Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 8

Sakuragi bước ra từ chiếc bàn pha chế nhỏ, đi về phía anh và đưa cho anh một ly cocktail, anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản và quần sooc cắt ngắn, trông anh có vẻ chững chạc nhưng vẫn có một tinh thần trẻ trung bay bổng.

Miyagi nói "Anh không uống đồ chua."

Sakuragi tự tin cười toe toét "Ryochin, làm sao tui quên khẩu vị của ông được?"

Sau đó, Miyagi nhận lấy "Sắp cất cánh rồi, anh giúp chú tắt máy."

Sakuragi thờ ơ gật đầu, Rukawa Kaede không gửi tin nhắn cho cậu, cậu có cầm điện thoại cũng vô dụng. Cậu nhìn Jiumi lần nữa. Trên máy bay của cậu có ổ cho Jiumi. Tiếp viên hàng không cũng rất quen thuộc với cô mèo công chúa của cậu. Sau khi lên máy bay, Jiumi thoải mái nằm trong nhà công chúa của nó. Thấy nó nằm yên, Sakuragi trêu chọc nó, và nó uể oải nâng bàn chân lên cào vào tay Sakuragi.

Jiumi thực sự già đi, Sakuragi không hiểu sao lại có chút u sầu, liệu nó còn có thể ở bên họ được bao lâu?

Miyagi nhấp một ngụm rượu, trong miệng ngọt ngào mùi cam, Sakuragi thực sự nhớ khẩu vị của anh.

Sakuragi đã làm một quầy bar trong nhà của mình ở Los Angeles, và ngay cả nhà của Rukawa cũng có một quầy bar nhỏ, cậu là một người biết cách tận hưởng cuộc sống, Miyagi nghĩ, không ai có thể tưởng tượng được rằng thằng nhóc ngỗ nghịch luôn gây rối, bị giáo viên bắt viết bản kiểm điểm, sẽ trở thành một siêu sao với kỹ năng bóng rổ và tính cách gần như hoàn hảo trước công chúng và trong cuộc sống riêng tư. Cậu giỏi đến mức Miyagi, người đã làm đội trưởng của cậu trong một năm, sẽ luôn luôn cảm thấy nhẹ nhõm vì những chú gà con của mình đã trưởng thành.

Cầm lấy cái ly, Miyagi đột nhiên nói "Hanamichi, anh sẽ luôn đứng về phía chú, chú phải biết điều này."

Sakuragi cụng ly với anh và cười rạng rỡ "Tất nhiên rồi Ryochin, tui biết ông yêu tui nhất mà."

Miyagi lần đầu tiên có chút nghiêm túc "Ý của anh là, nếu như chú muốn cùng Rukawa Kaede chia tay, anh sẽ không phản đối."

Sakuragi sửng sốt, theo bản năng trả lời "Không..."

Miyagi ngắt lời cậu "Nó sắp giải nghệ. Đây là một vấn đề lớn. Nó lại chỉ nói với ban giám đốc mà không nói với chú. Nó có thực sự tôn trọng chú mày không? Hanamichi, hãy nghĩ về điều đó. Cuộc đời của một người rất dài. Khi mọi thứ trở nên phai nhạt, không cần lãng phí thời gian của nhau, nếu như chú mày và nó không hợp, thì nhanh chóng chia tay đi, đôi bên đều tốt."

Sakuragi tìm một chỗ trên sô pha mềm mại ngồi xuống, lắc đầu "Ryochin, tui hiểu ý của ông, nhưng như thế với anh ấy là không công bằng, tui còn chưa kịp nói cho ông biết vì sao anh ấy muốn giải nghệ."

Miyagi làm một cử chỉ yêu cầu cậu nói tiếp.

Sakuragi hiếm khi không nói nên lời, một lúc sau mới uống một hớp rượu, nói "Ông còn nhớ hai năm trước Rukawa bị thương ở đầu gối không?"

