Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 14

Sakuragi trầm mặc một hồi mới nói "Louis nói chị là một phụ nữ đáng sợ, cậu ta nói rất đúng, toàn thân em nổi cả da gà rồi."

Hannah mỉm cười "Louis Billel? Cậu thông minh hơn thằng nhóc ấy một chút."

Sakuragi suy nghĩ một chút rồi nói "Đề nghị của chị rất tốt, em cảm thấy cũng rất hay, nhưng em sẽ không làm ra hành động gì, em muốn tiếp tục chơi bóng rổ, có lẽ sau khi giải nghệ em sẽ cân nhắc."

Sakuragi nghĩ, lôi bạn trai cũ ra khỏi ngõ cụt để chơi bóng rổ đã vất vả lắm rồi, nên tạm thời cậu không có thời gian để nghĩ đến chuyện khác. Cậu rất ngưỡng mộ Hannah, cô có thể tổng kết một số chân lý về tình yêu không giới hạn với bạn gái của mình, người phụ nữ này mạnh mẽ hơn cậu và Enris gấp trăm lần, mất đi một huấn luyện viên giỏi như vậy là một tổn thất cho giải đấu.

Tuy nhiên, Sakuragi nghĩ, nếu người gặp chuyện tương tự là Rukawa Kaede, cậu sẽ không thể lý trí như vậy, nếu người không được thừa nhận là Rukawa, cậu sẽ không nghĩ ra bất kỳ biện pháp nào, cậu sẽ trực tiếp giúp Rukawa đi cửa sau và mạnh mẽ đẩy hắn lên đỉnh cao.

Hannah nghiêng đầu cười nói "Cậu vẫn có thể chiến đấu sau nhiều năm, nhưng bạn trai cậu còn có thể không?"

Giờ khắc này, Sakuragi thật sự cảm thấy một loại sợ hãi, cậu sửng sốt một chút, lập tức đứng dậy "Mẹ kiếp, tránh xa em một chút, chị đáng sợ quá."

Hannah cười giữ cậu lại "Đừng sợ, tôi không có đáng sợ như vậy, chỉ là tôi biết người bạn ấy của cậu thôi."

Sakuragi thận trọng nói "Chị đang nói ai?"

Hannah suy nghĩ một lúc và nói một cái tên tiếng Nhật.

Sakuragi kinh ngạc "Này, chị biết anh ta?"

Hannah nói đến công ty du học đã giúp cậu và Rukawa Kaede chuẩn bị hồ sơ đăng ký năm đó. Mặc dù là một công ty nhưng giám đốc cũng chỉ là một sinh viên đại học. Anh ấy là người đầu tiên họ quen biết sau khi đến Mỹ, tuy nhiên, thời gian đó họ chưa hẹn hò nên cậu không nghĩ rằng anh ấy sẽ biết về mối quan hệ của họ.

Hannah liếc nhìn cậu như thể cô biết cậu đang nghĩ gì "Liu là học trò của tôi và là bạn tốt của bạn gái tôi. Cậu ấy thường xuyên nói về hai người, và tôi đoán được. Bây giờ xem phản ứng của cậu thì xem ra điều tôi đoán là sự thật."

Lúc này Sakuragi mới nhận ra mình đã bị lừa, thật muốn quay lại một phút trước để đấm cho bản thân một cái "Mẹ kiếp," cậu tức giận nói, "nước Mỹ nhỏ quá."

Hannah an ủi cậu "Tôi sẽ không nói gì đâu, cậu đừng lo".

Sakuragi nói "Chị nói cũng không sao, em với anh ta chia tay rồi."

Hannah ngạc nhiên hỏi "Hai người chia tay rồi??"

Sakuragi ậm ừ không nói gì.

Vị trí nơi họ ngồi khá đông người, Hannah không trực tiếp nhắc đến tên của Rukawa Kaede, cô có vẻ nhẹ nhõm "Chia tay cũng tốt."

Sakuragi nghe thấy câu này liền khó chịu "Chị không biết bọn em, chị có tư cách gì nói như vậy."

"Cậu biết không," Hannah thì thầm, đột ngột tiến lại gần cậu, "cậu ấy đã đăng ký một vị trí tại USBA cho một cô gái?"

Trong giới của Hannah, có vô số đàn ông đồng tính nhưng vẫn kết hôn với phụ nữ, cô nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của Sakuragi và thầm nghĩ, lại thêm một người đàn ông tội nghiệp bị giam giữ trong bóng tối.

Sakuragi lúc này mới thực sự kinh ngạc, ngay cả khi Hannah đoán ra người cậu hẹn hò là Rukawa Kaede cũng không khiến cậu kinh ngạc như vậy "Là ai?"

Rukawa Kaede chưa bao giờ đề cập đến chuyện này, cậu cũng không nghĩ rằng Rukawa Kaede lại có mối quan hệ với người khác như vậy. Vào lúc này, Sakuragi thực sự muốn lôi con cáo hôi ra và ném hắn xuống sông.

