Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

38

Em bé được bác sĩ bế sang góc phòng mổ, đặt dưới chiếc đèn sưởi ấm áp. Những ngón tay nhỏ xíu xòe ra rồi nắm lại, đôi chân nhỏ đạp lên không trung, và tiếng khóc đã dịu dần thành những tiếng oe oe nhỏ nhẹ, như đang làm quen với thế giới mới. Một y tá nhẹ nhàng lau người cho bé, đắp chiếc khăn mềm màu trắng lên cơ thể nhỏ bé, rồi đeo vòng tay ghi tên mẹ, tên bé, và ngày sinh.

Hạ Kiều Nghiên cố gắng ngước mắt nhìn về phía con, nhưng tầm nhìn bị che khuất bởi tấm màn xanh. Cô chỉ nghe thấy những âm thanh từ phía đó, tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của các y tá, tiếng máy đo kêu bíp bíp, và tiếng khóc của con đã trở nên đều đặn hơn.

"Em bé có ổn không bác sĩ?" cô hỏi, giọng yếu ớt.

"Bé hoàn toàn khỏe mạnh, chị yên tâm," y tá đáp. "Đáng yêu lắm, có má lúm đồng tiền này."

Cô mỉm cười. Cô chưa kịp nhìn rõ mặt con, nhưng cô đã thấy má lúm. Má lúm của ai? Của cô, hay của anh? Hay của cả hai? Cô không biết, nhưng cô thấy lòng mình tràn ngập yêu thương.

"Lục Cảnh Trầm, con có má lúm kìa," cô nói, quay sang anh.

Anh đang nhìn cô, không phải nhìn con. Mắt anh vẫn đỏ hoe, nhưng anh đã bình tĩnh hơn.

"Ừ, con có má lúm."

"Giống anh nhỉ?"

"Chắc giống em."

"Em đâu có má lúm."

"Nhưng đẹp."

Cô cười, rồi nhắm mắt. Cơ thể cô quá mệt. Những cơn đau kéo dài hơn mười hai giờ, ca mổ, thuốc tê, và sự giải thoát sau khi con chào đời - tất cả đã rút cạn sức lực cuối cùng của cô. Cô muốn ngủ, ngủ một giấc thật dài, để cơ thể được nghỉ ngơi, để tâm trí được thả lỏng.

"Em ngủ một lát nhé," anh nói, thấy mắt cô đã lim dim.

"Ừm... nhưng con..."

"Anh trông con. Em ngủ đi."

"Anh hứa không rời con nhé?"

"Anh hứa."

Cô mỉm cười, tay vẫn nắm tay anh, và chìm dần vào giấc ngủ.

---

Lục Cảnh Trầm nhìn cô, khuôn mặt tái nhợt, môi khô nẻ, mắt thâm quầng, tóc rối bời. Cô vừa trải qua một cuộc chiến khốc liệt, và cô đã thắng. Cô đã mang con đến với thế giới này, bằng tất cả tình yêu thương và sự hy sinh.

Anh cúi xuống, đặt lên trán cô một nụ hôn thật lâu. Trán cô lạnh, hơi ẩm mồ hôi, nhưng anh không quan tâm. Anh tựa trán vào trán cô, cảm nhận hơi thở đều đặn của cô, cảm nhận sự bình yên đang dần trở lại.

Cô ngủ. Thiếp đi lúc nào không biết, tay vẫn nắm tay anh, như thể ngay cả trong giấc ngủ, cô vẫn cần anh.

Anh ngồi bên cạnh, không rời, mắt nhìn cô một lúc lâu. Rồi anh vô thức đưa mắt lên màn hình – chiếc màn hình treo trên tường phòng mổ, nơi ghi lại toàn bộ những gì đang diễn ra bên dưới tấm màn xanh.

Anh không định nhìn. Anh biết mình sẽ không chịu nổi.

Nhưng mắt anh cứ dán vào đó.

Và trái tim anh hẫng đi một nhịp.

