Chương 13
Sakuragi còn chưa kịp thay giày đã đóng sầm cửa lại, đi vào ga ra mở cửa, Rukawa đuổi theo cậu ra ngoài, đứng cách xa ba mét nhìn cậu, Sakuragi không muốn nhìn mặt hắn một chút nào, biểu cảm trên mặt cậu lạnh lùng và đáng sợ. Khi cậu định đóng cửa xe lại, đột nhiên cảm thấy có một lực nhẹ chặn cửa xe của mình.
Cậu nhìn xuống và thấy Jiumi đang ngồi xổm trước cửa xe của cậu, bàn chân đen như cục than chạm vào cửa xe, đôi mắt xanh lục của nó đầy vẻ lên án.
Sakuragi: ... Nhóc con, tất cả đồ chơi papa mua cho con đều bị con vứt xó, bây giờ là lúc để con tiếc rẻ phải không?
Cậu lườm Jiumi "Bỏ chân ra."
Jiumi đứng thẳng người, vẫn dùng chân phải cào cửa xe, vẻ mặt chính trực nhìn cậu.
Một người một mèo đang bế tắc, đột nhiên nghe thấy Rukawa thì thầm "Jiumi, quay lại đây."
Mẹ kiếp, Sakuragi bế Jiumi lên ghế phụ lái, đóng cửa rầm một cái, phóng xe lướt qua mặt Rukawa.
Jiumi còn đang sững sờ, ngơ ngác quay đầu nhìn qua cửa sổ xe kêu meo meo, Sakuragi tức giận không nói nên lời, tục ngữ có câu con gái yêu cha, con trai yêu mẹ, câu này quá chí lý. Lẽ ra họ nên nuôi mèo đực, không, một con chó đực, không, xí xí, ai thèm nuôi cùng với Rukawa Kaede.
Điện thoại của cậu vang lên, cậu kết nối bluetooth, là giọng nói của Rukawa "Hana, anh xin lỗi."
Jiumi nghe thấy giọng nói của bố mình, nghiêng người qua loa bluetooth của ô tô và kêu meo meo.
Sakuragi hung ác nói "Đừng có nói chuyện với anh ta, cả đời này con cũng sẽ không gặp lại anh ta."
Jiumi meo meo một cách bực bội.
Rukawa tiếp tục "Hana, là lỗi của anh khi giấu em, anh xin lỗi, chúng ta bình tĩnh nói chuyện đã nhé."
Sakuragi nói "Lắm chuyện, biến đi."
Rukawa hơi hơi bình tĩnh lại, ngữ khí cũng trở nên có lý "Hana, thật xin lỗi, anh chỉ sợ làm em phân tâm, anh biết năm vừa rồi em đã tốn rất nhiều thời gian và công sức để làm quen với chiến thuật mới của Enris. Em đã vất vả rồi, không cần tốn thời gian cho anh, anh yêu em, anh xin lỗi."
Sakuragi gần như muốn bật cười, không cần tốn thời gian vào hắn, nghe này, hắn đang nói cái gì vậy.
Cậu không muốn lại cùng Rukawa cãi nhau, bình tĩnh nói "Vậy tôi cũng không cần tình yêu của anh, tạm biệt."
Rukawa lại hoảng sợ "Không, chờ đã, anh còn chưa nói xong..."
Sakuragi ngắt lời hắn "Để tôi nói rõ hơn. Tôi thực sự không quan tâm đến anh. Anh chơi bóng rổ hay giải nghệ cũng không phải việc của tôi. Chúng ta chia tay đi. Đừng đến Los Angeles tìm tôi, có đến tôi cũng không gặp anh, và anh sẽ không bao giờ gặp lại tôi nữa".
Nói xong, cậu lập tức cúp điện thoại, nói chia tay cũng cần có can đảm, nếu nghe Rukawa nói thêm một câu nữa, cậu có thể sẽ không có dũng khí cúp điện thoại.
