Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

37

Cánh cửa phòng mổ khép lại sau lưng, thế giới bỗng thu nhỏ lại trong căn phòng trắng lạnh với ánh đèn chói chang và những thiết bị y tế lạ lẫm. Hạ Kiều Nghiên nằm trên bàn mổ, cơ thể cô run lên bần bật - không phải vì lạnh, mà vì sợ.

Lục Cảnh Trầm ngồi bên cạnh, tay vẫn nắm tay cô, mắt không rời khỏi mặt cô. Anh đã thay đồ vô trùng, trông anh lạ lẫm trong bộ đồ xanh của bệnh viện, nhưng đôi mắt anh vẫn ấm áp, bàn tay anh vẫn vững vàng.

Bác sĩ gây mê bước đến, giải thích nhanh về quy trình. "Tôi sẽ tiêm thuốc tê vào cột sống, cô sẽ không thấy đau đâu, chỉ hơi lạnh một chút. Cô nằm nghiêng sang bên, co người lại."

Hạ Kiều Nghiên làm theo, cố gắng co người dù bụng to cản trở. Lục Cảnh Trầm giúp cô giữ tư thế, tay vỗ nhẹ lên lưng cô. "Ngoan, một lát thôi."

Kim tiêm đâm vào cột sống. Cô rùng mình, cảm giác lạnh buốt lan tỏa từ xương sống xuống toàn thân, như có ai đó đổ một dòng nước đá vào người cô. Cô run lên, hàm răng va vào nhau lập cập.

"Lạnh... lạnh quá..." cô nói, giọng run run.

"Cố gắng, chỉ vài phút," bác sĩ an ủi.

Nhưng sự lạnh lẽo không chỉ đến từ thuốc tê. Nó đến từ sâu thẳm trong lòng cô - sự lạnh lẽo của nỗi sợ hãi, của sự bất lực, của cảm giác mọi thứ đang vượt khỏi tầm kiểm soát.

Tâm lý cô bắt đầu sụp đổ.

---

Nước mắt cô trào ra, không phải những giọt nước mắt âm thầm lặng lẽ mà là những tiếng nức nở nghẹn ngào, như một đứa trẻ lạc lối trong đêm tối. Cô nhìn Lục Cảnh Trầm, mắt đỏ hoe, môi run run.

"Lục Cảnh Trầm... đều do em không tốt..." cô nói, giọng đứt quãng.

Anh sững người: "Sao lại do em?"

"Em không sinh thường được... em yếu quá... em không đủ sức..." cô khóc. "Em đã cố gắng... nhưng em không làm được... con phải chịu khổ... anh phải lo lắng... đều tại em hết..."

Anh nắm chặt tay cô, lòng đau như cắt. "Em đừng nói thế. Em đã cố gắng hết sức rồi. Không ai trách em cả."

Cô lắc đầu, nước mắt vẫn tuôn rơi.

"Em lạnh quá... Lục Cảnh Trầm, em lạnh lắm..." cô nói, giọng như van xin. "Con... con có bị lạnh không... con ở trong bụng em... có lạnh không?"

"Con không lạnh, con ấm lắm," anh nói, giọng nghẹn lại. "Con đang ở trong bụng mẹ, ấm lắm. Em đừng lo."

Cô nhìn anh, đôi mắt ngấn lệ nhưng đã bớt hoảng loạn hơn một chút. Rồi cô lại khóc, nghẹn ngào hơn.

"Anh đừng ghét em nhé..." cô nói, câu nói như một lời cầu xin từ tận đáy lòng. "Dù em không sinh thường được... dù em yếu... anh đừng ghét em... anh đừng bỏ em..."

Lục Cảnh Trầm nhìn cô, lòng anh vỡ ra thành trăm mảnh.

Anh không thể tin được rằng cô lại nghĩ như thế. Cô - người phụ nữ anh yêu thương nhất trên đời - lại sợ rằng anh sẽ ghét cô chỉ vì cô không thể sinh thường? Cô sợ rằng anh sẽ bỏ cô chỉ vì cô đã cố gắng hết sức nhưng không như ý muốn?

Anh cúi xuống, áp trán vào trán cô, mắt nhìn thẳng vào mắt cô.

"Kiều Nghiên, em nghe anh," anh nói, giọng trầm ấm nhưng đầy kiên định. "Anh yêu em. Anh sẽ không bao giờ ghét em. Anh sẽ không bao giờ bỏ em. Em là vợ anh, là mẹ của con anh, là người anh chọn để sống cả đời này. Em sinh thường hay sinh mổ không quan trọng. Quan trọng là em và con bình an. Em hiểu không?"

Cô nhìn anh, nước mắt vẫn chảy, nhưng trong mắt cô đã có một tia sáng hy vọng.

"Thật không?" cô hỏi, giọng yếu ớt như tiếng gió thoảng.

"Thật."

"Anh không ghét em?"

