Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

9

Chương 9: Mật ngọt

Chiều cuối tuần, gió mang theo hương cỏ non thoảng qua.

— "Đi với tôi."
Tư Dạ Lãnh đứng trước mặt cô, giọng trầm thấp, ánh mắt không cho phép từ chối.

Hạ Kiều Nhu ngẩng đầu, đôi mắt trong veo như hồ nước, thoáng lộ sự bối rối. Cô chần chừ một giây, rồi gật đầu.

Trong rạp chiếu phim.
Không gian tối mờ, ánh sáng từ màn ảnh chiếu lên gương mặt tinh khôi của cô.

Ngón tay Tư Dạ Lãnh chậm rãi trượt xuống, nắm lấy bàn tay nhỏ bé bên cạnh. Nhu Nhu khẽ run lên, xoay mặt sang, ánh mắt như nai con ngập ngừng.
— "Chủ tịch... đây là nơi công cộng..."

Âm thanh nhỏ nhẹ, mang chút hoảng loạn vô tình chạm vào sợi dây sâu kín nhất trong lòng anh. Tư Dạ Lãnh không buông, ngược lại, nắm chặt hơn, để mặc xung quanh ồn ào, chỉ còn lại cảm giác bàn tay mềm mại trong tay mình.

Bữa tối trong nhà hàng Pháp.
Ánh nến lung linh, tiếng đàn violin du dương.

Hạ Kiều Nhu ngồi đối diện, dáng vẻ dịu dàng, động tác ăn uống tao nhã đến mức khiến người ta không dời mắt được. Nụ cười nhạt trên môi cô khiến cả khung cảnh thêm yên tĩnh.

Tư Dạ Lãnh ngắm nhìn, tim chợt dấy lên thứ cảm giác khó gọi tên. Bên cạnh Vương Như Như, chưa bao giờ anh có được sự bình yên này.

— "Em nên quen với việc ở bên tôi."
Anh buông lời, nửa như trêu chọc, nửa như mệnh lệnh.

Cô thoáng ngẩng lên, đôi mắt ngập ngừng:
— "Nhưng... chúng ta đâu thân thiết đến thế..."

Vẻ ngây thơ ấy như lưỡi dao giấu trong nhung, khiến lòng anh siết chặt.

Đêm mưa.
Phòng khách ánh sáng mờ vàng, tiếng mưa rả rích ngoài cửa sổ.

Anh kéo cô vào lòng, môi dán sát tai:
— "Đừng sợ, có tôi ở đây."

Cô vùng vẫy yếu ớt, giọng lạc đi:
— "Không... không nên..."

Nhưng rồi dưới sức mạnh cùng sự quấn quýt cuồng nhiệt, cơ thể cô dần run rẩy, để mặc anh dẫn dắt. Từng hơi thở gấp gáp, từng tiếng nấc nhỏ bật ra, tất cả như mũi kim bén nhọn châm vào trái tim Tư Dạ Lãnh.

Trong cơn cao trào, anh khàn giọng gọi tên cô, mang theo sự khát khao và run rẩy chưa từng có:
— "Nhu Nhu..."

Khi mọi thứ lắng xuống, anh siết chặt người con gái mềm mại trong vòng tay. Đôi mắt u ám lóe sáng, một quyết tâm hình thành rõ rệt.

"Vương Như Như... đã không còn cần thiết nữa. Tôi chỉ muốn duy nhất cô ấy."

Bên cạnh, Hạ Kiều Nhu nhắm mắt, gương mặt như đang yên giấc, khóe môi cong nhẹ — không ai hay biết, đằng sau dáng vẻ thuần khiết ấy, ẩn giấu một tia lạnh lẽo sắc bén thoáng qua rồi biến mất.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #mưu#thành