Miyagi sửng sốt một chút "Đương nhiên, đó là năm đội cậu đoạt giải vô địch, đầu gối nó bị thương, phải thay đổi phong cách thi đấu, vậy mà lại vô cùng thành công, chuyện này nhất định sẽ trở thành một câu chuyện nổi tiếng của lịch sử NBA trong tương lai."

Sakuragi im lặng một lúc rồi nói "Tuần trước tui mới phát hiện ra rằng đầu gối của anh ấy vẫn chưa lành hẳn."

---

Sau khi trở về từ Las Vegas, Rukawa đã bay tới Los Angeles để xin lỗi Sakuragi. Thực ra Sakuragi đã hết giận từ lâu nhưng cậu vẫn giả vờ để Rukawa phơi nắng trong hai ngày. Thật ra để Rukawa đứng bên ngoài không phải là một chuyện dễ dàng: Biển số xe của Rukawa Kaede đã được đăng ký tại cổng an ninh, vì vậy hắn có thể vào khu nhà của cậu mà không bị cản trở. Khóa vân tay ở cửa nhà cũng ghi lại dấu vân tay của Rukawa, thậm chí thiết bị nhận dạng trong gara của cậu cũng có thể nhận diện hai chiếc ô tô mà Rukawa để lại ở Los Angeles.

Nếu Rukawa muốn, hắn có thể trực tiếp xông thẳng vào.

Nhưng hắn đã không làm thế.

Hắn lái xe vào khu nhà của Sakuragi mỗi ngày, đỗ xe cạnh sân bóng rổ và chơi bóng rổ trên sân bóng rổ hai ngày liên tiếp. Nhà của Sakuragi ở Manhattan Beach, Los Angeles, điểm khác biệt lớn nhất giữa nơi này và những khu nhà giàu khác ở Los Angeles là có rất nhiều người trẻ tuổi và độc thân, đây là nơi mà lúc đầu Sakuragi yêu thích, nhưng hai ngày này đã khiến cậu phát điên lên.

Mặc dù việc một siêu sao NBA xuất hiện ở khu nhà giàu Los Angeles là chuyện không có gì đặc biệt, nhưng này, đó chính là Rukawa Kaede - cầu thủ châu Á đẹp trai nhất trong lịch sử NBA. Sakuragi biết rằng có rất nhiều phụ nữ giàu có (hoặc đàn ông) thích những chàng trai châu Á xinh đẹp, Rukawa Kaede thậm chí còn có một fan club đặc biệt dành cho những người phụ nữ giàu có! Hơn nữa trong khu này, nếu đại đa số mọi người muốn chơi bóng rổ, họ có thể chơi trong sân nhà của mình, sân bóng rổ ở những nơi công cộng thực sự chỉ để trang trí. Hắn cứ chơi như vậy trong hai ngày, gây ra một chấn động nhỏ ở Manhattan Beach, và một vài người hàng xóm của Sakuragi đã nói đùa với nhau, cử người quyến rũ nhất đến sân bóng rổ để tán tỉnh và ngủ với Rukawa.

Họ không biết mối quan hệ giữa Sakuragi và hắn, Sakuragi nghiến răng nghiến lợi cười chiếu lệ "Ừ, ừ."

Hàng xóm của cậu - một phụ nữ Nga với đôi mắt xanh và mái tóc vàng uốn xoăn óng ả đã cười nói "Anh ấy khó tán tỉnh thật đấy. Tôi đã cố nói chuyện với anh ấy hai lần, nhưng anh ấy phớt lờ tôi".

Sakuragi mỉm cười "Vâng, vâng, anh ta thực sự là một kẻ khó ưa."

Khi Sakuragi nhìn thấy bức ảnh của người phụ nữ siêu xinh đẹp và Rukawa Kaede lần thứ 80 - chính xác hơn, đó là bức ảnh chụp hắn chơi bóng rổ từ phía sau - cậu đã lao vào ga ra và lái xe đến sân bóng rổ.

"Anh không thể về nhà mà chơi bóng rổ à!" Cậu hét vào mặt người nọ bằng tiếng Nhật.

