Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 4

Những gì xảy ra tiếp theo là tranh chấp của cả hai bên.

Một bên A không thích nêu tên cho biết "Mấy người không nhìn thấy khuôn mặt của con cáo hôi khi đó đâu, nó trắng bệch như tờ giấy, một giây sau nước mắt cũng sắp rơi. Tui chỉ mắng nó "Mày nói cái gì", "Điên", ngoài ra thiên tài không nói gì khác! Bằng chứng đây! Lúc đó nó còn lái xe, sợ nó nhảy xuống xe tự tử vì không có được tình cảm của thiên tài, vì an toàn của bản thân nên tui chỉ có thể đồng ý với nó, hehe, con cáo hôi chắc chắn cố tình chọn cách tỏ tình trên xe nên mới có ngày hôm nay. Đồ cáo già xảo quyệt!"

Lời khai của một bên B không muốn nêu tên rất ngắn gọn "Đồ ngốc tiến đến hôn tôi khiến tôi suýt mất lái".

"Hừ, nếu không phải con cáo hôi mày nhìn đau lòng như vậy, thì tao làm sao hôn mày? Đều là lỗi của mày!"

"Em không thể đặt môi vào đúng vị trí, và em làm môi anh bị sứt."

"Có cái rắm! Kỹ thuật hôn của thiên tài này là số một Nhật Bản! À không, số một thế giới! Nếu không tin, mày có thể hỏi Jiumi!"

"Em hôn Jiumi à?"

"Làm ơn đi, con cáo hôi, thôi ngay cái kiểu ghen tuông vớ vẩn của mày đi, Jiumi đáng yêu như vậy thì tao hôn có gì sai! Tao lúc nào cũng hôn Jiumi!"

"Em hôn Jiumi, em là đồ biến thái, nó là con gái của em, em là đồ loạn luân."

"Con cáo hôi, mày đang nói cái gì vậy? Điên rồi, loạn luân cái gì? Không phải tao vừa mới hôn mày sao!!"

"Nếu những con mèo con khác biết Jiumi ở nhà vẫn được papa hôn, nó biết để mặt mũi ở đâu? Nó biết phải làm sao giải thích với Khoai Tây trắng đen nhỏ bé đang theo đuổi nó?"

"Không! Tao không cho phép Khoai Tây theo đuổi Jiumi! Quá xấu! Tao muốn một con mèo đẹp trai làm con rể!"

"Con rể đẹp trai sẽ không thích bé mèo được papa ôm hôn đâu."

"Thật sao?"

"Thật, vậy em vẫn hôn Jiumi à?"

"... không hôn nữa."

Ở một bên, Miyagi yếu ớt nằm trên bàn "Kẻ nào khơi mào chủ đề 'Ai là người hôn trước' vậy? Tôi đã nghe bọn nó tranh luận về cùng một vấn đề cả trăm lần rồi."

Sawakita cùng anh nằm đối mặt, giơ ba ngón tay "Ít nhất một trăm năm mươi lần."

Miyagi rên rỉ "Có phải chỉ có bốn người Nhật ở NBA không? Chúng ta có thực sự cần phải đi ăn cùng bọn nó không?"

-----

"Dừng, dừng," Sakuragi lắc đầu nguầy nguậy, "Đừng có nghĩ đến con cáo hôi nữa!"

Jiumi liếc nhìn cánh tay của cậu, và nhìn cậu bằng đôi mắt xanh ngọc bích ngây thơ.

"Nhưng, con cáo hôi vẫn không nói cho papa biết thức ăn cho mèo ở nhà là nhãn hiệu nào!"

Đồ dùng và túi thức ăn cho mèo ở nhà Sakuragi là do Rukawa Kaede mang đến khi Jiumi theo họ đến Los Angeles để nghỉ mát. Jiumi được hai ông bố cưng chiều chiều chuộng thành tính tình công chúa, thức ăn cho mèo chỉ ăn mấy túi Rukawa Kaede mang đến, Sakuragi mua ba mươi nhãn hiệu thức ăn cho mèo trên mạng bỏ vào các hũ khác nhau, Jiumi không nếm thử một miếng, nép vào ghế sô pha với khuôn mặt lạnh lùng.