Trên màn hình, anh thấy bụng cô – bụng cô to tròn ngày nào giờ đã được rạch một đường ngang. Vết mổ dài, được các bác sĩ khâu lại bằng những mũi chỉ nhỏ xíu, tỉ mỉ, khéo léo. Da cô căng lên, hằn những vết rạn trắng mờ, và vết mổ đỏ hỏn, đang được băng bó cẩn thận.

Anh nhìn, và anh xót vô cùng.

Đó là cơ thể cô. Cơ thể mà anh yêu thương, nâng niu, trân trọng suốt những năm qua. Cơ thể đã mang trong mình đứa con của họ, đã nuôi dưỡng con, che chở cho con, và cuối cùng, đã hy sinh để đưa con ra thế giới này.

Cô đã bị mổ xẻ. Cô đã chịu đau đớn. Cô đã đánh đổi cơ thể của mình để con được sinh ra khỏe mạnh.

Anh nhìn vết mổ trên bụng cô, lòng anh như bị ai bóp nghẹt. Anh muốn khóc, muốn gào lên, muốn ôm cô thật chặt và nói rằng anh yêu cô, rằng anh biết ơn cô, rằng cô là người phụ nữ vĩ đại nhất mà anh từng biết.

Nhưng cô đang ngủ. Anh không thể đánh thức cô. Anh chỉ có thể ngồi đó, nắm tay cô, và nhìn vết mổ trên màn hình, và lặng lẽ rơi nước mắt.

---

Bác sĩ khâu những mũi cuối cùng, băng bó vết mổ cẩn thận. Bà quay sang Lục Cảnh Trầm, mỉm cười: "Ca mổ thành công. Cô ấy sẽ hồi phục tốt thôi, anh đừng lo."

"Vết mổ... có đau lắm không bác sĩ?" anh hỏi, giọng khàn khàn.

"Sẽ đau trong vài ngày đầu, nhưng bệnh viện sẽ có thuốc giảm đau. Khoảng một tuần là có thể xuất viện, vết mổ sẽ lành sau vài tuần."

Anh gật đầu, không nói gì.

Bác sĩ nhìn anh, thấy đôi mắt đỏ hoe, thấy sự xót xa hiện rõ trên khuôn mặt lạnh lùng thường ngày. Bà nói thêm, giọng ấm áp: "Cô ấy rất dũng cảm. Tôi làm nghề này nhiều năm, hiếm khi thấy sản phụ nào bình tĩnh và cố gắng đến thế. Anh cũng vậy, anh đã làm rất tốt. Chị ấy có anh ở bên cạnh, may mắn lắm."

"Là tôi may mắn có cô ấy trong đời..."

Cô vẫn ngủ, tay vẫn nắm tay anh, môi khẽ mấp máy như đang mơ thấy gì đó.

Anh cúi xuống, hôn lên má cô.

"Kiều Nghiên, bảo bối," anh thì thầm. "Anh yêu em."

Cô không trả lời. Cô ngủ, và anh ở bên cạnh, như anh đã hứa.

---

Em bé được bế đến, đặt trong chiếc nôi nhỏ cạnh giường cô. Con đã ngủ, sau tiếng khóc chào đời, khuôn mặt nhỏ xíu thanh thản, môi chúm chím như đang bú sữa mẹ trong giấc mơ.

Lục Cảnh Trầm nhìn con, rồi nhìn cô. Hai mẹ con cùng ngủ, cùng bình yên, cùng đẹp đẽ.

Anh không biết mình đã làm được gì trong cuộc đời này để xứng đáng với họ. Anh không biết mình đã làm gì tốt để được họ đến với mình.

Nhưng anh biết, từ giây phút này, anh sẽ dành cả đời để yêu thương họ, bảo vệ họ, và trân trọng họ.

Bởi họ là tất cả.

Gia đình của anh.

Của anh. Mãi mãi.

Ánh đèn trong phòng mổ đã được điều chỉnh dịu lại, không còn chói chang như lúc đầu. Những bóng áo xanh của bác sĩ và y tá đã lùi dần, chỉ còn lại vài người túc trực. Mọi thứ đã qua.