Một cú ném ba điểm chuẩn xác rơi xuống, Rukawa Kaede quay đầu lại, một hạt mồ hôi từ tóc mái trước trán chảy xuống sống mũi, rơi xuống xương quai xanh sắc xảo.

Sakuragi nuốt nước bọt, chết tiệt, cậu đeo vội chiếc kính râm treo trên cổ áo vào.

Rukawa Kaede cầm lấy quả bóng rổ bằng một tay, đi đến ô tô của mình và đặt tay lên mui xe... Sakuragi nhận ra rằng cậu đang lái một chiếc Ferrari mui trần, và cậu không thể làm tư thế giống hắn.

"Sir," Rukawa Kaede nói với giọng điệu và ngữ điệu nghiêm túc, hắn nói bằng tiếng Anh, "Nếu tôi chơi bóng rổ ở nhà, tôi sẽ không thể gặp bạn trai của mình, tôi nên làm gì đây?"

Mẹ kiếp, sao hắn lại nói những điều kỳ lạ như vậy? Sakuragi xấu hổ tránh ánh mắt của hắn "Không gặp thì thôi. Bạn trai anh thật sự muốn gặp anh sao?"

Rukawa Kaede hơi cúi người, thật là lạ, rõ ràng là hắn vừa chơi bóng rổ xong, nhưng trên người lại không có mùi mồ hôi, vẫn là mùi không khí trong lành sảng khoái mà Sakuragi thích nhất.

"Nhưng tôi rất nhớ em ấy," Hắn dừng một chút, ngữ khí trở nên nhẹ nhàng hơn, "Tôi chơi bóng rổ cũng không thể tập trung, cho nên tôi muốn đến bên cạnh em ấy, chỉ có ở bên cạnh em ấy, tôi mới có thể yên tâm chơi bóng rổ."

Cú đánh này đã đánh trúng điểm yếu mà Sakuragi nghĩ rằng mình đã che giấu rất tốt. Nói một cách thành thật, cậu thỉnh thoảng tự hỏi điều gì quan trọng với Rukawa Kaede hơn, cậu hay bóng rổ, nhưng cậu không quá đặt nặng vấn đề này. Có thể ở bên cạnh người mình yêu đã là điều hạnh phúc nhất trên đời. Chỉ có trẻ con mới chọn, còn người lớn sẽ lấy tất cả. Và hắn đã có tất cả, phải không?

Nhưng như vậy là trái phép, Sakuragi thầm nghĩ, vua nói nhảm cáo hôi thật quá đáng, cậu củng cố lý trí "Anh là trẻ lên ba sao, không có bạn trai không chơi bóng rổ được."

Rukawa Kaede lại cúi xuống một chút, một thứ sáng bóng rơi ra từ chiếc áo phông trắng của hắn, và được đeo trên cổ hắn bằng một sợi dây chuyền.

Sakuragi nhìn thấy nó, nó cùng loại với cái của Jiumi, và cái tên Sakuragi Hanamichi được ánh sáng khúc xạ làm cho chói chang trên tấm kim loại.

Hắn nói "Tôi thuộc về bạn trai của tôi. Không có em ấy, tất nhiên tôi không thể chơi bóng rổ."

Trước khi hắn kết thúc âm điệu cuối cùng, Sakuragi đã hôn hắn.

Hai người đã trải qua năm ngày làm tình không biết xấu hổ, cho đến khi Sakuragi không thể chịu đựng được nữa, và nếu Rukawa còn ở lại làm, eo của cậu sẽ gãy làm đôi. Cậu vẫn chưa trở thành số một ở Mỹ, làm sao cậu có thể chết trên giường?

Cậu đuổi Rukawa trở lại Memphis, và chẳng bao lâu sau, cả hai bắt đầu tập luyện riêng trước mùa giải.

Sakuragi năm đó rất hưng phấn. Lực lượng cầu thủ chính thức, cầu thủ dự bị, cơ cấu nhân sự và trình độ huấn luyện của Lakers đã đạt đến một tầm cao chưa từng thấy trong vài năm qua. Huấn luyện viên đã nói một cách dứt khoát trong trận đấu đầu tiên rằng, với sức mạnh của đội bóng, năm nay họ chắc chắn sẽ dành chức vô địch.

