Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

12

## Chương 12: Bản hòa tấu của sự tàn nhẫn và nỗi đau

Tháng Mười, tiết trời đã bắt đầu chớm lạnh. Những cơn gió hanh khô thổi qua thành phố, cuốn theo những chiếc lá vàng úa gợi nhắc về một thời thanh xuân rực rỡ đã vĩnh viễn lùi xa. Đối với Lục Di Ninh, ngày 11 tháng 7 không bao giờ là một ngày bình thường. Đó là ngày kỷ niệm tình yêu của cô và Lăng Dị Châu, ngày mà năm năm trước, họ đã từng trao nhau lời thề nguyện dưới tán cây phong trong công viên thành phố.

Dù cơ thể đang phải gánh chịu những cơn đau hành hạ sau ca phẫu thuật, dù khối máu tụ trong não vẫn đang âm thầm đe dọa sự sống, Di Ninh vẫn cố chấp muốn đến đó. Cô không mong gặp anh, cô chỉ muốn đến để tìm lại một chút hơi ấm từ quá khứ, một chút gì đó để tin rằng, mình đã từng được yêu thương đến nhường nào.

### Phần I: Ký ức dưới tán lá phong

Minh đẩy xe lăn đưa cô đến công viên. Trời đã về chiều, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả mặt hồ phẳng lặng. Di Ninh nhìn tán cây phong già, nơi cô và Dị Châu từng khắc tên nhau trên một thân gỗ nhỏ. Giờ đây, vết khắc ấy đã bị thời gian làm mờ đi, cũng giống như tình yêu của họ đã bị những hiểu lầm và hận thù xóa nhòa.

Cô đắm chìm trong dòng hồi tưởng, môi nở một nụ cười nhạt nhòa. Cô nhớ anh của ngày xưa, người thiếu niên luôn che chở cô, người đã hứa sẽ không bao giờ để cô phải chịu thiệt thòi. Nước mắt cô vô thức rơi xuống, thấm vào lớp vải chiếc áo khoác dày.

Di Ninh không biết rằng, ở phía bên kia hồ, Lăng Dị Châu cũng đã đến. Anh vốn dĩ định đến đây để trút bỏ những bực dọc sau những ngày dài làm việc căng thẳng, nơi anh từng tin rằng mình có thể tìm lại chút bình yên. Nhưng khi nhìn thấy bóng dáng gầy gò của Di Ninh ngồi đó, lòng anh bỗng chốc trào dâng một cảm giác hỗn loạn. Anh đứng nấp sau hàng cây, ánh mắt không rời khỏi cô.

### Phần II: Nhát dao thực tại

Khi Minh vừa rời đi để lấy cho cô chút nước ấm, một gã thanh niên say xỉn, loạng choạng từ phía đường mòn lao tới. Hắn đi không vững, mắt nhìn dán vào chiếc điện thoại, hoàn toàn không để ý có một người ngồi trên xe lăn ngay giữa lối đi.

*Rầm!*

Cú va chạm mạnh đến mức chiếc xe lăn bị hất văng sang một bên. Di Ninh ngã nhào xuống nền gạch cứng, phần lưng và cột sống – nơi vết thương chưa hề lành hẳn – đập mạnh xuống sàn. Một cơn đau xé tâm can ập đến, khiến cô không thể thốt nên lời, chỉ biết co quắp người lại, hơi thở dồn dập trong sợ hãi và đau đớn.

Gã thanh niên loạng choạng đứng dậy, không những không xin lỗi mà còn nhìn xuống cô bằng ánh mắt khinh bỉ.

"Đù! Mắt để đâu thế hả cái con tàn phế này? Đã què quặt thì ở yên trong nhà mà làm gánh nặng cho thiên hạ, ra đường vướng tay vướng chân người khác làm gì? Đồ không có mắt!"

Hắn chửi bới rồi nhổ một bãi nước bọt xuống gần cô trước khi lảo đảo bỏ đi.

Di Ninh nằm đó, trên mặt đất lạnh lẽo, nước mắt giàn giụa. Cô không khóc vì câu nói của hắn, cô khóc vì sự bất lực của chính mình. Cô dùng đôi tay run rẩy, bám lấy thành xe lăn để kéo thân xác nặng nề của mình lên. Cô cố gắng ngồi dậy, dùng hết sức bình sinh, nhưng chỉ nghe thấy tiếng xương cốt kêu răng rắc. Một lần, hai lần, ba lần... mỗi lần cô cố gắng là một lần cơ thể cô trượt xuống mặt đường.

### Phần III: Sự tàn nhẫn của kẻ si tình

Dị Châu đứng đó, chứng kiến tất cả. Anh nhìn thấy cô ngã, nhìn thấy cô bị sỉ nhục, nhìn thấy cô vất vả đến mức nào để lết thân xác tàn phế lên chiếc xe lăn. Anh muốn lao tới, bản năng của người đàn ông từng yêu cô tha thiết đang gào thét trong lòng. Nhưng lý trí tàn khốc lại trấn áp anh.