Jiumi đáng thương nằm một bên, không biết vì sao gia đình lại đột ngột tan nát.
Bản thân Sakuragi vừa tức vừa buồn, nhìn thấy con mèo hôi có bộ dạng thất tình này, cậu lại càng tức và buồn hơn, tức giận hét lên "Papa sẽ không mua đồ ăn thức uống cho con đâu, thôi ngay cái bộ dạng chán đời đó đi, nếu còn làm thế papa sẽ ném con và bố con xuống sông để cho cá ăn."
Jiumi khổ sở meo meo: Con không muốn làm thức ăn cho cá, con muốn ăn cá.
Sakuragi trở lại đội để huấn luyện vào ngày hôm sau, Gallagher rất ngạc nhiên khi nhìn thấy cậu, khoác vai cậu và véo mặt cậu mà nói "Này, nhóc Hanamichi của anh, không phải em xin nghỉ mười ngày sao? Sao quay lại nhanh thế, mới về à?"
Lần đầu tiên, Sakuragi không đáp lại trò đùa của anh, cậu thay áo đấu với khuôn mặt lạnh lùng.
Gallagher kinh ngạc chỉ vào cậu "Mặt trời nhỏ của chúng ta làm sao vậy?"
Kolose gãi gãi cằm "Tôi đoán là tình yêu tan vỡ."
Sakuragi biến mất ngay khi kỳ nghỉ đến. Đồng đội của cậu nói đùa rằng cậu có một người tình bí mật thường xuyên hẹn hò, nhưng mọi người đều ngầm không hỏi về chuyện riêng tư của cậu. Suy cho cùng, ai cũng có một vài điều không muốn người khác biết.
Các đồng đội bàn tán riêng về Sakuragi và người tình bí mật, mọi người vội vàng chia sẻ thông tin.
Gallagher "Người phụ nữ này nhất định rất có tính chiếm hữu. Trước đó, một vài người trong đội đã tổ chức sinh nhật cho Louis, và mọi người đã hơi quá chén trong hộp đêm của Louis. Lúc đó Hanamichi có nghe điện thoại, người ở đầu dây bên kia dường như nói gì đó, Hanamichi của chúng ta sợ đến xanh cả mặt, lúc đó ai cũng say khướt, mọi người đã hét vào điện thoại của Hanamichi để nhờ người bạn gái bí ẩn đến đón, người đó không nói gì, cúp điện thoại. Chết tiệt, chú mày phải nhìn mặt Hanamichi lúc đó cơ, thật đấy, không có cảnh tượng nào trên thế giới miêu tả từ "sợ vợ" tốt hơn bộ dạng của thằng nhóc lúc đó."
Kolose "Bạn gái của Hanamichi hẳn là rất đẹp. Cậu ấy có một album ảnh bị khóa trong điện thoại chỉ dùng để lưu ảnh của bạn gái. Chậc chậc, tôi muốn xem, nhưng cậu ấy không cho tôi xem. Tôi hỏi bạn gái cậu đẹp đến mức nào mà thậm chí không cho tôi nhìn, Hanamichi nói rất đẹp, thậm chí còn đẹp hơn cả Angelina Jolie. Mẹ kiếp, đúng là tuyệt thế mỹ nhân."
Louis "Bạn gái của Hanamichi cũng rất nhiệt tình. Khi cậu ấy trở về sau một kỳ nghỉ, miệng của Hanamichi đã sưng lên. Chúa ơi, nụ hôn thật mãnh liệt."
Mọi người đều nghĩ đến một mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành, tính cách nóng nảy hung bạo, khuôn mặt xinh đẹp thuần khiết, cảm thấy Sakuragi giấu giếm cũng là hợp lý.
"Tuy nhiên," Brown nói, "Tôi có thể thấy rằng bạn gái của Hanamichi cũng lo lắng về cậu ấy. Dù sao Hanamichi cũng rất hấp dẫn với phái nữ. Nếu tôi là phụ nữ, tôi cũng muốn cưới cậu ấy."