Trong mùa giải thường niên, Lakers đã giành được vị trí số 1 tại Western Conference như một lẽ đương nhiên, còn Grizzlies xếp thứ bảy tại Western Conference, hầu như không lọt vào vòng loại trực tiếp. Sakuragi biết rằng Grizzlies đã thay đổi huấn luyện viên trưởng của họ, và năm ngoái họ đã đổi trung phong Lotren và Lone Ranger để lấy Punt Kyle. Sau khi kết thúc mùa giải, Rukawa là người ghi được nhiều điểm nhất, còn số điểm Punt Kyle ghi được chỉ có thể tính từ dưới lên.

Thật ra, mỗi mùa giải đều sẽ có đội này đội kia, hầu như không có đội nào thuận buồm xuôi gió, làm tuyển thủ chuyên nghiệp, họ đã quen với sóng gió trong đội bóng, Sakuragi tin rằng Rukawa Kaede có thể ứng phó tốt với tình huống này. Cậu đã có một cuộc gặp gỡ ngắn với Rukawa trước vòng loại trực tiếp. Rukawa Kaede rất bình tĩnh trước tình hình hiện tại của đội. Ban đầu, Sakuragi muốn an ủi hắn, nhưng lại bị Rukawa chọc tức "cẩn thận bị Knicks đánh bại" và trở về đội luyện tập thêm.

Nhưng vận rủi của Grizzlies vẫn chưa hết. Trong trận đấu đầu tiên của vòng loại trực tiếp, Grizzlies đấu với Jazz. Hậu vệ ghi điểm của Grizzlies là Lince King bị gãy xương nghiêm trọng. Hậu vệ dẫn bóng mang áo số 2 Fata là cốt lõi của đội chỉ mới là một thiếu niên 19 tuổi. Trong hoàn cảnh này, việc thi đấu ở vòng loại trực tiếp có thể được tóm gọn trong một câu mà Sakuragi và những người khác thường nói: Mùa giải này chẳng khác gì cho không.

Vòng loại trực tiếp lịch trình dày đặc, yêu cầu sự tập trung cao độ, các tuyển thủ đều mệt mỏi. Sakuragi chú ý tới tình trạng của Rukawa, phát hiện trận thứ hai của vòng loại trực tiếp hắn không có thi đấu, Rukawa sau khi bị thương có chút kỳ quái. Rukawa là người duy nhất còn lại có thể dẫn đầu, và hắn thậm chí còn không chơi. Nhưng Thần May Mắn đã bảo trợ Grizzlies, hậu vệ 19 tuổi bộc phát tiềm lực to lớn, đánh bại Nuggets, Grizzlies thậm chí còn chen chân vào trận bán kết với đội hình tan nát, đối mặt với đội bóng số một phía Tây - Lakers.

Sakuragi rất thích chơi bóng rổ, và còn thích chơi bóng rổ với Rukawa Kaede hơn, nhưng điều thú vị hơn chơi bóng rổ với Rukawa Kaede là được đấu với Rukawa Kaede.

Khi Sakuragi và Rukawa là đồng đội, họ có một sự hiểu biết ngầm, nhưng cả hai giống như lửa và băng, và họ không thể che giấu ý chí chiến đấu trong khi hợp tác, một khi họ trở thành đối thủ, trận đấu sẽ giống như một dòng sông băng va chạm với núi lửa. Khả năng tiềm ẩn nhất và ham muốn sâu thẳm nhất trong cơ thể được kích thích bởi ánh mắt khiêu khích và sự đối đầu quyết liệt của đối phương. Họ là những người hiểu rõ điểm yếu và điểm mạnh của nhau nhất trên thế giới. Đối với Sakuragi và Rukawa, chỉ có ba từ đơn giản:

Không thể thua.