Chỉ có ba túi thức ăn cho mèo mà Rukawa Kaede mang đến và Jiumi đã ăn hết, nhưng những gì hắn mang đến đều được đựng trong các túi thực phẩm không có bao bì, và Sakuragi thậm chí còn không biết hắn đã mua nhãn hiệu nào.

"Jiumi, nếu tên bố hôi của con không trả lời tin nhắn của papa, con sẽ chết đói. Nếu con bị anh ta bỏ đói đến chết, papa sẽ kiện anh ta tội lạm dụng mèo!"

Đột nhiên, cậu nghe thấy một tiếng ding dong.

Sakuragi cáu kỉnh gãi đầu "Thằng ngu nào mà không có EQ nửa đêm gửi tin nhắn phá giấc ngủ của người ta."

Cậu nhấc điện thoại lên, và tin nhắn đến từ hộp thư Gmail, nội dung tin nhắn rất ngắn và cậu có thể đọc hết trong thanh thông báo: "Thức ăn cho mèo có sẵn ở nhà, khi nào rảnh thì em qua lấy. Nếu không anh mang đến LA cho em."

Quả nhiên, kẻ ngu ngốc và có EQ thấp nhất thế giới chỉ có thể là tên bạn trai cũ khốn nạn của mình!!!!

Khi Rukawa Kaede tỉnh dậy, trời vẫn còn tối.

Mấy ngày nay hắn đều ngủ trong bóng tối, nhưng sau khi hết sốt thì tương đối tỉnh táo, hắn đứng dậy đi tắm trước, vừa tắm vừa nghĩ đến chuyện ngày hôm qua. Một người phụ nữ lạ mặt đến, Yuna đến và Paderson nói với Yuna rằng hắn muốn giải nghệ, Sawakita ở đây...

Tại sao Sawakita lại ở đây? Rukawa Kaede cau mày. Hắn và Sawakita không thường xuyên liên lạc với nhau, người trung gian mà họ liên lạc là Sakuragi và Miyagi, họ cũng không thường xuyên nói chuyện riêng, mặc dù họ sống gần nhau nhất và gặp nhau nhiều nhất. Sau khi nghĩ về những lời nói và hành động lén lút của Sawakita đêm qua, hắn có lẽ đã đoán được.

Hắn nhanh chóng tắm cho xong, đi ra ngoài lấy điện thoại, mở giao diện trò chuyện với Sakuragi, đoạn trò chuyện vẫn là mười ngày trước:

"Hahaha cáo hôi, chúc mừng vô địch!! Bạn trai của thiên tài quả nhiên là tuyệt nhất!"

"Khi nào em đến?"

"Cáo hôi, hôm nay em bị huấn luyện viên bắt đi huấn luyện đặc biệt! Em không có thời gian đến chỗ anh!"

"Hừ, đoạt chức vô địch thì sao, không phải là vẫn không có người yêu bên cạnh sao."

"... anh kêu Sawakita ăn mừng cùng anh đi."

"Sawakita chỉ lo nhắn tin với tiền bối Miyagi thôi."

"Vậy để Jiumi đi cùng anh."

"Jiumi chỉ là một con mèo."

"Anh là con cáo."

"Con cáo muốn Hanamichi đi cùng."

"... đi tập đây."

Sau ngày hôm đó, Sakuragi đến Memphis và giao diện cuộc trò chuyện dừng lại.

Hắn lướt qua ins và facebook, thậm chí cả twitter và tiktok, lúc trước mỗi ngày đều gửi cho hắn cả trăm tin nhắn, nhưng bây giờ một chút tin tức của đồ ngốc cũng không có.

Thực sự là không gửi cho mình một tin nhắn nào sao? Rukawa Kaede nghĩ.

Thật tình cờ, hắn mở ứng dụng Gmail đóng mạng nhện mà hắn đã không sử dụng trong một thời gian dài. Một tin nhắn ngắn gọn nằm ở trên cùng của hộp thư. "Này, anh mua thức ăn cho mèo hiệu gì vậy?"

Rukawa Kaede nhìn mười từ đơn giản và nắm chặt điện thoại. Không thèm gọi hắn là cáo hôi nữa, xem ra chọc giận đồ ngốc thật rồi.