Hannah suy nghĩ một lúc rồi nói "Tôi không biết tiếng Nhật, nhưng tôi có thể viết ra cho cậu."

Cô lấy điện thoại di động ra và vẽ vào ghi chú.

Sakuragi có chút ghen tị "Chị có trí nhớ hình ảnh à? Thật tuyệt vời."

Hannah đã viết ra từng nét một cái tên tiếng Nhật.

Sakuragi sững sờ đọc ra "Ha, Ru, Ko."

Akagi Haruko đang ở tận bên kia đại dương có chút bất ngờ khi nhận được cuộc gọi từ Sakuragi, người đã lâu không liên lạc với cô, nhưng cô lại vui vẻ trò chuyện với người bạn thời trung học này, họ có thể tâm sự rất nhiều chuyện, chẳng hạn như sự nghiệp của Haruko, của Sakuragi, tuy nhiên, Haruko cảm thấy giọng điệu của Sakuragi không có sự vô tư vui vẻ mà có chút lắng đọng.

"Sakuragi," Haruko nhẹ nhàng nói, "Cậu có điều gì muốn nói với tớ không?"

Giọng Sakuragi thông qua cuộc gọi quốc tế có chút méo mó "Haruko, tớ nghe nói Rukawa đã từng nộp đơn cho cậu vào Học viện Bóng rổ Mỹ đúng không?"

Haruko cười nói "Đúng vậy, Sakuragi, cuối cùng cậu ấy cũng nói với cậu rồi sao? Nếu cậu ấy không nói với cậu, tớ cũng không dám nói. Tớ cảm thấy có lỗi vì đã giấu cậu."

Sakuragi nghiêm túc nói "Vậy sao cậu không tới? Đây là một cơ hội rất tốt."

"Bởi vì tớ cảm thấy trình độ của mình còn kém một chút," Haruko nhẹ giọng nói, "Tớ quyết định trước tiên ở Nhật Bản học hỏi thêm vài năm, đến lúc tớ cảm thấy ổn mới có thể đi Mỹ."

Sakuragi im lặng hồi lâu.

Haruko tinh tường phát hiện được điều gì đó "Sakuragi, Rukawa không có nói cho cậu biết sao?"

Sakuragi ở đầu bên kia điện thoại rất bực bội "Cáo hôi, tên đó cái gì cũng không nói cho tớ biết."

Haruko mỉm cười "Sakuragi, tất nhiên là Rukawa không muốn kể cho cậu nghe về tớ. Nếu tớ đi Mỹ và cậu phát hiện ra, cậu nhất định đến gặp tớ, đúng không? Cậu có thể nghĩ đó là chuyện vặt vãnh, nhưng tớ nghĩ điều này đối với Rukawa là tử hình."

Sakuragi hét lên "Nhưng nếu cậu thực sự đến, tất nhiên tớ sẽ biết! Anh ta giấu tớ thì có ích gì!"

Haruko nói "Cậu ấy cũng chỉ là một tên ngốc ngây thơ, Sakuragi, cậu còn nhớ những ngày mới quen biết cậu ấy không? Cậu ấy là một tên ngốc chỉ phản ứng với những thứ liên quan đến cậu."

Sakuragi đáng thương nói "Haruko, cáo hôi thật sự không thể làm được gì, xin hãy chỉ giáo cho tớ, tớ phải làm gì với anh ta đây."

Haruko nhẹ nhàng nói "Sakuragi, ngày Rukawa gửi đơn xin việc cho tớ, cậu có biết trong email cậu ấy nói gì không? Cậu ấy nói rằng 'Hanamichi không vui vì bạn Haruko không thể trở thành huấn luyện viên bóng rổ' nên đã nộp đơn cho tớ. Thật ra tớ đã nghe cậu nói cậu ấy vẫn luôn để tâm đến tình cảm cậu dành cho tớ, nhưng cậu ấy quan tâm đến cảm xúc của cậu nhiều hơn cậu nghĩ, cậu ấy vì sợ cậu buồn mà sẵn sàng làm những điều bản thân không vui, cậu nên bao dung với cậu ấy nhiều hơn. Đúng, tớ đã từng thích cậu ấy hồi trung học, lúc ấy tớ thật sự cảm thấy không thoải mái. Tớ ngưỡng mộ cậu ấy vì giỏi bóng rổ, nhưng tớ buồn vì cậu ấy không quan tâm đến tớ. Bây giờ tớ biết rằng cậu ấy đã có người khác ở bên quan tâm chăm sóc, và cậu ấy vẫn tiếp tục chơi bóng. Tớ thích bóng rổ, tớ mừng cho Rukawa, và tớ cũng mừng cho cậu, Sakuragi."

Nghe thấy giọng nói nghiêm túc và nhẹ nhàng của Haruko, mũi của Sakuragi trở nên nhức nhối, và cậu đã kể tất cả về việc chia tay với Rukawa.

Sau khi im lặng lắng nghe, Haruko đột nhiên phì cười.