Sakuragi không bao giờ muốn thua Rukawa, và cậu cũng tin rằng Rukawa nhất định không muốn thua mình.

Cậu chờ đợi trận đấu với Rukawa trong sự háo hức đến run rẩy. Đúng như cậu mong muốn, đó là một trận đấu chất lượng. Cả Lakers và Grizzlies đều chơi hết mình, nhưng cán cân chiến thắng đã nghiêng về đội có đội hình cân bằng hơn - Lakers. Sau đó họ tiến vào trận chung kết với tư thế ngẩng cao đầu, và trong trận chung kết, họ đã đánh bại đội bóng số một phía Đông là 76ers và trở thành nhà vô địch NBA năm đó.

Sakuragi đã khóc tại lễ trao giải đến nỗi người dẫn chương trình cũng cười và nói rằng Sakuragi quá phấn khích. Rating của trận chung kết này ở Nhật Bản đạt con số kỷ lục. Sau trận đấu, Sakuragi nhận được hàng nghìn tin nhắn chúc mừng. Theo các tờ báo đưa tin, trận chung kết đã được phát lại tại Nhật Bản trong suốt một tháng, và Sakuragi Hanamichi, người ở rất xa bên kia bờ Đại Tây Dương, trở thành thần tượng của vô số chàng trai và cô gái yêu thích bóng rổ.

Sakuragi bay thẳng đến Memphis sau bữa tiệc ăn mừng của đội. Cậu có chiếc nhẫn vô địch trong túi. Cậu thầm nghĩ, Haruko đã đúng, vì cậu sẽ ở bên con cáo cả đời nên cậu sẽ cầu hôn. Hơn nữa, cuộc hôn nhân này phải được mở lời bởi thiên tài này! Để tránh cho con cáo kể công cả phần đời còn lại.

Khoảnh khắc đứng trước cửa nhà Rukawa, cậu cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất thế gian. Nhưng cậu không thể tìm thấy hắn ở nhà, con cáo đã gửi cho cậu một tin nhắn bốn giờ trước và nói với cậu vài lời chúc mừng. Lúc đầu, cậu nghĩ rằng con cáo chỉ ra ngoài hoặc có chuyện gì đó xảy ra, nhưng sau một giờ không thể liên lạc với hắn, cậu chỉ có thể gọi cho Yuna, quản lý của Rukawa Kaede.

Cậu không thường xuyên liên lạc với Yuna và Yuna biết về mối quan hệ của họ, mặc dù chị ấy đồng tình hay không đồng tình với chuyện này, trực giác của Sakuragi cho cậu cảm giác rằng người quản lý này không thích cậu. Đồng tính luyến ái là một mối nguy hiểm tiềm ẩn đối với cầu thủ, Sakuragi hiểu rằng Yuna có ý tốt nên cậu không có thành kiến ​​với chị ấy, dù sao thì chị ấy cũng đã thực sự giúp đỡ Rukawa rất nhiều, Sakuragi rất biết ơn chị ấy.

Cậu gọi vào điện thoại của Yuna.

Sau khi kết nối, Yuna nói "Sakuragi Hanamichi? Rukawa đang tiến hành phẫu thuật."

Những gì xảy ra tiếp theo giống như một khoảnh khắc thoáng qua đối với Sakuragi, thật khó để cậu nhớ chính xác mình đã nghĩ gì khi nhìn vào hai ngọn đèn sáng trưng phía trên phòng phẫu thuật, quên đi sự hồi hộp, lo lắng và cả nhịp tim đập thình thịch lúc đó.

Yuna nói với cậu rằng trong trận đấu với Jazz, không chỉ Lince King bị thương mà Rukawa cũng bị thương ở đầu gối, hắn nhất quyết phải kết thúc trận đấu trước khi vào phòng khám, bác sĩ của đội bóng đề nghị tiến hành phẫu thuật ngay lập tức.

