Day 2 (part 1)
Sáng hôm sau, Newt thức dậy trước. Cậu nhận ra mình vẫn đang lọt thỏm trong lòng Thomas, đầu tựa lên ngực nó.
Newt cố gạt tay Thomas ra để ngồi dậy nhưng lại bị nó ôm chặt cứng, không tài nào động đậy gì được. Cậu càng nhúc nhích mạnh hơn thì cái ôm ấm áp ấy cũng càng siết chặt hơn.
"Chết tiệt, cái tên ngu ngốc này..." Newt nhăn mày, khẽ lẩm bẩm trong khi vẫn cố gắng trốn khỏi vòng tay rộng ấm ấy.
Newt không dám nghĩ trên đời này còn có thể có chuyện gì đó kinh khủng hay tồi tệ hơn việc mình bị Thomas ôm chặt cứng, cả hai cùng ngủ chung trên một chiếc giường nhưng hoá ra cậu đã lầm to.
Thomas nhăn mày khó chịu vì bị đánh thức đột ngột, nó lăn một vòng ra đằng sau (đương nhiên đôi tay kia vẫn ôm cứng người Newt, quyết không xa rời) và ngã ngửa khỏi giường, báo hại Newt cũng ngã xuống theo.
Tiếng động lớn đột ngột vang lên trong phòng, tưởng chừng như có thể vang vọng khắp nhà. Thomas ậm ừ rên rỉ, nó dần tỉnh lại và buông lỏng tay ra. Chỉ chờ có thế, Newt lập tức vùng dậy. Cậu ngã lăn ra sàn nhà, vừa cố trốn đi thật xa khỏi nó vừa thở hổn hển.
"Cậu muốn rớt khỏi giường thì chơi mình đi, sao còn bắt tớ phải chịu chung số phận chớ?" Newt gầm gừ hỏi, giơ hai tay lên ôm đầu mình - nơi vừa vinh hạnh được đáp xuống cằm Thomas khi cả hai đứa cùng ngã khỏi giường.
"Hình như, cú ngã lần này không đau bằng lần tớ ngã xuống cầu thang đá cẩm thạch trong chuyến du lịch tới thành Rome." Giọng Thomas vang lên, nghe khá tội nghiệp.
Newt phải cố gắng lắm mới không bật cười thành tiếng khi tưởng tượng ra cảnh Thomas ngã sõng soài trên cầu thang trong đầu mình.
"Cậu đang cười trên nỗi đau của tớ đấy à? Thật ấy hả?"
Newt ngạc nhiên nhìn Thomas, nó vẫn đang nằm ngửa chép miệng than đau, mắt nhìn lên trần nhà. [Cậu ấy có nhìn mình đâu nhở, sao mà biết được ta?]
"Có lẽ vậy. Nhưng tớ chỉ cười thầm trong lòng thôi."
"Cậu thật xấu xa!"
"Đó là cái giá phải trả cho những gì cậu gây ra cho tớ."
Thomas lại rên rỉ khi nó xoay người nằm nghiêng, mặt đối mặt với Newt: "Chẳng công bằng tí nào!"
Newt ngồi dậy, cậu vươn tay kéo Thomas đứng lên.
"Đúng là cách tồi tệ nhất để bắt đầu một ngày mới." Thomas nói khi nó ngồi lên giường, hai chân lắc lư tới lui.
"Phải, nhất là khi ít ra cậu cũng có một đêm ngon giấc, không như tớ! Người liên tục thức giấc giữa đêm chỉ vì bản thân đang bị một con bạch tuộc quấn quanh người." =)))))))
"Umh, tớ lại làm thế thêm lần nữa hỏ?" Thomas cười, giơ tay lên gãi đầu trông ngượng ngùng lắm.
Newt không nói gì, cậu chỉ trừng mắt nhìn nó với niềm hi vọng mong manh rằng Thomas sẽ hiểu được cậu đã phải trải qua chuyện này với tâm trạng khó chịu đến nhường nào.