Và một hành trình mới đang bắt đầu – hành trình của tình yêu, của trách nhiệm, của những đêm thức trắng chăm con, của những tiếng cười tiếng khóc trong căn nhà nhỏ.

Lục Cảnh Trầm ngồi bên cạnh giường, một tay nắm tay cô, một tay đặt lên thành nôi, nơi con anh đang ngủ. Anh nhìn hai mẹ con, và anh thấy lòng mình tràn đầy yêu thương.

Anh biết, dù phía trước có bao nhiêu khó khăn, anh cũng sẽ vượt qua. Bởi anh có họ. Và họ có anh.

---

Hạ Kiều Nghiên được chuyển về phòng hối sức. Chiếc giường từ từ lăn qua hành lang bệnh viện, những bánh xe lăn nhẹ nhàng trên sàn nhà, không gây ra tiếng động lớn. Lục Cảnh Trầm đi bên cạnh, tay vẫn nắm tay cô, mắt không rời khỏi mặt cô. Anh không biết cô có cảm nhận được gì không, có biết rằng anh vẫn ở bên cạnh không – nhưng anh không buông.

Em bé được bế theo sau, nằm trong chiếc nôi nhỏ có bánh xe, được y tá đẩy cẩn thận. Bé đã ngủ say sau tiếng khóc chào đời, khuôn mặt nhỏ xíu thanh thản, đôi môi chúm chím như đang mơ thấy điều gì đó ngọt ngào. Một y tá trẻ mỉm cười nhìn bé, thì thầm với đồng nghiệp: "Đẹp quá, giống bố nhỉ?" "Giống mẹ mới đúng," người kia đáp, "cái miệng xinh xinh này rõ là của mẹ mà."

Họ vào phòng. Một căn phòng riêng dành cho sản phụ sau sinh, rộng rãi, thoáng mát, có cửa sổ lớn nhìn ra công viên nhỏ bên ngoài. Ánh nắng chiều vàng nhạt hắt qua khung cửa, đổ bóng lên sàn nhà, lên thành giường, lên khuôn mặt mệt mỏi của Hạ Kiều Nghiên.

Cô vẫn ngủ. Thuốc tê vẫn còn tác dụng, và cơ thể cô đã quá mệt mỏi sau cuộc chiến kéo dài. Cô ngủ say, không biết gì về những gì đang diễn ra xung quanh. Lục Cảnh Trầm nhìn cô, lòng vừa yên tâm vừa xót xa. Cô cần nghỉ ngơi. Cô xứng đáng được nghỉ ngơi.

Y tá hướng dẫn anh cách chăm sóc vợ sau sinh – cách theo dõi vết mổ, cách đỡ cô ngồi dậy, cách bế con, cách cho con bú. Anh lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng gật đầu, thỉnh thoảng hỏi lại những điều chưa rõ. Anh muốn làm đúng, làm tốt, để cô không phải lo lắng bất cứ điều gì.

"Vết mổ của chị ấy sẽ đau trong vài ngày đầu, anh giúp chị ấy di chuyển nhẹ nhàng thôi," y tá dặn. "Còn em bé, bú mẹ càng sớm càng tốt, sữa non rất tốt cho hệ miễn dịch của bé."

"Vâng, tôi sẽ cố gắng."

Y tá nhìn anh, mỉm cười rồi khẽ khàng rời đi

---

Em bé được đặt trong chiếc nôi cạnh giường cô. Con vẫn ngủ, thỉnh thoảng khẽ cựa mình, đôi tay nhỏ xíu đưa lên quờ quạng trong không trung, rồi lại thả xuống, nắm chặt lại. Một y tá đến kiểm tra nhiệt độ cho bé, ghi chép vào sổ, rồi nhẹ nhàng rút lui.

Lục Cảnh Trầm ngồi bên cạnh giường cô, mắt nhìn cô, rồi nhìn con. Anh không biết nên làm gì bây giờ – nên ngồi yên, nên đi lại, nên gọi ai đó, hay nên làm gì khác. Anh chỉ biết ngồi đó, nắm tay cô, và nhìn hai mẹ con ngủ.

