên cánh cửa.

Newt gật đầu: "Cảm ơn em, Chuck."

"Không có gì đâu ạ. Em sẽ gặp các anh ở dưới tầng vào giờ ăn trưa nhé!"

"Yeah, cảm ơn em." Thomas cười trìu mến nhìn theo khi Chuck rời đi. Chỉ khi bóng cậu bé biến mất dưới cầu thang, Thomas mới mở cửa vào phòng.

Newt đi theo Thomas vào phòng, cậu đảo mắt nhìn quanh phòng một lượt, âm thầm quan sát cách bài trí trong phòng.

Căn phòng này khá lớn, cửa sổ kính sát hướng thẳng ra ban công chung. Tường phòng sơn màu xanh lá chanh, kết hợp với những họa tiết kì lạ khiến Newt bỗng liên tưởng tới nhà bà ngoại của cậu. Ngay bên tay phải, nhìn từ ngoài cửa vào có thêm 2 cánh cửa khác, có lẽ là phòng tắm và tủ quần áo, đôi bên cách nhau một khoảng khá rộng.

Chính giữa khoảng trống ấy có một chiếc TV treo cỡ trung bình, dưới TV là một ngăn kéo nhỏ dùng để đựng điều khiển và một số vật dụng nhỏ khác. Ngay bên tay trái là một chiếc giường Kingsize, hai bên đầu giường có tủ nhỏ để đèn bàn.

[Đợi đã... Chỉ có một chiếc giường thôi sao?]

"Chỉ có một chiếc giường." Newt nói ra thành tiếng sau khi đóng cửa lại.

Thomas, người vừa đi ngang qua cậu và vứt chiếc túi Duffel của mình xuống giường, lập tức ngả người ra sau và ngã vào chiếc giường lớn mềm mại. Nó quàng hai tay ra sau đầu và nhắm mắt lại, không để ý tới sự rối rắm của cậu bạn cùng phòng - em người yêu "hờ" bất đắc dĩ.

"Yeah... Chứ cậu còn trông mong gì nữa? Tất cả mọi người đều nghĩ chúng ta là một đôi mà."

Newt nhẹ nhàng thả chiếc túi của mình cạnh chân giường: "Nhưng... Nhưng tớ vẫn cần chút không gian riêng, ít nhất là khi tớ ngủ."

Thomas nhún vai, hai mắt vẫn nhắm nghiền: "Cậu có thể ngủ trên sàn nếu muốn nhưng tớ vẫn sẽ nằm đây thôi. Cái đệm này đúng là thiên đường mà."

"Tớ không ngủ trên sàn đâu nhé." Newt càu nhàu, cậu bước tới bên giường rồi ngồi nép vào một góc: "Tớ ghét cậu vì đã ép tớ làm vậy."

Cuối cùng, Thomas cũng chịu mở mắt ra nhìn Newt: "Tớ chấp nhận cơn giận của cậu và hứa sẽ nằm im ở bên giường của tớ thôi, được chưa?"

Newt nghi ngờ nhìn nó: "Cậu chưa bao giờ chịu ngủ yên ở bên giường mình cả. Lúc ngủ say, cậu y như mấy con bạch tuộc vậy, còn thích ôm ấp nữa chứ."

"Chỉ có mỗi lần đó thôi mà." Thomas phản bác ngay.

"Còn tớ thì bị ám ảnh suốt đời bởi chuyện đó!"

"Tớ không cố ý chiếm giường của cậu! Dù sao đi nữa, đó cũng không phải là lỗi của tớ, nhất là khi cậu cực kỳ ghét skinship."

"Vậy là tệ lắm hả? Trong khi tớ chỉ muốn giữ chừng mực với mọi người thôi?"

Thomas lập tức ngồi bật dậy nhìn Newt, trông nó ngạc nhiên đến nỗi như thể không dám tin vào tai mình: "Skinship là một điều hết sức tuyệt vời! Hành động ấy thể hiện sự quan tâm của cậu tới một người nào đó ngoài kia, giúp họ cảm thấy mình không hề đơn độc."

"Tớ không nghĩ mình cần bước vào vòng an toàn hay skinship với ai đó, chỉ để giúp họ bớt cô đơn." Newt lập luận.

"Thế sau đó, cậu sẽ làm sao?"

"Tớ nói chuyện với họ."

Thomas nhíu mày nhìn cậu: "Nhưng cậu chưa bao giờ nói gì với tớ cả!"

Newt nhếch mép nhìn nó: "Sao nào, vậy thứ gì đang nói chuyện với cậu đấy?"

Thomas lập tức thở hổn hển, giơ tay ôm ngực: "Tớ đang bị tổn thương sâu sắc. Tớ nghĩ đây là mối quan hệ không lành mạnh, chúng ta nên chia tay ngay và luôn!"

"Ai muốn chia tay với ai cơ?"

Newt lập tức quay đầu lại và trông thấy một người phụ nữ cao gầy với mái tóc đen đang đứng trước cửa phòng họ.

"Mẹ!" Thomas hét ầm lên, nó nhảy bổ xuống giường và lao ngay về phía mẹ mình.

Người phụ nữ cười vui vẻ, bà cũng vươn tay ôm lại con trai.

"Con nhớ mẹ quá!"

"Mẹ cũng nhớ con nữa, Tom thân mến." Bà âu yếm xoa tấm lưng rộng của con trai, rồi vừa tới gần giường vừa xoa đầu nó. Bà bước đến trước mặt Newt: "Ồ, mẹ thấy con đã dẫn người yêu về rồi!"