"Nhưng đó không phải lỗi của tớ mà! Làm sao tớ có thể kiểm soát chính mình sẽ làm gì hay không trong khi đang ngủ chớ! Mọi chuyện... Cứ thế xảy ra theo lẽ tự nhiên thôi à..."
"Tối nay cậu ngủ dưới sàn đi, vậy thôi." Newt lập tức ra quyết định.
Thomas đứng bật dậy: "Nhưng điều đó đâu có công bằng đâuuuuu!"
"Tớ cóc thèm quan tâm. Tớ đã mất ngủ cả đêm qua trong khi cậu vẫn ngáy khò khò giữa đống chăn ấm đệm êm rồi, thế là quá đủ. Mau đổi chỗ đi."
"Nhưng, nhưng mà..."
"Hông nhưng nhị gì sất!" Newt nghiêm nghị ngắt lời nó.
Trông Thomas như đang định phản đối điều gì đó nhưng nó chợt khựng lại và bật cười khúc khích.
"Cậu vừa mới nói [Hông] phải không dạ?"
"Tớ xin lỗi, được chưa?"
"Cách cậu phát âm còn tệ hơn một đứa bé mới lên 5 nữa đó."
Thomas túm lấy cổ tay Newt và kéo cậu cùng ngồi lên giường: "Bây giờ tụi mình cùng bàn bạc lại đi, chuyện sàn nhà - giường ngủ á..."
Newt giãy khỏi tay Thomas, cậu nhăn mày: "Chuyện này không còn gì để bàn cãi hết trơn á Tommy. Tớ cần ngủ, thật sự."
"Tớ cũng thế mà. Xin cậu đó, cho tớ thêm cơ hội nữa đi. Tớ chắc chắn sẽ tìm ra cách. Có thể tớ sẽ dùng một cái gối ôm cỡ lớn hoặc cái gì đó để ngăn cách với cậu..."
Newt cảm nhận được hàng rào phòng ngự trong lòng mình ngày càng lung lay mãnh liệt, cậu mệt mỏi giơ tay đầu hàng: " Cậu chơi ăn gian, cậu không thể làm thế với tớ được."
"Eh? Làm thế là làm cái chì cơ?"
"Cái kiểu này này..." Newt chỉ tay vào mặt Thomas: "Cậu biết tớ không thể cứng rắn nổi nếu cậu cứ trưng ra bộ mặt tội nghiệp đó mà? Mắt cậu to tròn, còn bĩu môi ra, rồi lại thêm mấy thứ khác nữa... Aizzz, thật không công bằng!"
"Cậu nói thế... Nghĩa là tớ lại được ngủ trên giường thêm một đêm nữa rồi, đúng hem?"
Newt đảo mắt nhìn ra chỗ khác, thở dài đầy ngao ngán vì lại đấu tranh thất bại.
Thomas cười toe. Nhưng trước khi nó kịp giảo biện thêm, Newt đã hạ cấm lệnh.
"Đây là cơ hội cuối cùng. Nếu cậu còn dám xán đến gần tớ thêm một lần nữa, tớ chắc chắn sẽ dùng chăn gói kín cậu lại rồi ném thẳng xuống sàn nhà đấy."
Thomas lao đến ôm cậu vào lòng, nó vội vàng cam đoan: "Oh, cảm ơn bạn iu gất nhiều. Tớ cam đoan mình chắc chắn sẽ ngoan."
Newt lập tức trốn khỏi cái ôm của Thomas: "Tớ đổi ý rồi! Cậu vừa hứa với tớ xong mà chỉ 5 giây thôi cũng không nhịn được, lại bắt đầu táy máy tay chân với người khác!"
Thomas vội thả tay ra: "Cậu không thể đổi ý đâu, Newt!" Nó bật dậy khỏi giường: "Xuống lầu ăn sáng thôi! Ngửi mùi bánh kếp mẹ làm dưới nhà mà tớ đói cồn cào ruột gan luôn!"
Sau đó, nó lại chồm tới túm lấy cổ tay Newt, kéo cậu ra khỏi phòng.