Louis cười nham hiểm nói "Thật không ngờ, Brown, cậu đang nghĩ đến chuyện ở bên Hanamichi à."
Browne ném quả bóng vào hắn ta "Chết tiệt, tôi chỉ nói Hanamichi hấp dẫn với phái nữ thôi."
Sakuragi vừa có sự nhiệt tình của người châu Âu và người Mỹ, vừa có sự kiềm chế và nhút nhát của người châu Á, ngoài ra, lối chơi của cậu rất quyết liệt và thú vị, cậu rất nổi tiếng trong các giải đấu, Louis luôn nói rằng nếu hắn có sức hút của Sakuragi, số lượng các cô gái bị hắn thu hút phải gấp đôi.
Lúc này, cậu dường như đang thất tình, đồng đội của cậu luôn giả vờ như không biết cậu đang yêu nên không thể an ủi cậu, nhưng cậu dường như đã nhanh chóng điều chỉnh được tâm tình và tập trung một trăm phần trăm vào việc tập luyện. Gallagher khó hiểu nói với cậu vài câu, tại sao chúng ta phải yêu một bông hoa khi có cả vườn cỏ thơm?
Lakers có một đội hình được chuẩn bị tốt ở mùa giải trước, nhưng lại vô tình sa sút ngay ở vòng đầu tiên của vòng loại trực tiếp để rồi chán nản. Các thành viên trong đội đang cố gắng hết sức, chuẩn bị báo thù ở mùa giải tới, và ngay cả Louis, người luôn thích đến hộp đêm, cũng luyện tập chăm chỉ. Tuy nhiên, hắn vẫn không thể kiềm chế bản thân, sau thời gian huấn luyện sau mùa giải, Louis mời đồng đội của mình đến một bữa tiệc trên tàu du lịch, Sakuragi không có tâm trạng, nhưng Gallagher đã kéo cậu ra khỏi nhà và tham gia bữa tiệc.
Đồng đội của cậu cho rằng cậu thất tình và tuyệt vọng sẽ lao vào vòng tay của những người phụ nữ khác, nhưng cậu từ chối tất cả họ, và trốn vào một góc uống rượu. Kolose nhắc nhở mọi người rằng Sakuragi đã để mắt đến một cô gái tóc ngắn màu đen. Gallagher búng ngón tay, nhướng mày và nói hãy để nó cho anh. Mười lăm phút sau, người phụ nữ tóc đen đến chỗ cậu với một ly rượu vang đỏ.
"Tôi là Hannah," cô gái chạm vào ly rượu trước mặt cậu, "Cậu đi một mình à?"
Góc nghiêng của người phụ nữ có chút giống với Rukawa Kaede, là kiểu người có vẻ đẹp lạnh lùng.
Sakuragi nhìn thấy góc nghiêng của cô thì có chút mất hứng, nhưng góc chính diện của người phụ nữ này không có điểm nào giống với Rukawa Kaede, Sakuragi không muốn nói chuyện với cô, nhưng cô lại cụng ly với cậu một cách đàng hoàng mà không có bất kỳ ý nghĩa tình dục nào...
Không đáp lại lời chào lịch sự như vậy thì không phải là hành động của một quý ông.
"Tôi không đi một mình, tôi đi cùng với họ" Cậu nói, ngón tay chỉ vào Gallagher đang cười nói cách đó không xa.
Hannah mỉm cười, cô không có ý đó, nhưng người đàn ông tóc đỏ trước mặt cô rõ ràng không muốn nói chuyện, nên cô nói theo lời cậu "Thật ra Lakers đã chơi rất tốt trong mùa giải vừa rồi. Mặc dù chiến thuật mới không được thành công lắm, nhưng sự hợp tác đã được hình thành, mùa giải tới nhất định tốt hơn."
Khi nói đến bóng rổ, Sakuragi lấy lại tinh thần "Nhưng mọi người nói nỗ lực của chúng tôi là thất bại."