Hắn viết tin nhắn trả lời, bình thường giờ này Sakuragi đang ngủ rất say, lúc này chắc cũng đang ngủ, hắn không hy vọng cậu sẽ trả lời ngay, trả lời tin nhắn hay không cũng không quan trọng, dù sao thì hắn cũng sẽ đến Los Angeles trong vài ngày tới.

Hắn ngồi trên ghế sô pha cho đến rạng sáng, trên tay cầm chặt điện thoại. Hắn khác với Sakuragi, đồ ngốc Sakuragi đó không có lúc nào là nhàn rỗi, tin nhắn trên điện thoại di động của cậu lúc nào cũng đổ chuông, và cậu dường như mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế với việc đọc tin nhắn.

Thường thì khi họ đang hôn nhau, họ sẽ nghe thấy tiếng chuông ding ding dong dong, và tất nhiên nó là của đồ ngốc. Khi ấy, cậu sẽ hét lên đòi điện thoại di động của mình, sau đó Rukawa sẽ tắt nguồn điện thoại di động của cậu quăng ra bên ngoài phòng và yêu cầu Jiumi canh chừng. Ngược lại, điện thoại di động của hắn được bật chế độ không làm phiền, bất kể thời gian nào nó cũng đều im lặng.

Hắn vuốt một cái để bật màn hình, nhưng không có thông báo nào từ hộp thư. Chỉ có mấy tin nhắn trong nhóm chat của đội.

"Chúc mừng!"

"Rukawa, bạn gái của cậu thật sự rất nóng bỏng, vậy mà không cho chúng tôi gặp mặt, thật là, cậu sợ anh đây tán tỉnh bạn gái cậu sao?"

"Bây giờ các cô gái nhỏ trong đội sẽ bỏ cuộc."

"Hahaha, nhóc con, mày có ý gì, mày chỉ muốn theo đuổi Renia thôi phải không?"

...

Rukawa Kaede cau mày và trượt lên, quả nhiên, hắn nhìn thấy ai đó đăng một vài bức ảnh, có vẻ như được chụp lén. Một người phụ nữ tóc vàng đứng trong sân nhà hắn và mở cửa. Người đứng trước cửa là Sawakita Eiji. Sau khi nói điều gì đó, người phụ nữ để Sawakita vào, trông giống như chủ nhà.

Phản ứng đầu tiên của Rukawa Kaede là: Hanamichi có nhìn thấy không? Rồi hắn thở phào nhẹ nhõm, may mắn thay Sawakita cũng có mặt.

Hắn nhắn lại "Không phải bạn gái tôi, cô ấy là bạn của Yuna."

"Thôi nào!" Cả đội rên rỉ, "Cậu không thích một người phụ nữ nóng bỏng sao, Rukawa, cậu thực sự không thể làm vậy được, hahaha."

"Ừ đúng rồi, Rukawa thích kiểu phụ nữ nào? Vợ tôi luôn hỏi tôi, cổ nghi ngờ cậu bị lãnh cảm, và tôi nói không, có thể do Rukawa có gu quá cao."

"Tôi không nghĩ gu của cậu ấy quá cao. Chẳng phải Rukawa trước đó đã nói rằng có bạn gái rồi sao?"

"Tôi hình như nhớ Rukawa có nói qua, khi nào nhỉ, à tôi nhớ rồi, hình như là mùa hè năm trước uống say, Rukawa nói cậu ấy có bạn gái!"

"Chưa từng nhìn thấy có nghĩa là không có."

Rukawa không trò chuyện với họ và lại thấy tin nhắn riêng của Alexander.

"Không cần quan tâm đến những tờ báo kia, chỉ cần chúng ta quan hệ tốt, cậu không cần để ý người khác nghĩ như thế nào."

Rukawa Kaede trả lời "?"

Tin nhắn của Alexander đến rất nhanh, không biết là do thức qua đêm hay là dậy sớm theo đồng hồ sinh học "Nhiều người nói tôi và cậu không hợp nhau."

"."

"Tôi biết nó vô nghĩa, cậu không cần lo lắng, mùa sau chúng ta vẫn là đồng đội mạnh nhất."

Rukawa Kaede suy nghĩ một lúc, nhưng không trả lời câu này.

