Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 11

Trong khoảng thời gian cực khoái sau khi xuất tinh, Sakuragi không thích Rukawa tiếp tục làm, và Rukawa thường sẽ không hài lòng với cậu, nhưng hôm nay hắn cứ ép cậu như thể hắn uống phải một loại thuốc điên nào đó, và Sakuragi đã mắng hắn đến khô cả miệng. Toàn thân trở nên vô lực vì bị hắn ép khô, dư vị của cực khoái khiến cậu không thể chịu nổi, cậu duỗi chân định đá hắn, ai ngờ lại bị Rukawa giữ mắt cá chân và tách hai chân cậu ra để tiến vào, Sakuragi không thể ngăn cản, hắn như phát điên đâm sâu vào bên trong cậu và xuất tinh vào trong.

Sakuragi vốn định mắng hắn một trận, nhưng sau đó lại nghĩ đến vừa rồi hắn còn chưa đeo bao cao su, liền nuốt xuống lời chửi rủa, khập khiễng nằm trên giường, thanh âm khàn khàn "Từ từ tôi sẽ tính sổ với anh. "

Rukawa vào bếp lấy cho cậu một ly nước chanh ấm. Khi hắn quay lại thì thấy Sakuragi đang nằm trên tấm đệm cạnh cửa sổ, xương bướm xinh đẹp trên lưng cậu phập phồng theo nhịp thở, và cơ bắp của cậu cũng vậy. Đùi cậu vô tình di chuyển nhẹ khiến cậu rùng mình, hậu huyệt giữa hai mông bị chơi đến mức phun ra những dòng tinh dịch khi nó mở ra và đóng lại. Rukawa nhìn đi chỗ khác, hắn lại sắp cương rồi.

"Đi tắm rửa?" Hắn đưa nước cho Sakuragi.

Sakuragi uống hết trong một hơi, giọng vẫn còn khản đặc "Chờ một chút, mệt quá, anh làm tình với ai cũng điên cuồng như vậy sao?"

Rukawa nghĩ, tại sao cậu còn chưa thoát vai, hắn lắc đầu "Anh chỉ làm tình với bạn trai của mình thôi."

"Nhưng anh không phải bạn trai tôi." Sakuragi rất cố chấp.

"Được rồi," Rukawa lần nào cũng dễ dàng thỏa hiệp với cậu, "Anh sai rồi."

Sakuragi nói, "Anh sai ở đâu?"

Rukawa ngồi xuống bên cạnh cậu và nói như một lẽ đương nhiên "Sai lầm của anh là đã lên giường với một người không phải bạn trai mình."

Sakuragi nhất thời nghẹn ngào, rõ ràng là hắn chỉ thuận nước đẩy thuyền, sao cậu nghe lại có chút khó chịu.

Hai người im lặng một lúc, Sakuragi lại nói "Vì anh đã nói ra một trong những lỗi sai của mình, nên để tôi nói cho anh nghe về lỗi sai của tôi. Tôi đã nói sai khi chia tay với bạn trai."

Cậu không nói mình đã sai khi chia tay mà lại nói mình đã nói sai khi chia tay , Rukawa cụp mắt xuống "Câu nào?"

"Tôi đã nói tôi không quan tâm đến sống chết của anh ta, anh ta có chơi bóng rổ hay không cũng không phải việc của tôi," Sakuragi nằm sấp nhìn ra ngoài cửa sổ, "Tôi sai rồi, dù thế nào đi nữa, tôi hy vọng anh ta tiếp tục chơi bóng rổ."

Rukawa nhẹ nhàng nói "Nếu như tên đó không thể chơi bóng rổ nữa thì sao?"

Sakuragi đứng dậy, Rukawa muốn đỡ cậu lại bị cậu đẩy ra, ôm lấy một cái gối đặt dưới mông rồi ngồi xuống cười toe toét "Tôi đã liên lạc với bác sĩ của đội anh ta, bác sĩ nói tình trạng của anh ta không tốt lắm, nhưng cũng không quá tệ, dựa theo lối chơi ở mùa giải này, chú ý di chuyển hợp lý, không dùng đầu gối quá nhiều, có thể thi đấu thêm hai năm."