Sakuragi tức giận nói "Cậu cười cái gì? Cái này buồn cười chỗ nào?"

"Buồn cười quá," Haruko nói, "Không phải rất buồn cười khi hai người yêu nhau lại cãi nhau vì họ quá yêu nhau sao?"

---

Sakuragi từ phòng tắm đi ra, nghĩ đến lời nói của Haruko hôm đó, vẫn không thấy nó buồn cười ở chỗ nào. Cậu lấy khăn tắm lau tóc, trong lòng phẫn nộ nghĩ, Haruko sẽ không bao giờ hiểu được nỗi khổ của thiên tài này!

Cậu quay trở lại phòng khách, mặc dù không mong chờ tên bạn trai cũ của mình có thể làm gì ra trò sau nửa tiếng, nhưng khi nhìn thấy bộ dáng đang ngáy khò khò trên đệm của Rukawa, Sakuragi không khỏi nghĩ hay là bật chuông báo cháy lên.

Thiên tài này nổi danh thiên hạ, sao có thể mù quáng đến mức yêu một tên rác rưởi như thế này!

Sakuragi tức giận đi tới, muốn đẩy hắn tỉnh dậy, nhưng lại không thể làm gì, cuối cùng tìm chăn đắp cho hắn, thống khổ nằm xuống cách Rukawa một mét, quạt trần quay cuồng trên trục của nó, tình dục mãnh liệt đã lấy đi rất nhiều sức lực của cậu, khiến cậu sớm chìm vào giấc ngủ.

Rukawa thức dậy sớm hơn Sakuragi. Khi Sakuragi đi tắm, hắn đã rất cố gắng để sắp xếp các chi tiết của cuộc chia tay, nhưng hắn không thể làm được, hắn dễ dàng chìm vào giấc ngủ khi nghĩ về mọi thứ, mặc dù hắn đã rất kiềm chế, hắn vẫn ngủ gật.

Khi tỉnh dậy, hắn thấy Sakuragi đang ngủ bên cạnh, Sakuragi đang nằm dang rộng hai tay, chảy dãi lên chăn, mái tóc đỏ rực rỡ dưới ánh nắng ban mai.

Rukawa ngồi khoanh chân, nhìn cậu một lúc lâu, rõ ràng là cho rằng cậu thật ngu ngốc, nhưng đồng thời cũng thấy cậu thật dễ thương.

Hãy nghĩ về nó nhanh lên, Rukawa nghĩ, ngủ một mình thật khó chịu.

Hắn đứng dậy, đi rửa mặt, thay quần áo thể thao chuẩn bị ra ngoài chạy bộ, khi hắn tập thể dục, đầu óc hắn sẽ minh mẫn hơn rất nhiều, hắn cứ chạy dọc theo con đường xuống dốc, đầu óc hắn ngổn ngang những chuyện đã xảy ra kể từ khi hẹn hò với Sakuragi. Trên thực tế, hắn và Sakuragi luôn là một cặp đôi không hợp nhau. Sakuragi thích sôi nổi, hắn thích ngủ, Sakuragi thích kết bạn, hắn thích ở một mình, họ thậm chí không thể chơi game cùng nhau, Sakuragi thích Red Dead, nhưng hắn thích Zelda.

Tại sao chúng ta vẫn có thể ở bên nhau, Rukawa đôi khi cũng nghĩ như vậy. Sakuragi hỏi hắn có biết cậu yêu hắn không, đương nhiên hắn biết, nếu không phải vì yêu thì làm sao hai mảnh ghép hoàn toàn trái ngược nhau lại có thể ở bên nhau được ngần ấy năm?

Nhưng tình yêu là gì, Rukawa vừa chạy vừa nghĩ, tình yêu của bố mẹ dành cho hắn là để hắn hoàn toàn tự do, để hắn làm mọi thứ hắn muốn làm, và bố mẹ hắn - một cặp doanh nhân thành đạt - có sự nghiệp riêng của họ, tình yêu họ dành cho nhau chính là hỗ trợ lẫn nhau mà không can thiệp quá mức. Gia đình dạy hắn rằng độc lập và tự do là những yếu tố cần thiết trong tình yêu, nhưng không ai dạy hắn cách đối mặt với những mặt tối của tình yêu, cách đối mặt với những cảm xúc tiêu cực như chiếm hữu và ghen tuông, và cách chia sẻ hạnh phúc cũng như chia sẻ những tổn thương.

Hắn đã yêu Sakuragi ngay trước cả khi hắn học cách yêu, và trải qua nhiều năm như vậy với Sakuragi, khả năng yêu đương của hắn không tiến bộ chút nào, hắn ghen tuông vụng về như năm hai mươi, cúp điện thoại khi hắn không vui, không muốn nói thì không nói, khi bị tổn thương thì tự mình chịu đựng.

Trong ánh nắng ban mai và sóng biển, hắn hiểu những gì Sawakita nói.

Bởi vì Sakuragi đã luôn dành cho hắn, tất cả tình yêu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com