Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

02

Ăn xong.

Đăng Dương và Minh Hiếu lại nằm ườn ra sofa.

Một người nghịch điện thoại.

Một người đang xem lịch diễn.

Còn Hoàng Hùng với Thành An...

đứng trên lầu.

Trước hai cái tủ quần áo to đùng.

Hoàng Hùng khoanh tay, mặt đơ ra.

"Sao nhìn mình như trợ lý vậy trời?"

Thành An đang kéo ngăn kéo cũng thở dài.

"Mẹ nó."

"Lần đầu thấy nghệ sĩ đi lựa đồ cho nghệ sĩ."

Hoàng Hùng đá nhẹ cánh tủ.

"Em còn ghét thằng cha kia."

"Mà phải lựa đồ cho nó."

"Khổ."

Thành An ngồi xổm trước tủ Minh Hiếu.

"Thôi."

"Chọn xấu cho ổng đi."

Hoàng Hùng sáng mắt.

"Được."

Hai đứa nhìn nhau cười gian.

Năm phút sau.

Thành An lôi ra cái áo hoa đỏ chóe.

Hoàng Hùng cầm cái quần vàng.

Hai đứa nhìn nhau.

Rồi bật cười ngặt nghẽo.

"Đm."

"Minh Hiếu mặc cái này chắc fan bỏ chạy."

"Đăng Dương mặc chắc bị chửi."

Nhưng rồi.

Cả hai cùng thở dài.

"Thôi."

"Đẹp trai sẵn rồi."

"Mặc gì cũng đẹp."

Hoàng Hùng bĩu môi.

"Tiếc."

...

Cuối cùng.

Thành An chọn cho Minh Hiếu một chiếc áo ba lỗ màu xám đen.

Trước ngực có họa tiết đơn giản.

Đi cùng quần jean xanh đậm loang màu.

Thêm vòng tay bạc.

Rất hợp với vẻ ngoài lạnh lùng của anh.

Hoàng Hùng thì chọn cho Đăng Dương áo tay dài trắng in hình.

Quần jean xanh sáng.

Kèm vài chiếc vòng bạc.

Nhìn vừa nổi bật.

Lại rất hợp với mái tóc tẩy sáng kia.

Hai đứa ôm đồ xuống lầu.

Thì cũng vừa lúc...

Đăng Dương và Minh Hiếu makeup xong.

Đăng Dương đang vuốt lại tóc.

Mái tóc sáng được tạo kiểu hơi rối.

Minh Hiếu thì ngồi trên sofa.

Makeup nhẹ.

Nhưng nhìn vẫn lạnh và đẹp trai thấy ghét.

Thành An đưa túi đồ qua.

"Vào thay đồ."

Minh Hiếu nhận lấy.

"Cảm ơn."

"Khỏi."

"Em bị ép."

Minh Hiếu cười nhạt.

"Mồm hỗn."

"Anh đáng."

Thành An khoanh tay.

...

Hoàng Hùng cũng đưa đồ cho Đăng Dương.

"Của anh."

Đăng Dương mở túi ra nhìn.

Rồi nhướng mày.

"Em chọn?"

"Ừ."

"Gu tốt đấy."

Hoàng Hùng đảo mắt.

"Biết rồi."

"Đừng khen."

"Em không vui."

Đăng Dương bật cười.

"Đm."

"Con mèo này."

Hoàng Hùng lập tức nhăn mặt.

"Ai mèo?"

"Anh mới mèo."

"Anh còn mèo hoang."

Đăng Dương cười muốn xỉu.

Rồi ôm quần áo đi thay.

...

Mười phút sau.

Hai người bước ra.

Hoàng Hùng đang uống nước.

Ngẩng lên.

Rồi khựng lại.

Đăng Dương mặc áo trắng.

Tóc sáng.

Khuyên tai bạc lấp lánh.

Đứng dưới ánh đèn phòng khách.

Nhìn nổi bật đến vô lý.

Hoàng Hùng im lặng hai giây.

Rồi...

"Đm."

"Đẹp trai."

Đăng Dương cười.

"Anh biết."

"Đừng tự tin."

"Em mới khen."

"Em bị mù tạm thời."

Đăng Dương cười lớn.

...

Bên kia.

Thành An nhìn Minh Hiếu.

Rồi mắt sáng lên.

"Đm ok quá."

"Đẹp thật."

Minh Hiếu cúi nhìn bộ đồ.

"Cũng được."

"Cũng được cái đầu anh."

Thành An khoanh tay.

"Đúng là đồ mình chọn."

Minh Hiếu nhìn cậu.

"Mặt tự hào ghê."

"Đúng."

"Gu em đỉnh."

"Anh nên cảm ơn."

Minh Hiếu cười khẽ.

"Ừ."

"Cảm ơn."

Thành An ngớ người.

"..."

"Ủa?"

Minh Hiếu đứng dậy.

"Ngạc nhiên gì?"

"Anh cảm ơn thật?"

"Ừ."

Thành An nổi da gà.

"Đm."

"Anh bình thường lại đi."

...

Đúng lúc đó.

Điện thoại Hoàng Hùng rung lên.

Là quản lý.

Cậu mở ra.

Rồi chết lặng.

**Quản lý:**

*Nay chị bận.*

*Hai đứa đi chung hỗ trợ Minh Hiếu với Đăng Dương nhé.*

Hoàng Hùng:

*Ủa chị??*

Tin nhắn trả lời đến rất nhanh.

*Bảo An hỗ trợ Minh Hiếu.*

*Em hỗ trợ Đăng Dương đi.*

Hoàng Hùng nhìn màn hình.