×××
Ở dưới nhà, ai nấy đều đã thay đồ đàng hoàng khiến Newt vô cùng ngại ngùng vì cậu vẫn còn mặc đồ ngủ từ tối hôm qua. Cậu khéo léo giơ tay lên chỉnh lại mái tóc vàng màu nắng rối bù của mình.
Không như cậu, hình như Thomas chẳng thèm để tâm đến cái đầu rối nùi như tổ quạ của mình. Nó lững thững kéo tay Newt đi thẳng vào bếp, nơi mẹ nó - bà Jody - đang đợi sẵn với một chồng bánh kếp thơm phức trên bàn.
Bà Jody chào đón hai đứa nó với nụ cười ấm áp: "Hey, mấy đứa. Mẹ đã chuẩn bị sẵn bữa sáng cho cả hai đứa rồi đây. Cô hy vọng cháu sẽ thích chúng, Newt."
"Nếu như kỹ năng nấu nướng của Tommy đó đích thân cô trui rèn thì cháu dám chắc bữa sáng này sẽ rất tuyệt đấy ạ. Cháu cám ơn cô rất nhiều, thưa cô Jody." Cậu nhận lấy đĩa bánh từ tay Thomas rồi ngồi xuống bàn trước, trong khi Thomas loay hoay kiếm ghế để ngồi đối diện với Newt.
"Tom đã nấu ăn sao?" Bà Jody hỏi, trông có vẻ vô cùng ngạc nhiên.
"Anh ấy đảm nhận nhiệm vụ chuẩn bị bữa sáng vào mỗi sáng thứ 7 hàng tuần ạ." Newt nhẹ nhàng giải thích.
"Cô không biết thằng bé có thể bật bếp mà không làm cháy bất cứ thứ gì trong đó đấy."
"Thỉnh thoảng vẫn xảy ra vài tai nạn nhỏ ạ." Newt gật đầu thừa nhận, bà Jody lại mỉm cười dịu dàng.
"Hai người có thể đổi sang chủ đề khác được không?" Thomas hỏi, không cả ngẩng đầu lên.
Newt quay lại cười toe toét với nó: "Aww, Tommy, anh đang xấu hổ đấy à?"
Chân cậu lập tức bị thúc nhẹ một cú dưới lớp khăn trải bàn: "Hey! Em chỉ trò chuyện với mẹ anh thôi mà! Anh không muốn hai chúng em thân thiết với nhau hơn sao?" Newt nhếch mép cười nhìn Thomas.
"Mẹ đừng để gương mặt của em ấy đánh lừa nhé." Thomas nói, trong khi đôi mắt đương nheo lại của nó chưa một khắc nào rời khỏi mặt Newt: "Em ấy có thể trông giống như một thiên thần bé nhỏ, ngọt ngào và vô cùng đáng yêu nhưng thực chất, em ấy chính là quỷ Satan đó!"
"Tom!" Bà Jody quát to.
"Ah! Vậy mà mẹ lại bảo vệ em ấy và quát con! Nói coi, làm sao em làm được điều đó vậy hả?"
Newt thật sự không thể nhịn cười nổi nữa.
Bà Jody lắc đầu. Nhưng vì nụ cười dịu dàng chưa từng phai nhạt trên gương mặt bà khiến Newt biết bà hoàn toàn tin và chấp nhận "mối quan hệ" giữa họ: "Dù sao đi nữa, hỡi các chàng trai. Mẹ và dì Ingeborg sẽ đi chuẩn bị một số thứ. Hai đứa cứ tập trung ăn sáng đi và nhớ để bát đĩa vào bồn rửa sau khi ăn xong nhé."
Thomas nhét cả miếng bánh lớn vào miệng nhưng vẫn cố nói: "Chuẩn bị cho cái gì cơ ạ?"
Bà Jody nhăn mặt khi thấy cách nó ăn nhưng vẫn không nói gì: "Hôm nay chúng ta sẽ tổ chức Trekking."
Thomas gần như bị nghẹn ngay khi nghe thấy từ đó: "Cái gì cơ?" Nó túm vớ lấy cốc nước trên bàn rồi nốc cạn.