Những ảnh hưởng của đêm thức trắng bắt đầu hiện rõ trên gương mặt anh. Quầng thâm dưới mắt, đôi mắt hơi thâm trũng, vài cọng râu lún phún mới mọc trên cằm. Anh chưa ăn gì từ sáng, chưa uống gì ngoài vài ngụm nước lọc. Anh không thấy đói, không thấy khát, chỉ thấy lòng nặng trĩu một thứ cảm xúc khó tên – vừa nhẹ nhõm vừa lo lắng, vừa hạnh phúc vừa xót xa.

Anh nhìn cô – người phụ nữ của anh. Khuôn mặt cô vẫn còn tái nhợt, môi hơi thâm, mắt nhắm nghiền. Mái tóc dài xõa tung trên gối, vài lọn rối bời vì mồ hôi. Cô không đẹp theo nghĩa hào nhoáng lúc này – cô mệt, cô yếu, cô kiệt sức. Nhưng với anh, cô đẹp hơn bất kỳ người phụ nữ nào trên đời. Cô đẹp vì cô đã sinh con cho anh. Cô đẹp vì cô đã dũng cảm chiến đấu. Cô đẹp vì cô là cô.

Anh đưa tay lên vuốt tóc cô, nhẹ nhàng, từng lọn một. Ngón tay anh lướt qua mái tóc mềm, vuốt ra sau tai, vuốt xuống vai. Cô khẽ động đậy, như cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay anh, rồi lại chìm vào giấc ngủ sâu hơn.

"Kiều Nghiên," anh gọi khẽ, như sợ đánh thức cô. "Cảm ơn em."

Cô không trả lời. Nhưng anh biết, trong giấc mơ, cô có thể nghe thấy.

---

Hoàng hôn buông xuống, những tia nắng cuối cùng chiếu qua cửa sổ, tô lên bức tường trắng một màu vàng cam ấm áp. Bên ngoài, tiếng chim hót líu lo, tiếng xe cộ từ xa vọng lại, và tiếng cười nói của những người thăm bệnh nhân khác. Nhưng trong căn phòng nhỏ, chỉ có sự yên tĩnh và hơi ấm của tình yêu.

Em bé thức dậy. Không phải khóc, mà là những tiếng động nhỏ phát ra từ cổ họng, như đang làm quen với thế giới mới. Đôi mắt bé vẫn nhắm, nhưng đôi tay nhỏ đã bắt đầu cử động nhiều hơn, và đôi chân nhỏ đạp nhẹ vào lớp chăn mềm.

Lục Cảnh Trầm đứng dậy, bước đến bên nôi, nhìn con. Bé nhỏ quá, nhỏ đến mức anh sợ chỉ cần chạm vào thôi con cũng sẽ vỡ. Anh không dám bế, không dám động vào, chỉ đứng nhìn, lòng dâng lên một thứ cảm xúc kỳ lạ – vừa yêu thương, vừa ngỡ ngàng, vừa tự hào.

Đây là con anh. Con của anh và cô. Một sinh linh bé nhỏ mà họ đã mong chờ suốt chín tháng, đã chuẩn bị đủ thứ, đã lo lắng đủ điều. Và giờ đây, con đã ở đây, nằm trong chiếc nôi nhỏ, đang tập làm quen với thế giới bên ngoài.

Anh cúi xuống, đặt ngón tay trỏ nhẹ nhàng vào lòng bàn tay bé. Những ngón tay nhỏ xíu lập tức nắm lấy ngón tay anh, bám chặt, như thể con cũng biết rằng đây là bố, là người sẽ bảo vệ con suốt cuộc đời.

Lòng anh lại dâng lên một nỗi xúc động khó tả. Anh đã từng nghĩ rằng mình không phải là người thích trẻ con, rằng mình sẽ không biết cách làm cha, rằng mình sẽ không đủ tốt để nuôi dạy một đứa trẻ. Nhưng giờ đây, khi con nắm tay anh, mọi nghi ngờ, mọi sợ hãi đều tan biến. Anh biết mình sẽ làm được. Anh sẽ học. Vì con. Vì cô.