Hannah cười nói "Huấn luyện viên Enris của đội cậu rất giống bố của cậu ấy, bướng bỉnh và hoang đường. Huấn luyện viên bình thường sau khi thay đổi chiến thuật và quay lại con đường cũ có thể sẽ không chịu nổi, nhưng Enris sau khi bị mắng mỏ một trận, cậu ấy vẫn không phạm sai lầm, và tôi không biết nên gọi cậu ấy là một huấn luyện viên điên rồ hay một huấn luyện viên thiên tài."
Sakuragi cười chân thành hơn, và nói chắc chắn "Enris là một thiên tài, và anh ấy sẽ thành công hơn bố mình. Tuy nhiên, cô thực sự có hiểu biết về bóng rổ, vì tôi không nghe nhiều người khen ngợi những cải cách của Enris trong mùa giải này. Anh ấy là huấn luyện viên giỏi nhất của chúng tôi!"
Hannah lại nâng ly, chớp chớp mắt "Chúng ta chào hỏi lại với nhau đi, tôi là Hannah Wilson, phó giáo sư tâm lý học tại Southern University, tôi thường xem NBA."
Sakuragi lúc này mới nghiêm túc nhìn cô, cậu ngạc nhiên nói "Tôi nhớ rồi, Hannah Wilson, cô là nhà báo chuyên viết bài cho NYT! Enris rất thích đọc các bài báo của cô, và mỗi khi anh ấy thay quần áo đều đọc to trong phòng, đọc đi đọc lại mấy lần, không đọc xong thì không chịu đi huấn luyện, tôi còn hỏi tại sao anh ấy thích cô như vậy, cô có phải là con riêng của anh ấy hay không."
Hannah cười lớn "Tôi cùng thế hệ với cậu ấy, mẹ tôi và bố cậu ấy là bạn thân".
Sakuragi lịch sự nói "Chị thực sự trông rất trẻ."
Hannah cười "Người Nhật ăn nói ngọt ngào quá nhỉ?"
Sakuragi nghĩ, đó là bởi vì chị chưa bao giờ gặp bạn trai cũ của em.
Hai người ngồi ở một góc sôi nổi tán gẫu, Gallagher lôi kéo Louis tới xem, giống như cha già lo lắng thở dài một hơi "Hanamichi rốt cuộc cũng vui vẻ hơn một chút."
"Chết tiệt, đó là Hannah Wilson," Louis nói, kinh hãi khi nhìn rõ người phụ nữ tóc đen là ai, "Chết tiệt, Hanamichi thích kiểu như vậy sao? Người phụ nữ đó rất đáng sợ, lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô ấy, tôi thực sự muốn lên giường với cô ấy, nhưng sau khi bị cô ấy chuốc say, mẹ tôi đã kể với cô ấy chuyện tôi đã ngủ với dì năm 14 tuổi, khi tôi tỉnh lại, tôi nhận được tin nhắn ghi âm từ cô ấy, trời ơi, tôi gần như muốn đập đầu vào tường tự sát, nếu các nhãn hàng mà biết là tôi chết chắc."
Gallagher cảm thán "Louis, tôi biết cậu là một tên thối tha, nhưng không ngờ cậu lại là một tên thối tha mới 14 tuổi đã ngủ với dì."
Louis hét lên "Này, tôi có thể làm được gì khi sinh ra ở một nơi chết tiệt mà con người khó có thể sống qua năm 15 tuổi, tôi đã sống đến 14 tuổi vậy thì tôi ngủ với dì có làm sao, chẳng phải mấy tên da trắng thượng lưu đã đánh cắp văn hóa của chúng tôi sao."
Gallagher nói "Đừng gọi tôi như vậy. Tôi là người Mexico. Bố tôi đã bán ma túy rồi đưa tôi và em gái tôi đến Mỹ."
Louis nâng ly "Cảm ơn bóng rổ đã cho chúng ta vô số tiền bạc và phụ nữ."