Phong thái ứng xử hoàn hảo đến nỗi không bút nào chê được của Newt được thể hiện vô cùng rõ ràng khi cậu đứng lên khỏi giường, vươn tay về phía mẹ Thomas với nụ cười thân thiện trên môi: "Cháu chào cô. Cháu rất vui khi được gặp cô."

Người phụ nữ mỉm cười đáp lại, bà siết chặt tay Newt bằng cả hai tay. Newt phải cố gắng nhẫn nhịn để vẻ mặt mình trông không có vẻ gì là khó chịu khi hơi ấm từ đôi bàn tay bà truyền tới bàn tay cậu: "Cháu là chàng trai lịch sự nhất mà cô từng gặp đấy! Cứ gọi cô là cô Jody."

"Cháu là Newt."

Không giống như khi tiếp xúc với Thomas, đôi bàn tay của bà Jody không nán lại quá lâu trên tay Newt. Bắt tay xong, bà lùi lại một bước, mỉm cười hiền hậu: "Cô chỉ muốn lên báo cho các chàng trai của chúng ta biết, bữa trưa sẽ sẵn sàng trong vòng 10 phút nữa. Mấy đứa có thể thay đồ hay làm gì đó khác đại loại thế trong khoảng 10 phút đó."

"Cảm ơn mẹ."

Bà Jody cười chào họ trước khi rời đi, Thomas lập tức bước tới đóng cửa lại.

Ngay khi bóng lưng bà đi khuất khỏi tầm mắt, Newt vội chùi tay lên quần mình.

"Cậu nghĩ tớ nên mặc cái gì bây giờ? Áo phông trơn hay áo sơ mi?" Newt hỏi Thomas khi cúi người xuống nhặt chiếc túi Duffel của mình lên và đặt nó xuống giường.

Thomas khẽ nhún vai, nó ngồi lại xuống giường: "Đừng lo lắng quá! Dù sao thì mọi người cũng sẽ phân tâm khi thấy mặt cậu thôi."

"Well, cậu vô dụng thật đấy." Newt lẩm bẩm, cuối cùng cậu quyết định thay một chiếc quần jean màu xanh đậm và một chiếc áo sơ mi kẻ sọc màu xám.

Mặc kệ Thomas vật lộn với đống quần áo trong túi nó, Newt cầm quần áo mới đi vào phòng tắm - cánh cửa phía bên tay trái. Ít nhất thì cậu đoán đây là cửa phòng tắm. Nhưng thay vì đi vào phòng tắm, trước mặt cậu lại là một cái tủ gỗ lớn được khảm vào tường, tất nhiên là bên trong trống không.

Newt thở dài đầy ngao ngán, mặc kệ tiếng cười khúc khích của Thomas rồi quay đi, bước vào cánh cửa còn lại.

Tầm 10 phút sau, Newt quay lại phòng và thấy Thomas vẫn nằm ườn trên giường, tay đang bấm điều khiển TV như thể cực kỳ nhàn rỗi.

"Ai đó ăn mặc trông hơi bị lạ mắt ha?" Thomas cười toe toét khi nhìn Newt xắn ống tay áo lên: "Cậu muốn gây ấn tượng với gia đình nhà chồng tương lai à?" Bằng trò đùa thiếu muối của mình, Thomas nhận lại từ Newt một bọc quần áo bẩn nhưng dường như nó không để tâm lắm, chỉ thản nhiên gạt đống đồ sang một bên.

"Tớ sẽ mặc bộ quần áo ngủ nhuốm đầy máu và vui vẻ đi xuống lầu nếu cậu muốn."

"Nah, tớ đánh giá cao điều đó đấy. Không chỉ có một em người yêu siêu cấp đẹp trai, mà cách ăn mặc của ẻm còn rất hợp thời trang nữa chứ. Nói thật nha, tớ hãnh diện lắm đấy."

Newt khịt mũi trước lời tán dương của Thomas. Cậu ngồi xuống cạnh bạn mình, tất nhiên vẫn cách một khoảng - mà theo lời Newt - chính là "giới hạn an toàn".

"Tụi mình không cần đi xuống tầng hả?" Newt hỏi khẽ sau vài phút yên lặng hiếm hoi của cả hai.

"Nah, mọi người luôn mất hơn nửa tiếng đồng hồ so với những gì họ nghĩ nếu muốn chuẩn bị xong hết mọi thứ, nên giờ bọn mình vẫn còn dư chút thời gian."

"Chúng ta không nên giúp nọ nấu nướng, dọn bàn hay làm gì đó khác hả?"

"Kiểu gì hai đứa mình cũng được chia nhiệm vụ trong bếp, sớm thôi, tin tớ đi. Giờ thì chúng ta cứ tận hưởng khoảng thời gian rảnh rỗi hiếm hoi này trước khi nó biến mất đã."

×××

Ghi chú:

Riding Shotgun* - Truyện tranh của Nate Bowden và Tracy Yardley (Tokyopop xuất bản năm 2006) với nội dung chính là một nhóm sát thủ trong một thế giới nơi các vụ ám sát đã được hợp pháp hóa ở Mỹ.

Túi Duffel** (Duffel bags) - Một loại túi du lịch dáng hình trụ dài.

Của Thomas

Của Newt


DON'T RE-UP AGAIN IN ALL FORMS, THANKS.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com