"Không bao giờ."

"Anh vẫn yêu em chứ?"

"Vẫn yêu. Hơn bất cứ điều gì trên đời."

Cô im lặng, để mặc nước mắt chảy. Anh lau nước mắt cho cô, nhẹ nhàng, tỉ mỉ, như lau một bảo vật quý giá.

Rồi cô lại hỏi, giọng nhỏ hơn, yếu ớt hơn, như một đứa trẻ sợ bị từ chối:

"Em thế này... con có thích em nữa không?"

Lục Cảnh Trầm không kìm được nước mắt. Anh chưa bao giờ khóc trước mặt cô, chưa bao giờ để cô thấy mình yếu đuối. Nhưng lúc này, nhìn cô nằm đó, run rẩy, sợ hãi, lo lắng liệu con có yêu thương mình hay không, anh không thể kìm được.

Một giọt nước mắt lăn dài trên má anh, rơi xuống má cô.

"Con yêu em," anh nói, giọng nghẹn ngào. "Con yêu mẹ nhất trên đời. Con sẽ ra đời, và con sẽ biết rằng mẹ đã vất vả thế nào để đón con. Con sẽ biết ơn mẹ, và con sẽ yêu mẹ suốt đời. Anh cũng yêu em. Yêu nhất. Mãi mãi."

Cô nhìn anh, thấy nước mắt anh rơi, lòng cô bỗng thấy xót xa. Cô đưa tay lên, vuốt má anh, lau giọt nước mắt ấy.

"Anh đừng khóc," cô thì thầm. "Em không sao."

"Anh không khóc."

"Anh khóc. Em thấy rồi."

"Tại... tại anh thương em."

Cô mỉm cười, dù nước mắt vẫn còn.

---

Bên cạnh, bác sĩ gây mê quan sát màn hình monitor, nhíu mày. "Huyết áp sản phụ hơi tăng," bà nói với đồng nghiệp. "Tâm lý không ổn định."

Vị bác sĩ già quay sang nhìn Lục Cảnh Trầm, ra hiệu bằng ánh mắt. Ông không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ, ý bảo anh hãy tiếp tục trấn an cô.

Lục Cảnh Trầm hiểu. Anh cầm tay cô, đặt lên môi mình, hôn nhẹ.

"Kiều Nghiên, em nhìn anh này."

Cô nhìn anh.

"Em không cần phải sợ nữa. Anh ở đây. Các bác sĩ ở đây. Con sẽ ra đời bình an. Em hãy nhắm mắt lại, nghĩ về lúc con chào đời, nghĩ về tiếng khóc đầu tiên của con, nghĩ về lúc chúng ta được bế con trên tay."

Cô nhắm mắt, cố gắng hình dung. Những lo lắng, sợ hãi, bất an dần tan biến, thay vào đó là hình ảnh một em bé nhỏ xíu, mắt nhắm nghiền, miệng khóc oe oe, và cô - cô được bế con trên tay, lần đầu tiên trong đời.

"Em thấy con rồi," cô thì thầm.

"Con đẹp không?"

"Đẹp lắm... giống anh..."

"Giống em mới đẹp."

Cô mỉm cười. Hơi thở cô dần ổn định, huyết áp bắt đầu trở về ngưỡng bình thường. Bác sĩ gây mê thở phào nhẹ nhõm, gật đầu với đồng nghiệp.

Có thể bắt đầu.

Lục Cảnh Trầm vẫn nắm tay cô, mắt không rời khỏi mặt cô.

"Em sẵn sàng chưa?" anh hỏi.

Cô mở mắt, nhìn anh, gật đầu.

"Sẵn sàng rồi."

Bác sĩ bắt đầu.

Tấm màn xanh được kéo lên, ngăn cách giữa phần ngực trở lên và phần bụng của cô. Hạ Kiều Nghiên không thể nhìn thấy gì bên dưới, chỉ cảm nhận được những động tác nhẹ nhàng, chậm rãi của các bác sĩ qua lớp màn mỏng. Cô không thấy đau, chỉ có một cảm giác kỳ lạ - như có ai đó đang làm gì đó trên cơ thể mình, nhưng cơ thể thì không phản ứng gì.

Lục Cảnh Trầm ngồi bên cạnh, tay vẫn nắm tay cô, mắt nhìn vào mặt cô, không nhìn xuống phía dưới tấm màn. Anh biết mình không đủ can đảm để nhìn thấy những gì đang diễn ra sau tấm màn xanh ấy. Anh chỉ cần nhìn cô, chỉ cần cô bình an, chỉ cần con được ra đời khỏe mạnh.

"Em có thấy gì không?" anh hỏi, giọng khẽ.

"Không," cô đáp, mắt vẫn nhắm. "Chỉ thấy hơi lạnh thôi."

"Ráng một lát nữa, sắp xong rồi."

"Ừm."