Căn phòng trở nên im lặng, Sakuragi đợi hắn rất lâu nhưng Rukawa vẫn không lên tiếng.

Sakuragi mở miệng, Rukawa vốn tưởng rằng cậu sẽ tiếp tục hỏi, cuối cùng cậu lại nói "Tôi nói ra lỗi sai của mình rồi, giờ đến lượt anh."

Rukawa sửng sốt.

Sakuragi cười "Anh nghĩ rằng anh có thể nghe tôi nhận sai mà không nói gì sao? Đây là một cuộc trao đổi. Bây giờ nói cho tôi biết, lỗi sai thứ hai của anh là gì."

Rukawa suy nghĩ một chút "Anh không đưa nhẫn cho bạn trai. Anh nghe em ấy nói bọn anh đã chia tay rồi. Lẽ ra anh nên đưa cho em ấy sớm hơn."

Sakuragi sửng sốt "Nhẫn gì?"

Rukawa muốn đứng dậy tìm, nhưng Sakuragi đã lao tới kéo hắn lại, vừa di chuyển cậu liền cảm nhận được cơn đau từ nửa thân dưới, Rukawa đỡ cậu nói "Em nằm xuống đi."

Sakuragi không muốn, vì nằm xuống và nói chuyện sẽ không nghiêm túc lắm, vì vậy cậu đã lấy thêm hai chiếc gối cho mình, may mắn thay, căn phòng được trang bị đầy đủ tiện nghi cho giấc ngủ chất lượng. Vốn dĩ cậu muốn chăm sóc con cáo không biết quan tâm bản thân này, không ngờ hắn lại lo cho cậu trước.

Cậu nuốt nước bọt, nói "Chia tay rồi thì không cần tìm nhẫn nữa. Tự lo cho mình đi, tìm cũng vô ích."

Rukawa không nói gì.

"Đến lượt tôi," Sakuragi nói, "lỗi sai thứ hai của tôi là tin tưởng bạn trai mình. Tôi biết những gì anh ta nói trên giường là không thể tin được, nhưng tôi không ngờ những gì anh ta nói dưới giường cũng không có ý nghĩa. Hai năm trước, anh ta phẫu thuật, cả tháng trời, ngày nào tôi cũng ở bên cạnh anh ta, chờ anh ta hồi phục, ngày nào tôi cũng hỏi anh ta hồi phục thế nào, anh ta luôn trả lời tôi rằng đang hồi phục rất tốt. Sau đó, khi tôi xem những trận đấu của anh ta, tôi hỏi anh ta tại sao lại đột nhiên thay đổi lối chơi? Chẳng lẽ là đầu gối không thể chịu được lối chơi trước đó sao? Anh ta trả lời, không phải, thay đổi là để phối hợp với trung phong mới tới Alexander. Ở mùa giải năm nay, sau khi tôi thi đấu với anh ta, tôi đã chặn anh ta trong khu vực dành cho cầu thủ và hỏi anh ta rằng tại sao phải đợi Alexander từ phần sân bên kia chạy tới chỉ để thực hiện một cú lừa bóng, trong khi anh ta rõ ràng có cơ hội để ghi điểm. Anh ta nói với tôi rằng cả đội muốn giành MVP của mùa giải cho Alexander. Tôi đã tin điều đó, tôi đã tin tất cả, mẹ kiếp, tất cả đều vô nghĩa."

Rukawa muốn nắm tay cậu, tay hắn vươn ra giữa không trung rồi thu về, giấu vào trong ống tay áo "Xin lỗi em."

"Anh thì có lỗi gì với tôi?" Sakuragi nhìn hắn, đôi mắt được ánh trăng chiếu rọi, tràn ngập sự bình tĩnh khiến Rukawa cảm thấy mất mát, "Dù sao thì chúng ta cũng chia tay rồi."

Rukawa nhắm mắt lại, đừng nói, đừng nói chia tay, hắn thật sự chịu không nổi.

"Đến lượt anh," Sakuragi hếch cằm, "Lỗi sai của anh," cậu tính toán, "Lỗi thứ ba."