"Đúng rồi, chúc mừng cậu, bạn gái của cậu thật là lợi hại, ha ha ha, nếu như cậu chưa từng có bạn gái, tôi có chút lo lắng cho cậu."

Trước khi Alexander có thời gian để xem tin nhắn nhóm chat, Rukawa Kaede đã trả lời mà không buồn giải thích "Không phải."

"Ồ, thật đáng tiếc, được rồi."

Rukawa Kaede đặt điện thoại di động xuống, hắn biết "lo lắng" của Alexander có nghĩa là gì.

Hai năm trước, Alexander hỏi hắn "Cậu có phải là gay không?"

Ở NBA, phá thai, mua dâm, bán dâm và sử dụng ma túy là chuyện nhỏ, ấu dâm và cưỡng hiếp là chuyện lớn, và đồng tính luyến ái là án tử hình, không thể tha thứ. Thậm chí có rất nhiều bài báo khoa học thảo luận về sự kỳ thị đồng tính luyến ái trong các môn thể thao cạnh tranh như bóng rổ, bóng đá và bóng bầu dục. Một phóng viên đã từng viết đùa rằng: "Thế hệ cuối cùng của những người đồng tính trên thế giới là các quốc gia Hồi giáo, và thế hệ áp chót có lẽ là những thứ chúng ta yêu thích. Tôi sẽ quan sát NBA và năm giải đấu lớn."

Mặc dù trong bối cảnh phong trào khẳng định đang lên, một số hoạt động khẳng định thông thường phải được thực hiện trong lĩnh vực thể thao, nhưng trên thực tế, cầu thủ có thể ủng hộ người đồng tính, nhưng họ không được là người đồng tính.

Yuna từng nói với hắn rằng NBA là sân đấu được thống trị bởi một đám đàn ông hôi hám và ủng hộ chế độ gia trưởng, ở nơi này, những chiếc cúp vô địch và phụ nữ là chiến tích nổi bật nhất của đàn ông. Yêu một người đàn ông? Đừng đùa, vui chơi thì được, nhiều người không để ý chuyện riêng tư nam nữ, nhưng nếu là thật? Mọi người sẽ thầm cười nhạo hắn.

"Đây là thực tế", Yuna nói, "nếu cậu vẫn muốn thi đấu, hoặc chia tay, hoặc giữ bí mật đến lúc chết."

Rukawa Kaede không quan tâm đến điều đó, và hắn cũng không cố ý che giấu điều gì, nhưng hắn và Sakuragi đã sống ở hai nơi khác nhau nhiều năm như vậy, ngoại trừ Sawakita và Miyagi, những người rất thân thiết với hai người, những người khác đều hầu như không thể tìm ra bất kỳ manh mối nào... Cho đến khi câu hỏi của Alexander xuất hiện.

Alexander lập tức bổ sung:

"Tôi không có ý gì khác, chỉ là tùy tiện hỏi thôi."

Rukawa Kaede quay lưng lại với y và cởi áo thun ra, những hạt mồ hôi phủ đầy tấm lưng vạm vỡ, Alexander thầm nhủ trong lòng, không thể trách y suy nghĩ nhiều, người Nhật Bản này thực sự quá đẹp, nếu người này nói có, y thực sự muốn hỏi một câu không biết xấu hổ rằng hai người có thể có tình một đêm không? Nhất cự li nhì tốc độ!*

Rukawa Kaede trả lời "Không phải việc của anh."

Alexander ngỡ ngàng.

Rukawa Kaede nói lời này rất nhẹ nhàng, lời nói cũng khá khách sáo, nhưng vẫn khiến Alexander choáng váng, chúng ta không phải là đồng đội sao? Chuyện gì vậy? Hỏi người châu Á về tính hướng của họ là quá riêng tư sao? Không lẽ đây là một trong 'một trăm câu hỏi bạn không nên hỏi người Nhật' ư? Ahhh y thực sự không hiểu người châu Á.

Rukawa Kaede thay xong áo đấu, quay người, khuôn mặt vẫn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra, đi ra khỏi phòng thay đồ.

----

*Đoạn này tác giả dùng câu gốc: "Cận thủy lâu đài tiên đắc nguyệt". Câu thành ngữ này có xuất xứ từ "Thanh dạ lục" của Du Văn Báo nghĩa là ở gần thì được ưu tiên trước.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com