Cô nắm tay anh, tay cô lạnh ngắt, hơi run. Anh dùng hai bàn tay mình ôm lấy bàn tay cô, xoa nhẹ, cố gắng truyền hơi ấm sang cô.

Bác sĩ nói: "Sản phụ cố gắng thả lỏng, sắp thấy con rồi."

Hạ Kiều Nghiên mở mắt, nhìn lên trần nhà, nhìn những ánh đèn trắng chói chang, và cố gắng thả lỏng cơ thể. Cô không biết bác sĩ đang làm gì, không biết con mình đã được lấy ra chưa, chỉ có cảm giác chờ đợi dài vô tận.

Rồi cô nghe thấy một tiếng khóc.

Yếu ớt, non nớt, nhưng vang vọng khắp căn phòng. Tiếng khóc đầu đời của một sinh linh bé nhỏ mới chào đời.

"Con khóc kìa," cô nói, giọng run run, nước mắt lại trào ra.

Lục Cảnh Trầm cũng nghe thấy. Anh nghe thấy tiếng khóc của con, và trái tim anh như ngừng đập một nhịp, rồi đập mạnh hơn, vui sướng hơn, mãnh liệt hơn bất kỳ cảm xúc nào anh từng trải qua.

"Con khóc rồi," anh nói, giọng cũng run không kém. "Con khỏe rồi."

Bác sĩ bế em bé lên, một sinh linh nhỏ xíu, toàn thân hồng hào, mái tóc đen nhánh dính ướt, mắt nhắm nghiền, miệng khóc oe oe không ngừng. Em bé vừa chào đời, đang phản ứng với thế giới mới lạ bên ngoài - lạnh hơn, sáng hơn, và ồn ào hơn nhiều so với trong bụng mẹ.

"Chúc mừng anh chị, là con trai," bác sĩ nói, bế em bé sang một bên để vệ sinh, cân đo, kiểm tra.

"Con trai..." Hạ Kiều Nghiên lặp lại, giọng nghẹn ngào. "Lục Cảnh Trầm, con trai chúng ta... con trai..."

Anh nắm chặt tay cô, không nói gì. Anh không thể nói. Cổ họng anh như bị chặn lại bởi một nút thắt quá lớn, và những giọt nước mắt mà anh đã cố kìm suốt bao lâu nay, cuối cùng cũng trào ra.

Anh khóc. Lần đầu tiên trong đời, anh khóc trước mặt cô, không kìm giữ, không che giấu. Anh khóc vì hạnh phúc, khóc vì nhẹ nhõm, khóc vì biết ơn, khóc vì tất cả những gì họ đã trải qua để có được khoảnh khắc này.

Cô thấy anh khóc, cô khóc theo. Hai vợ chồng khóc bên nhau, trong căn phòng mổ lạnh lẽo, dưới ánh đèn trắng chói chang, và tiếng khóc của con vẫn vang lên không ngừng.

---

Bác sĩ bế em bé đến bên cạnh Hạ Kiều Nghiên.

Cô đưa tay ra, run run, nhưng cố gắng vững vàng. Em bé nhỏ xíu được đặt vào lòng bàn tay cô, nhẹ như một bông hoa mới nở. Cô nhìn con - đôi mắt vẫn nhắm, khuôn mặt nhăn nheo, mái tóc đen ướt, và đôi môi nhỏ đang mấp máy như tìm kiếm điều gì đó.

"Con... con đẹp quá..." cô nói, vừa khóc vừa cười. "Lục Cảnh Trầm, con đẹp quá..."

Anh cúi xuống, nhìn con lần đầu tiên. Khuôn mặt nhỏ xíu, làn da mỏng manh, những ngón tay bé tí đang nắm chặt. Anh không thể tin rằng đây là con mình - con của anh và cô, sự kết tinh của tình yêu, đứa trẻ họ đã mong chờ suốt chín tháng qua.

"Con giống em," anh nói, giọng khàn khàn. "Giống em nhất."

"Giống anh mới đúng."

"Giống em. Cái miệng, cái mũi, giống em."

"Giống anh. Mắt giống anh, lông mày giống anh."

Họ nhìn nhau, rồi cùng nhìn con, và cùng cười, cùng khóc.

Em bé, như cảm nhận được tình yêu thương của bố mẹ, bỗng nhiên nín khóc. Mắt con vẫn nhắm, nhưng miệng con hơi mấp máy, như đang mỉm cười.

"Con cười kìa," cô nói.

"Con cười với mẹ đấy."

"Con cười với cả bố nữa."

Họ nhìn con, không rời mắt. Và họ biết, từ giây phút này, cuộc đời họ sẽ không còn là của riêng họ nữa. Sẽ có thêm một sinh linh bé nhỏ cần họ yêu thương, chăm sóc, bảo vệ.

Sẽ có thêm một lý do để họ mạnh mẽ hơn, yêu thương hơn, và sống tốt hơn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com