"Yeh, chúng ta sẽ xuất phát lúc 11 giờ trưa, hãy chuẩn bị sẵn sàng đi nhé." Sau đó, bà Jody rời đi.
Thomas đợi bóng bà khuất sau cánh cửa phòng khách mới nằm bò ra bàn, rên rỉ: "Tớ chúa ghét Trekking luôn á."
Newt từ tốn ăn hết rồi mới trả lời: "Uhm, tớ cũng không thích. Hồi 4 tuổi, chân tớ từng bị thương nặng trong một chuyến Trekking. Sau đó, tớ mất hơn 7 năm vừa đi khập khiễng vừa tập vật lý trị liệu. Đến bây giờ, mỗi khi thời tiết thay đổi hay hoạt động quá mức là chân tớ lại thấy đau."
"Well, tệ thật đấy nhỉ." Thomas nói: "Nhưng thế thì cậu không thể tham gia mấy tiết thể dục rồi."
Nó ngơ ra một lát rồi chợt kích động như vừa phát hiện ra điều gì đó: "Cậu có nghĩ điều này có thể giúp chúng mình không phải đi bộ nữa không?"
Newt bật cười khúc khích: "Lo ăn cho xong chỗ bánh kếp của cậu đi, Tommy."
×××
Họ quyết định mặc quần jeans, đi tất len dày và tròng tới 3 lớp áo gồm áo thun, áo hoodie và áo khoác dày. Nhưng đêm qua trời đổ tuyết quá lớn, dù sáng nay mặt trời đã lên cao thì tuyết vẫn không tan đi chút nào nếu không muốn nói thẳng là chúng đã đóng băng và cao đến gần 1m.
"Đội mũ len vào đi Newt." Thomas nhắc lại đến lần thứ ba khi đang cố kéo khoá của chiếc áo khoác dày màu xanh đậm.
"Không!"
"Tai cậu sẽ nhiễm lạnh đấy!"
"Nhưng nó nhiều lông và dặm nữa, ngứa lắm. Tớ sẽ không đội đâu! Cứ để kệ đấy đi! Tất cả mọi người đều đang chờ chúng ta ở dưới kìa."
Newt cố đi vòng qua Thomas để tới cửa nhưng dường như Thomas bỗng cứng đầu hơn trước, nó nhất quyết không chịu tránh ra dù chỉ là 1cm.
"Cậu đội mũ lên đi đã, rồi tụi mình đi." Nó nói, tay nắm chặt tay nắm cửa.
Newt trừng mắt: "Cậu không phải mẹ tớ đâu nhé!"
"Nếu mẹ cậu ở đây, chắc chắn bà ấy cũng sẽ nói y như tớ vậy. Đội mũ vào đi."
Newt bực bội nhưng vẫn cúi đầu xuống. Chỉ cần có thế, Thomas lập tức trùm chiếc mũ len trong tay kia lên đầu cậu, kéo xuống che kín cả hai tai.
"Tớ ghét cậu thiệt đó." Newt lặp lại lần nữa.
"Tớ biết rồi mà."
Khi họ xuống tới tầng 1, mọi người vẫn đang náo loạn thay quần áo, đi tìm đồ và kiểm tra lại danh sách những thứ cần mang theo. Tất cả mọi người tất bật chạy tới chạy lui trong phòng khách khiến Thomas và Newt thậm chí còn không thể chen qua để xuống cầu thang.
"Ồn ào và lộn xộn như một tổ ong bị người lấy mật vậy." Newt lẩm bẩm.
"Nhưng mà kích cỡ thì to hơn." Thomas đáp lại.
Hơn 10 phút sau, mọi người ùa ra sân qua cánh cửa lớn. Hai chàng trai của chúng ta cũng không vội nữa, họ chờ mọi người đi ra ngoài hết thì mới bắt đầu di chuyển để chắc chắn rằng mình là người ra cuối cùng, sau đó phụ trách đóng cửa lại.
Dì Ingeborg đã đợi sẵn ngoài hiên nhà: "Còn thiếu ai nữa không?" Bà ấy hỏi.