Gallagher lắc đầu "Đừng để Hanamichi nghe được những gì cậu nói, thằng nhóc ấy là một người có đạo đức, một người có đạo đức thuần khiết."
Louis khịt mũi "Tôi không có gì để nói với một thằng nhóc ngây thơ chỉ ngủ với một người phụ nữ trong nhiều năm."
Trong căn phòng đó, do sự hỗn loạn và ồn ào, Sakuragi và Hannah đã trở nên thân thiết khi trò chuyện.
Sakuragi ngạc nhiên "Chị từng làm huấn luyện viên bóng rổ ở UNC phải không? Bóng rổ nữ?"
Hannah nói "Bóng rổ nam."
Sakuragi buột miệng thốt ra một từ chửi thề "Là UNC! Trường cũ của Jordan! Chị từng là huấn luyện viên bóng rổ nam tại trường cũ của Jordan! Chúa ơi, chị nhất định là siêu thiên tài."
Hannah mỉm cười và nói "Tôi đã từng được đào tạo huấn luyện tại USBA với huấn luyện viên Enris Jr của cậu."
Sakuragi nói "Em biết, anh ấy luôn khoe khoang rằng anh ấy đứng thứ hai toàn khóa năm đó."
"Cậu nghĩ ai là người đứng nhất?" Hannah chớp mắt.
Sakuragi nhất thời mắt chữ A mồm chữ O.
"Phải, là tôi," Hannah cười tự mãn, khi cô cười, xung quanh mắt cô có nếp nhăn nhưng vẫn rất đẹp, "Như cậu đã nói, tôi đương nhiên là siêu thiên tài."
"Vậy tại sao chị không tiếp tục huấn luyện ở trường," Sakuragi nói, "hay tham gia NBA như Enris."
Hannah nhún vai nói "Lý do rất đơn giản. Thứ nhất, tôi là phụ nữ. Thứ hai, tôi là một phụ nữ xinh đẹp. Thứ ba, tôi là một phụ nữ xinh đẹp và thông minh. Đàn ông, đặc biệt là những tên có đầu óc chậm phát triển ở NBA, phản ứng đầu tiên khi nhìn thấy một người phụ nữ xinh đẹp là muốn lên giường với cô ấy, nếu họ nghe nói rằng người phụ nữ xinh đẹp này muốn kỷ luật họ, bắt họ nghe lời và làm huấn luyện viên trưởng của họ, bọn đàn ông sẽ không vui. Tôi đã giành được vị trí đầu tiên trong USBA, nhưng không nhận được bất kỳ lời đề nghị nào từ NBA, ngược lại, Enris thất bại dưới tay tôi, nhưng cậu ấy có ba lời đề nghị trong tay."
Sakuragi trầm mặc một lát, nói "Chị làm em nhớ tới một người bạn thời trung học, cô ấy tên là Akagi Haruko, cô ấy cũng muốn trở thành huấn luyện viên bóng rổ, nhưng không thành."
Năm đó, Sakuragi chỉ biết việc Haruko không đăng ký làm huấn luyện viên thể thao mà trở thành giáo viên tiếng Trung qua email, nhưng cậu không nghĩ nhiều về điều đó, bây giờ, sau khi nghe Hannah nói, cậu tự hỏi liệu có phải là vì lý do này mà Haruko đã không thể trở thành một huấn luyện viên bóng rổ?
Hannah nói "Quan điểm của tôi là phụ nữ ở Nhật Bản khó có thể làm huấn luyện viên hơn ở Mỹ. Xin hãy bỏ qua cho tôi nếu tôi nói sai. Tôi không phải là chuyên gia nghiên cứu về châu Á."
Sakuragi ngơ ngác nói "Thật xin lỗi, em không biết, em không phải phụ nữ, em không biết phụ nữ đã trải qua bao nhiêu khó khăn."