Rukawa nói "Anh không nên nói dối. Vào phút cuối, anh không cần phải đợi Alexander, nhưng anh không có đủ tự tin để lên rổ."

Sakuragi không bao giờ mong muốn sẽ nghe một câu trả lời như thế này.

Rukawa chậm rãi nhớ lại, lời kể của hắn rất bình tĩnh, như thể đang kể chuyện của một người ngoài cuộc "Sau khi phẫu thuật, lúc anh bình phục đã là hơn nửa mùa giải, sau khi anh kết thúc trận đầu tiên, huấn luyện viên nói với anh rằng anh đang hồi phục tốt, chậm nhất là sau nửa mùa giải nữa, anh có thể trở lại phong độ trước đây. Nhưng sau khi thi đấu nhiều hơn, anh nhận ra rằng mình không thể hồi phục hoàn toàn như trước khi chấn thương. Trước khi chấn thương, tốc độ chạy nước rút kỷ lục của anh là 10,7s. Sau chấn thương, anh không thể chạm vào kỷ lục này một lần nào nữa, mặc dù khoảng cách là nhỏ, nhưng anh biết rằng nó vẫn tồn tại."

"Tương tự, tỷ lệ nhảy thành công của anh đã giảm 16%, và còn những thứ khác, chẳng hạn như bác sĩ của đội đã yêu cầu anh thực hiện ít động tác lên rổ hơn và ông ấy nói rằng điều này sẽ làm tăng chấn thương đầu gối của anh đến mức không thể kiểm soát" Rukawa suy nghĩ một lúc rồi tiếp tục, "còn có những chi tiết khác mà anh không thể đếm được, và anh cảm thấy rõ ràng rằng trong lúc nguy cấp, ở một số khoảng khắc rất ngẫu nhiên, chuyển động của anh không thể theo kịp ý thức của mình."

Sakuragi do dự muốn nói.

Rukawa mỉm cười, vẻ mặt như cũ rất thoải mái "Hanamichi, em biết không, anh năm nay 28 tuổi, chơi bóng rổ 23 năm, đây là lần đầu tiên anh ý thức được bất lực là như thế nào."

Bất lực, là một từ khủng khiếp, hắn nhận ra rằng tại một thời điểm nhất định, hắn cần thực hiện động tác này, nhưng cơ thể không theo kịp não bộ và cơ hội vụt mất.

Sakuragi muốn ôm lấy hắn, nhưng cậu đã kìm lại "Không phải lỗi của anh, tuổi già hay chấn thương sẽ làm mọi cầu thủ kiệt sức, không riêng gì anh, em cũng sẽ không thể úp rổ vì tuổi già, thiên tài bóng rổ Michael Jordan cũng sẽ giải nghệ, không ai có thể sống mãi ở tuổi 22 và chơi bóng rổ một cách hoàn hảo."

Rukawa nói "Nhưng anh không thể chịu được việc bản thân trở nên như thế này."

Sakuragi đã từng bị ám ảnh bởi tính cầu toàn quá mức và yêu cầu cao đối với bản thân của Rukawa, nhưng vào lúc này, đây là lần đầu tiên cậu ghét hắn đến vậy.

Rukawa tiếp tục "Trong trận đấu giữa anh và em, Grizzlies đã bị dẫn trước bốn điểm vào phút cuối. Anh đã có cơ hội để tự mình tạo ra một thế trận, nhưng lúc đó anh đã do dự. Anh biết rằng nếu anh bỏ lỡ cơ hội lần này, bóng sẽ về tay Lakers, Grizzlies sẽ thua trận, vì vậy anh quyết định đợi Alexander đến, tỷ lệ thành công của cậu ấy cao hơn anh rất nhiều, cho dù cậu ấy sẽ bị hai cầu thủ kèm chặt, anh ở thời điểm đó vẫn nghĩ rằng tỷ lệ thành công của cậu ấy sẽ cao hơn anh. Đội anh đã thắng, nhưng, Hanamichi, một Rukawa Kaede không dám chiến đấu một mình không phải là Rukawa Kaede. Từ giây phút anh quyết định chờ đợi Alexander, anh đã thua rồi."