*Cô ta đã phản bội mình. Cô ta là kẻ dối trá. Đây chỉ là một màn kịch thôi.*

Nỗi hận thù thâm căn cố đế như một tấm khiên chặn đứng lòng trắc ẩn của anh. Anh nghiến răng, bước tới.

Di Ninh đang cố gắng vươn tay lấy chiếc xe lăn thì đột nhiên, cô cảm thấy một bàn tay rắn chắc túm lấy cổ áo mình. Cô bị kéo lên một cách thô bạo. Cô ngước mắt lên, nhìn thấy gương mặt giận dữ của Dị Châu.

Anh bế bổng cô lên, không một chút dịu dàng, ném cô ngồi bịch xuống chiếc xe lăn.

"Di Ninh, cô diễn hay lắm!" Anh nghiến răng, ánh mắt anh nhìn cô đầy vẻ khinh bỉ. "Cô nghĩ làm bộ dạng này thì tôi sẽ thương hại cô sao? Cô muốn gì? Muốn tôi phải dằn vặt, muốn tôi phải cảm thấy tội lỗi vì đã bỏ rơi một người phụ nữ tàn phế như cô?"

"Dị Châu... không phải..." cô thều thào, cơn đau đầu lại trỗi dậy khiến cô hoa mắt.

"Đủ rồi!" Anh quát lớn, bàn tay bóp chặt lấy cằm cô khiến cô đau điếng. "Tôi đã nói rồi, đừng mang cái bộ dạng tàn phế này ra để làm bẩn mắt tôi nữa. Cô đã chọn người đàn ông khác, thì hãy tự mà chịu trách nhiệm với cuộc đời mình. Đừng có cố tỏ ra đáng thương ở nơi này. Công viên này là nơi dành cho kỷ niệm của chúng ta, chứ không phải nơi để cô diễn trò hề cho thiên hạ xem!"

Anh quay lưng đi, bóng lưng anh cô độc và tàn nhẫn dưới ánh hoàng hôn. Anh đã đi xa được vài bước, nhưng rồi lại khựng lại. Anh lấy điện thoại ra, gọi cho trợ lý với giọng lạnh băng: "Tìm tên vừa đụng phải cô gái ở công viên. Xử lý nó. Phải khiến nó nhớ kỹ, dù đó là ai, cũng không được phép làm bẩn mắt tôi."

### Phần IV: Nỗi đau âm thầm

Khi Dị Châu rời đi, Minh cũng vừa kịp chạy tới. Nhìn thấy cảnh tượng Di Ninh ngồi đó, đôi mắt vô hồn nhìn về phía bóng lưng anh khuất dạng, Minh chỉ biết thở dài, lấy chiếc khăn ấm lau đi những vết bẩn trên mặt cô.

"Anh ta thật sự quá tàn nhẫn," Minh nói, giọng chua xót.

"Không..." Di Ninh khẽ nói, nụ cười cô méo mó, nước mắt vẫn chảy dài. "Anh ấy không tàn nhẫn. Anh ấy chỉ đang quá hận mình thôi. Mà hận... cũng là một loại tình cảm sâu sắc, phải không Minh?"

Cô đưa tay chạm vào vết khắc trên thân cây phong. Cô không biết rằng, ngay lúc đó, cách đó không xa, gã thanh niên đụng phải cô đã bị người của Dị Châu kéo vào góc tối. Một cuộc trừng phạt tàn bạo diễn ra mà cô không hề hay biết.

Dị Châu ngồi trong xe hơi, nhìn vào chiếc gương chiếu hậu. Anh thấy cô đang được Minh đưa đi. Anh cảm thấy lồng ngực mình như bị ai đó bóp nghẹt. Anh vừa xử lý kẻ đã đụng vào cô, nhưng anh không hiểu tại sao chính mình lại là người khiến cô đau đớn nhất. Anh tự nhủ rằng mình làm thế là vì ghét cô, vì muốn trả thù cô, nhưng tại sao, trong khoảnh khắc bế cô lên, anh lại cảm nhận được cơ thể cô gầy gò và rung rẩy đến mức nào?

Đêm đó, cả thành phố S dường như chìm vào nỗi u hoài. Dị Châu trở về biệt thự, căn nhà rộng lớn chỉ còn tiếng kim đồng hồ kêu tích tắc. Anh ngồi trong bóng tối, tay nắm chặt chiếc điện thoại, hàng vạn lần muốn bấm nút gọi cho cô, nhưng lý trí lại giữ anh lại.

Anh vẫn hận cô. Anh hận sự dối trá của cô. Nhưng anh lại đang dùng quyền lực của mình để bảo vệ cô, dùng sự lạnh lùng của mình để che đậy nỗi sợ hãi về sự mong manh của cô. Anh là kẻ thống trị, nhưng anh lại đang thua cuộc trong chính nỗi đau của mình.

Còn Di Ninh, trong căn phòng nhỏ, cô đang phải đối mặt với một cơn đau đầu mới. Cô cầm trên tay chiếc điện thoại, nhìn tấm ảnh cũ chụp hai người. Cô biết, khoảng cách giữa họ giờ đây không chỉ là những lời nói dối, mà là cả một vực thẳm mà dù có hy sinh đến bao nhiêu, cô cũng không thể lấp đầy.

---

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #anh