Sau khi Yuna phát hiện ra, chị đã ngay lập tức thuyết phục Rukawa phẫu thuật, nhưng phẫu thuật đồng nghĩa với việc mùa giải sẽ hoàn toàn chấm dứt. Mất Rukawa Kaede và mất Lince King đồng nghĩa với việc Grizzlies không còn cơ hội nào nữa. Yuna không nghĩ rằng đó là một trận thua, Grizzlies năm nay sa sút đến mức không còn cơ hội cạnh tranh chức vô địch, Rukawa Kaede không thể vì mùa giải vô vọng này mà hủy hoại sự nghiệp của mình.

Nhưng Rukawa do dự, nói với huấn luyện viên rằng hắn muốn đợi.

Yuna khó hiểu "Cậu còn chờ gì nữa? Grizzlies không thể giành chức vô địch năm nay. Cậu có thể quay lại vào năm sau sau khi đầu gối lành lặn. Cậu đã từng giành chức vô địch. Khi Grizzlies lấy lại khí thế, cậu có thể chiến đấu vì bản thân hoặc bất kỳ ai khác."

Rukawa Kaede không nói gì.

Đồng đội của Rukawa là Porzinqin cũng đang nằm trong phòng khám, anh ấy đến từ Đông Âu và là bạn thân nhất của Rukawa Kaede trong đội.

Porzinqin mỉm cười và nói với Yuna "Tôi nghĩ Rukawa có quan niệm truyền thống của người phương Đông. Cậu ấy có thể trở thành anh hùng của đội chúng ta."

Yuna là người Mỹ gốc Do Thái, cô không hiểu người đàn ông Ba Lan này đang nói gì, cô chỉ cau mày nhìn Rukawa Kaede và nói "Cậu còn cả một chặng đường dài. Đừng hy sinh bản thân vì những thứ không cần thiết."

Porzinqin cười "Rukawa, quản lý của cậu đang cười nhạo cậu."

Cuối cùng, Yuna, Rukawa Kaede và ban huấn luyện đã đi đến thống nhất rằng hắn sẽ không thi đấu ở tứ kết, nhưng nếu đội lọt vào bán kết, hắn sẽ thi đấu khép kín.

Yuna đứng bên cạnh Sakuragi, cùng cậu nhìn ánh đèn trong phòng phẫu thuật "Tôi thật sự không hiểu cậu ấy, cậu ấy biết Grizzlies năm nay sẽ không thể giành được chức vô địch, tại sao lại phải vì trận đấu vô bổ này mà tranh giành? Mùa giải đã kết thúc? Tôi không hiểu thái độ này chút nào."

Sakuragi nắm chặt chiếc nhẫn trong tay.

Cậu nghĩ đến chính mình năm đó thi đấu giải quốc gia. Mười năm sau nhìn lại, có thể nói năm đó cậu ngu xuẩn ngây thơ, làm sao có thể là thời khắc huy hoàng nhất? Thời khắc huy hoàng nhất hiển nhiên sẽ ở tương lai, cậu sẽ có vô số vinh quang trong những năm tháng sau này, cậu sẽ trở thành niềm tự hào của Nhật Bản, trở thành nhà vô địch NBA, trở thành MVP của mùa giải.

Nhưng nếu được phép quay ngược thời gian về năm mười sáu tuổi, về thời điểm trước khi trận đại chiến với Sannoh kết thúc, liệu cậu có từ bỏ trận đấu đó để theo nghiệp cầu thủ?

Sakuragi cất tiếng, thanh âm dội vào hành lang trống rỗng, rõ ràng âm lượng rất nhỏ, nhưng lại vang vọng mấy lần.

"Chị Yuna, có rất nhiều thứ trên thế giới này không thể đo lường bằng giá trị nhìn thấy được, và thứ mà chúng em đã chiến đấu cả đời không phải là cái gọi là 'có giá trị'."

Sakuragi lại siết chặt chiếc nhẫn trong tay "Thực sự chỉ vì chiếc nhẫn này, vì cái danh vô địch này sao?"

Cậu nghe thấy giọng nói của chính mình trả lời.

"Tín ngưỡng của em còn hơn thế nhiều."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com