Sakuragi không chịu nổi bộ dạng của hắn nữa, tiến lên nắm lấy cổ tay hắn "Không, không phải như vậy, bóng rổ không chỉ có chiến thắng và chủ nghĩa anh hùng cá nhân, nếu không, sao đội bóng còn cần một hậu vệ dẫn bóng như Ryochin, họ không ghi điểm nhưng họ là linh hồn của đội bóng. Có rất nhiều cách để chơi bóng rổ. Bóng rổ không phải là khi anh tự mình ghi bàn. Pha chuyền bóng của anh đã giúp Alexander ghi bàn và đội Grizzlies đã giành chức vô địch năm nay. Anh là một cầu thủ siêu giỏi."

Rukawa khẽ mỉm cười "Cảm ơn em an ủi anh."

Sakuragi hối hận vì ngày đó mình đã cãi nhau với Rukawa trong khu vực của cầu thủ, và cậu phẫn nộ vì Rukawa đã dọn đường cho người khác, làm sao cậu có thể ngờ rằng lúc đó Rukawa đang đứng trên bờ vực suy sụp tâm lý.

Rukawa nói "Thật ra, bác sĩ của đội chưa bao giờ nghĩ rằng anh không thể tiếp tục chơi bóng rổ. Anh có thể tiếp tục chơi. Anh thậm chí có thể thay đổi vị trí và tiếp tục chơi. Huấn luyện viên đã nói với anh rằng ông ấy nghĩ anh rất phù hợp với vị trí hậu vệ. Lin Sekin đã nghỉ hưu năm ngoái, ông ấy muốn anh thay thế anh ấy, và anh đã từ chối, anh nói rằng anh muốn kết thúc một mùa giải nữa ở vị trí tiền đạo."

"Khi còn nhỏ anh rất thích bóng rổ, bởi vì bóng rổ là tự do. Trên sân bóng rổ, anh có thể tự do đạt được mọi thứ mình muốn. Sau đó, huấn luyện viên Anzai nói với anh rằng loại tự do này có một cái tên gọi đó là tài năng. Nó đã đưa anh đến Mỹ, và nó đã mang em đến bên anh. Bóng rổ giúp anh đạt được mọi thứ mình mơ ước, nhưng Hanamichi, môn bóng rổ yêu thích của anh, vẫn là thứ miễn phí và anh có thể đạt được mọi thứ về bóng rổ, nhưng bây giờ, anh không thể làm được."

Ngón tay Rukawa hơi rũ xuống, đây là bàn tay hắn cầm lấy trái bóng rổ, bàn tay được Sakuragi gắt gao nắm lấy.

Sakuragi nói "Nhưng anh đã bao giờ tưởng tượng viễn cảnh anh dừng chơi bóng rổ chưa? Anh không chịu đựng được việc anh không thể thực hiện một số động tác kỹ thuật, nhưng anh có bao giờ nghĩ rằng nếu anh giải nghệ, anh sẽ không bao giờ có thể trở lại thi đấu, anh không còn tìm thấy nhiều cao thủ mỗi ngày hết mình cùng anh chơi bóng rổ, khi lúc đó đến, anh có chắc bản thân sẽ không khóc khi xem trận chung kết trên màn hình TV không?"

Cậu từ từ tiến lại gần Rukawa, giống như Jiumi luôn ở bên cạnh hắn "Có thể anh nghĩ rằng năm nay anh chơi không tốt như trước, nhưng anh biết không, mọi người trong đội của em nói rằng Rukawa tham gia NBA năm nay là Rukawa Kaede đáng sợ nhất từ ​​trước đến nay. Anh quá khó đoán. Không ai biết trái bóng sẽ đi theo hướng nào trong tay anh. Anh từng là một cầu thủ có kỹ năng siêu phàm, nhưng năm nay anh dường như khiến mọi người mở rộng tầm mắt với tình huống trên sân. Anh đã trở thành một cầu thủ có kỹ năng và nhận thức tuyệt vời."