Vài tiếng trả lời vang lên từ đám đông đang đứng chờ trước sân.
Dì Ingeborg khóa cổng rồi đi theo đám đông. Có một người đội chiếc mũ màu vàng cam rực rỡ trong nắng đang hô hào, đi lên đầu đoàn để dẫn đường và cả đoàn người từ từ tiến về con dốc.
Newt và Thomas vô cùng ăn ý khi không nói gì mà chỉ chầm chậm đi tụt lại phía sau đoàn người. Và chỉ chốc lát sau, Chuck đã tụ họp lại với hai người họ.
"Em không tin nổi! Không ngờ cả em cũng bị mọi người ép tham gia." Cậu bé phàn nàn.
"Yeah, mọi người thường không làm thế cho đến ngày thứ 5 của chuyến hành trình." Thomas nói.
"Có khi mọi người đang cố gây ấn tượng với anh đó." Chuck nheo mắt nhìn Newt: "Đều tại anh hết."
"Sao mọi người lại nghĩ chuyện này có thể gây ấn tượng với anh?" Newt hỏi lại.
Chuck nhún vai: "Sao mà em biết được chớ? Em cũng hổng phải họ."
"Oh, chuyện này vừa không thể gây được ấn tượng tốt lại vừa không vui tí nàooo." Thomas gào lên, khiến nhiều người quay đầu lại nhìn nó với vẻ khó hiểu.
Newt xấu hổ cúi đầu: "Sao cậu lại làm thế hả?"
Thomas quay lại nhìn cậu: "Tớ chỉ nghĩ họ nên biết rằng không phải ai cũng thích Trekking thôi."
Chuck cũng cười theo: "Em cá chắc đây là ý tưởng của dì Ingeborg. Dì luôn thích tổ chức những hoạt động kiểu vậy."
15 phút tiếp theo trôi qua trong sự im lặng. Khi họ đi tới chân đồi, Thomas bắt đầu thấy hơi khó chịu.
"Leo ở khúc này, đường sẽ bớt dốc hơn đấy." Nó nhắc nhở.
Hơi thở của Chuck dồn dập hơn: "Em ghét mấy hoạt động kết nối gia đình kiểu này!"
Newt không nói gì, cậu chỉ cố gắng giữ vững nhịp thở khi họ bắt đầu leo dốc.
Lại thêm 30 phút nữa trôi qua khi họ bắt đầu leo lên một con dốc khác. Đúng là tồi tệ.
1 tiếng đồng hồ sau đó, thời gian như bị đóng băng nhưng ít nhất họ còn được nghỉ ngơi trong chốc lát trước khi bắt đầu leo lên con dốc tiếp theo.
Lúc ngẩng đầu nhìn lên, Newt phát hiện bà của Thomas đang đi ngay trước họ, mọi người đã tách nhau ra thành nhiều nhóm nhỏ, những người khỏe hơn đều đã đi trước từ lâu. Chỉ có họ là vẫn chậm chạp đi lùi về sau.
Lúc này, hầu như chẳng còn ai đủ sức tám chuyện với nhau nữa, họ chỉ có thể thở hổn hển và tiếp tục tiến về phía trước.
"Tớ... Ghét cậu ghê luôn ấy..." Newt nói.
Thomas gật đầu: "Ừa, chuyện này... Tớ hiểu mà..."
"Em hy vọng... Khi mình đi tới đằng kia... Đường sẽ... Xuống dốc..." Chuck nghẹn ngào tiếp lời.
Ba người họ lại mất thêm 15 phút nữa để điều chỉnh lại nhịp thở và chỉnh trang quần áo sau khi xuống dốc.
"Tớ gần như quên mất rằng mình có thể thở bằng mũi." Thomas nói.
"Tay em không thuộc về em nữa rồi." Chuck rên rỉ khi xoa hai bàn tay đỏ bừng lại với nhau trước khi nhét lại vào túi áo để sưởi ấm.