Hannah cười khúc khích "Cậu không cần phải xin lỗi, tôi nói điều này không có ý gì khác. Một người bạn từng khuyên tôi nên tiến xa hơn trong sự nghiệp bóng rổ. Cô ấy nói muốn chứng minh với những tên đàn ông chỉ biết suy nghĩ bằng thân dưới rằng phụ nữ cũng có thể chinh phục đấu trường của đàn ông. Nhưng tôi đã từ chối. Tôi không muốn đánh cược với cuộc sống của mình. Hơn nữa, tình yêu của tôi dành cho tâm lý học không thua gì bóng rổ. Tôi sống giàu có và thoải mái, và thỉnh thoảng tôi có thể dạy cho những cầu thủ vụng về này một bài học, tôi rất vui với cuộc sống như thế này. Nhưng thành thật mà nói, bây giờ tôi rất hối hận."
Sakuragi tiếp lời cô hỏi "Tại sao?"
Hannah thẳng thắn nói "Tôi có một người bạn gái nhỏ hơn 13 tuổi. Cô ấy tốt nghiệp USBA năm ngoái và cũng là người đứng đầu, nhưng cô ấy cũng không nhận được lời đề nghị nào. Mười năm sau khi tôi tốt nghiệp, tình trạng này vẫn vậy. Không có gì thay đổi. Tôi nghĩ nếu lúc đó tôi kiên trì hơn, cùng với mối quan hệ gia đình, tôi có thể có một vị trí ở NBA. Với khả năng của mình, chỉ cần có chỗ đứng vững chắc, tôi có thể làm tất cả những người xem NBA ngưỡng mộ phụ nữ, mười năm đủ để thay đổi một thế hệ, đủ để gieo ấn tượng rằng 'phụ nữ cũng có thể là huấn luyện viên giỏi' trong tâm trí mọi người. Nhưng tôi đã không có quyết tâm này khi đó, tôi không muốn trở thành người đi trước chăm chỉ trồng cây, tôi đã chọn lùi một bước, và kết quả là, mười năm sau, bạn gái của tôi và rất nhiều phụ nữ giống bạn gái của tôi là người tài giỏi nhưng không có chống lưng, vẫn bị NBA từ chối."
Sakuragi suy nghĩ một chút nói "Nếu như chị cần, em có thể giúp chị giới thiệu bạn gái, mùa sau huấn luyện viên trưởng của Suns sẽ không gia hạn hợp đồng, bọn họ có thể cần một huấn luyện viên mới."
Hannah mỉm cười "Cậu thực sự là một người Nhật khác thường. Khi hầu hết mọi người nghe tôi nói điều này, họ sẽ nói, bạn gái của tôi có thể trở thành huấn luyện viên của đội bóng rổ nữ."
Sakuragi đau khổ nói "Đây cũng là biện pháp tốt, em không nghĩ tới."
Hannah cười to "Tôi là đang khen cậu, cậu xin lỗi cái gì? Tôi nói những lời này với cậu, không phải là muốn cậu giúp bạn gái của tôi. Sakuragi, tôi đoán cậu sẽ hiểu, cậu có chút giống với tôi, một người bị thiệt thòi trong giới bóng rổ, nhưng cậu có thể làm việc chăm chỉ để giúp nhiều người như cậu tham gia NBA."
Sakuragi suy nghĩ một chút "Chị đang nói đến việc em là người Nhật sao? Người châu Á tham gia NBA thực sự rất khó khăn. Thể lực và thể hình không thể bằng người phương Tây. Em có cùng Miyagi Ryota thành lập một quỹ hỗ trợ, hàng năm sẽ tuyển chọn 100 thanh thiếu niên tài năng từ Nhật Bản đến Mỹ để tham gia trại huấn luyện và giúp họ tăng cơ hội tham gia NCCA. Tuy nhiên, nếu tính cả châu Á thì tụi em chưa làm được gì nhiều."
Hannah nâng ly và cụng ly với cậu, đôi mắt cô lấp lánh ranh mãnh "Tôi không nói về việc cậu là người Nhật, Sakuragi Hanamichi, tôi đang nói về việc cậu là gay."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com