Sakuragi nghĩ rằng bản thân Rukawa có thể không nhận ra điều đó, bởi vì một mình hắn không thể làm mọi thứ trên sân, nên hắn buộc phải học cách quan sát đồng đội và đối thủ của mình, mất cái này được cái khác, hắn đã từng có thể kiểm soát tốt quả bóng trong tay, và Rukawa Kaede, người đã giành chức vô địch năm nay, là một Rukawa Kaede có thể kiểm soát toàn bộ trận đấu.

Rukawa cười "Ai nói, em hả?"

Sakuragi nghiêm túc "Là Kolose nói, bây giờ em có thể gọi cậu ấy làm chứng."

Rukawa trầm mặc một lát, lắc đầu nói "Anh cảm thấy không tốt lắm."

Sakuragi nói "Cáo, anh vẫn luôn muốn theo đuổi bóng rổ thuần túy, nhưng trên thực tế, anh thấy đấy, một người như thiên tài đây, xuất phát điểm thấp như vậy, kỹ năng không tốt lắm, đầu óc cũng không nhanh nhạy chút nào, vẫn có thể nhờ bóng rổ mà khám phá một thế giới mới. Chơi bóng rổ không chỉ có một cách. Bóng rổ mà anh chơi năm nay," cậu miễn cưỡng nói thêm, "bóng rổ mà anh chơi cùng Alexander không phải là môn bóng rổ mà anh vẫn luôn theo đuổi, nhưng đây có thực sự là cách không tốt? Làm ơn, nếu anh dám nói không tốt, Ryochin sẽ bay tới đây và giết anh. Anh đã giành chức vô địch, cách anh chơi đã giúp anh giành chức vô địch. Đó là một lối chơi hay!"

Rukawa cười cười, đem tay Sakuragi đặt ở trên đùi của hắn "Xuất phát điểm của em rất tốt, kỹ thuật cũng tốt, tâm trí cũng rất đơn thuần."

Trong số rất nhiều lựa chọn, hắn chọn một câu này và nói, Sakuragi thực sự bị thuyết phục, và cậu tiếp tục giáo huấn con cáo ngu ngốc này.

"Em mới nhận ra rằng cao thủ bóng rổ thực sự không phải là người được Chúa ban cho tài năng và ỷ lại vào nó. Một cầu thủ có thể làm nên chuyện chỉ bằng kỹ năng, nhưng một người có thể thay đổi bản thân, hòa nhập với mọi người, hợp tác với đồng đội và có thể hòa nhịp với bóng rổ, bất kể hoàn cảnh như thế nào mới thật sự đáng ngưỡng mộ. Ai trong chúng ta có thể đứng trên sân đấu mãi mãi. Cầu thủ trên sân, ngoài việc khiến mọi người vui vẻ xem trận đấu sau bữa tối, và cãi nhau với người khác vì đội nhà mà mình ủng hộ, thì còn có lý do gì nữa? Chẳng phải chỉ để chứng minh với cả thế giới sao?"

"Ý chí và sức mạnh tinh thần có thể bù đắp cho sự thiếu thốn về thể chất, phép màu của tinh thần đồng đội có thể lật đổ chủ nghĩa anh hùng cá nhân của Rukawa Kaede, để em nói cho anh biết, hôm nay em chỉ là một cầu thủ bóng rổ, ngoài việc thích bóng rổ, điều quan trọng em muốn làm là hét lên với cả thế giới: Tôi, Sakuragi Hanamichi, có thể thực hiện ước mơ của mình, vì vậy bạn cũng có thể!"

"Anh đã bị thương nặng hai năm trước, và anh có thể giành chức vô địch năm nay, đấy là một câu chuyện truyền cảm hứng. Sao hả? Anh thấy khẩu hiệu của thiên tài này thế nào? Em miễn cưỡng cho anh mượn. Không cần cảm ơn em."

Rukawa đột nhiên muốn hôn cậu, liền làm như vậy, nhưng Sakuragi nhanh chóng ngăn lại "Dừng lại, người lạ thì không được phép hôn."

Rukawa: ...Tại sao vở kịch còn chưa kết thúc?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com