"Tớ chỉ cảm thấy toàn thân hoàn toàn tê dại." Newt rùng mình. Cậu không còn cảm nhận được hai tay, đôi chân và khuôn mặt của mình nữa. Cái lạnh khiến gò má cậu trở nên tê cứng, da đầu cũng bứt rứt và khó chịu hơn vì bị lông trên mũ len chọc vào.
"Tớ nghĩ tụi mình thực sự không nên đi ra ngoài tí nào. Họ còn định để chúng ta đi bộ ở ngoài trong cái thời tiết lạnh cắt da cắt thịt này bao lâu nữa đây?" Thomas hỏi, hai tay chà xát lại với nhau.
"Để em đi hỏi mẹ!" Chuck vừa nói vừa chạy vụt đi, cậu bé đuổi theo người phụ nữ đã đi trước họ một quãng ngắn.
"Đáng lẽ chúng ta nên trốn trên phòng mình. Mọi người sẽ không phát hiện ra rằng tụi mình không đi." Newt gắt gỏng.
"Họ sẽ nhận ra, tin tớ đi. Và mọi chuyện sẽ còn trở nên tồi tệ hơn nữa. Ý tớ là, ừ, tồi tệ." Thomas trả lời, giọng điệu không giấu nổi vẻ thích thú.
"Là sao? Còn gì có thể tồi tệ hơn chuyện này à?"
"Dì Ingeborg sẽ dành thời gian nói chuyện riêng với chúng ta, có thể sẽ khá lâu đấy. Nếu trong lúc đó mà tuyết tiếp tục rơi, mặt đường sẽ bị đóng băng. Đến khi chúng ta bắt đầu đi bộ, kiểu gì cũng vì đường trơn mà ngã sấp mặt."
Newt chỉ khẽ "Oh" vì ngạc nhiên rồi không nói gì nữa.
Chuck quay lại sau vài phút: "Mẹ em bảo chúng ta cần tiếp tục đi bộ thêm ít nhất 1 tiếng đồng hồ nữa."
Newt và Thomas lập tức rên rỉ vì tuyệt vọng.
Thêm 2 phút nữa trôi qua. Thomas nói với cả bọn rằng bây giờ đúng là thời khắc phù hợp để hát các bản OST** trong phim hoạt hình Disney. Sau đó, Newt nhận ra Thomas nói đúng. Chuyện này giúp bọn họ thấy dễ thở hơn nhiều.
Và sau 3 bài hát, Chuck cũng muốn nhập bọn với họ.
"[Let It Go***] vốn còn chẳng phải là một bản song ca." Newt càu nhàu nhưng hình như chẳng ai trong số hai người họ chịu lắng nghe cả. Cậu bỗng thấy ghét cuộc sống này vô cùng.
×××
Ghi chú:
Trekking* - Hoạt động đi bộ đường dài, khám phá thiên nhiên hoang dã, thường kéo dài nhiều ngày qua các địa hình hiểm trở (núi, rừng rậm, nơi ít người biết đến...), đòi hỏi người tham gia (trekker) phải có sức khỏe tốt, kỹ năng sinh tồn và chuẩn bị đồ đạc kỹ lưỡng để tự vượt qua thử thách bằng quá trình đi bộ.
OST** (Original Soundtrack) - Những bài hát được sáng tác hoặc chọn lọc đặc biệt cho một bộ phim, chương trình truyền hình, hoặc trò chơi điện tử, thường có lời và toát lên cảm xúc của tác phẩm đó. Khác với Soundtrack (tổng hợp tất cả âm nhạc trong phim) hoặc Film Score (nhạc nền không lời do nhà soạn nhạc viết riêng), OST có thể phát hành thành album riêng, dễ tạo "hit", và trở thành biểu tượng gắn liền với tác phẩm.
Let It Go*** - Bài hát chủ đề trong bộ phim hoạt hình đình đám [Frozen] - Disney (2013), thể hiện sự giải thoát, tự chấp nhận bản thân và sức mạnh của Elsa do Idina Menzel thể hiện.
DON'T RE-UP AGAIN IN ALL FORMS, THANKS.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com