"Cục cưng à," anh thì thầm, giọng khàn khàn, "bố yêu con."

Bé khẽ cựa mình, như thể đáp lời.

---

Khoảng một giờ sau, Hạ Kiều Nghiên mơ hồ tỉnh lại.

Cô mở mắt, thấy những ánh đèn vàng nhạt trong phòng, thấy trần nhà trắng, thấy màn hình máy theo dõi bên cạnh, và thấy anh – Lục Cảnh Trầm – đang ngồi bên cạnh, tay nắm tay cô, mắt nhìn cô.

"Em tỉnh rồi à?" anh hỏi, giọng dịu dàng.

"Ừ..." cô đáp, giọng còn yếu. "Con... con đâu rồi?"

Anh chỉ sang chiếc nôi bên cạnh, nơi em bé đang ngủ ngon lành. Cô quay đầu, thấy con – sinh linh nhỏ bé mà cô đã mang trong bụng suốt chín tháng, đã chịu đựng biết bao đau đớn để đưa ra thế giới này. Cô nhìn con, nước mắt lại trào ra.

"Con đẹp quá," cô nói, vừa khóc vừa cười. "Lục Cảnh Trầm, con đẹp quá..."

Anh lau nước mắt cho cô, cúi xuống hôn lên trán cô: "Con giống em."

"Em không tin. Con giống anh."

"Em nhìn kỹ đi, cái miệng, cái mũi, rõ ràng giống em."

Cô nhìn con, rồi nhìn anh, rồi lại nhìn con. Cô không biết con giống ai, nhưng cô biết con là sự kết tinh của tình yêu họ dành cho nhau. Và đó là điều quan trọng nhất.

Cô đưa tay ra, muốn xem con. Lục Cảnh Trầm nhẹ nhàng bế em bé từ nôi lên, đặt vào vòng tay cô. Cô ôm con, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể nhỏ bé, cảm nhận mùi sữa thơm non nớt, và cảm nhận được trái tim mình đang tan chảy.

"Cục cưng của mẹ," cô thì thầm, hôn lên trán con. "Mẹ yêu con."

Bé khẽ cựa mình, mắt vẫn nhắm, nhưng miệng đang tìm kiếm vú mẹ theo bản năng. Cô nhìn anh, mắt hỏi.

"Y tá bảo cho con bú sớm càng tốt," anh nói. "Anh giúp em nhé."

Anh giúp cô điều chỉnh tư thế, giúp cô cho con ngậm bắt vú. Bé ngậm được ngay, bú một cách háo hức, như thể đã biết làm điều này từ lâu. Cô nhìn con bú, lòng tràn ngập hạnh phúc.

"Lục Cảnh Trầm," cô gọi.

"Ừ."

"Chúng ta có con rồi."

Anh nhìn cô, mắt đỏ hoe, gật đầu: "Ừ, chúng ta có con rồi."

Họ nhìn nhau, nhìn con, và trong căn phòng nhỏ, có hơi ấm của tình yêu, có tiếng cười, có nước mắt, và có một khởi đầu mới.

Một gia đình đã trọn vẹn.

Và câu chuyện tình yêu của họ, từ đây, sẽ viết tiếp những chương mới – chương của tình yêu thương vô bờ bến dành cho đứa con đầu lòng, của những đêm thức trắng chăm con, của những ngày bận rộn với bỉm sữa, nhưng cũng đầy ắp tiếng cười và hạnh phúc.

Lục Cảnh Trầm ngồi bên cạnh, tay đặt lên vai cô, nhìn hai mẹ con, lòng anh bình yên đến lạ.

Anh đã tìm thấy tất cả những gì mình cần trong cuộc đời này.

Họ ở ngay đây, bên cạnh anh.

Và anh sẽ không bao giờ để họ phải xa rời.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com