Rồi nhắm mắt.

"Đm."

Thành An ghé qua đọc.

Rồi cũng nhắm mắt.

"Chịu vãi."

Hoàng Hùng ôm đầu.

"Mình cũng là nghệ sĩ mà..."

"Sao làm như trợ lý thế."

Đăng Dương đứng cạnh đọc ké.

Rồi cười.

"Vinh dự cho em."

Hoàng Hùng quay sang.

"Anh cút."

"Em nghỉ việc luôn giờ."

Đăng Dương cười ngặt nghẽo.

...

Một tiếng sau.

Chiếc xe của QZ dừng trước địa điểm diễn.

Bên ngoài.

Người đông nghẹt.

Biển led.

Banner.

Ánh sáng.

Tiếng fan gọi tên vang lên không ngớt.

"ĐĂNG DƯƠNGGG!"

"MINH HIẾUUUU!"

Hoàng Hùng vừa bước xuống xe đã giật mình.

"Đm."

"Đông dữ vậy?"

Thành An cũng ngó quanh.

"Em tưởng mấy trăm người."

"Ai ngờ đông thế."

...

Hai đứa theo sau đi vào hậu trường.

Rồi đứng một góc nhìn sân khấu.

Đèn tắt.

Tiếng nhạc nổi lên.

Màn hình led hiện tên.

Cả khán đài như nổ tung.

"AAAAAA!"

"ĐĂNG DƯƠNG!"

"MINH HIẾU!"

Đăng Dương và Minh Hiếu bước ra.

Chỉ trong khoảnh khắc.

Hai người như biến thành người khác.

Không còn là hai ông anh mất nết ở nhà.

Mà là những nghệ sĩ thật sự.

Ánh đèn chiếu xuống.

Tiếng hát vang lên.

Fan phía dưới đồng loạt hát theo.

Tiếng reo hò.

Tiếng gọi tên.

Tiếng cổ vũ gần như át hết âm nhạc.

Hoàng Hùng nhìn sân khấu.

Im lặng.

Đăng Dương đứng giữa ánh sáng.

Cười rất tự tin.

Mỗi động tác đều cuốn hút.

Khác hẳn tên suốt ngày giật snack của cậu.

"Đẹp thật."

Hoàng Hùng lẩm bẩm.

Rồi tự giật mình.

"Đm."

"Sao đẹp thế."

Thành An cũng gật đầu.

"Bảo sao nhiều fan."

Minh Hiếu hát live rất ổn.

Giọng trầm.

Mạnh.

Chỉ cần cất giọng.

Cả sân khấu đã như thuộc về anh.

Thành An nhìn một lúc.

Rồi chẹp miệng.

"Đẹp trai thật."

"Nhưng mất nết."

Hoàng Hùng gật đầu.

"Ừ."

"Đăng Dương cũng vậy."

"Đẹp mà đểu."

Hai đứa nhìn nhau.

Rồi cùng gật.

Công nhận.

Hai ông anh này.

Lúc ở nhà thì đáng ghét.

Nhưng đứng trên sân khấu...

Lại đúng là ngôi sao thật.

Bài hát kết thúc.

Tiếng nhạc dần nhỏ xuống.

MC bước ra sân khấu giao lưu với khán giả.

Còn Đăng Dương và Minh Hiếu thì đi xuống phía hậu trường.

Vừa thấy hai người đi vào.

Hoàng Hùng và Thành An liền bất lực đứng dậy.

Một đứa cầm nước.

Một đứa cầm khăn.

Giấy thấm dầu, xịt khoáng cũng chuẩn bị sẵn.

Đăng Dương vừa ngồi xuống ghế đã nhận chai nước từ tay Hoàng Hùng.

Anh nhướng mày.

"Ơ."

"Hôm nay ngoan thế?"

Hoàng Hùng nhăn mặt.

"Quản lý bảo."

"Không thì em để anh khô cổ luôn."

Đăng Dương cười.

"Miệng hỗn."

"Anh đáng."

Hoàng Hùng đáp ngay.

Rồi đưa thêm giấy thấm dầu.

"Nhanh."

"Chảy nền giờ."

Đăng Dương nhìn cậu.

Rồi cười.

"Em quan tâm anh à?"

Hoàng Hùng trợn mắt.

"Đm."

"Em quan tâm tiền công ty."

"Mặt anh mà lem fan chửi thì em nhức đầu."

Đăng Dương bật cười.

"Được rồi."

Anh nhận giấy.

Nhưng không tự làm.

Mà cứ cầm nhìn Hoàng Hùng.

Hoàng Hùng khó hiểu.

"Nhìn gì?"

"Không biết dùng."

"Nói xạo."

"Thật."

Hoàng Hùng chửi thề.

"Đưa đây."

Rồi cậu giật luôn tờ giấy.

Chấm chấm lên trán Đăng Dương.

Mặt vẫn nhăn.

"Anh lớn rồi đó."

"Sống sao mà không biết thấm dầu?"

Đăng Dương ngồi im.

Cười tủm tỉm.

"Nhờ em."

"Đm."

Hoàng Hùng làm xong liền ném giấy vào thùng rác.

"Đừng có cười."

"Nhìn ghét."

...

Bên kia.

Minh Hiếu chuẩn bị lên sân khấu.

Anh đứng dậy.

Cầm mic.

Thành An ngồi một góc nhìn.

Mặt vẫn lạnh.

Nhưng mắt thì dõi theo.

Minh Hiếu bước ra sân khấu.

Tiếng hét lập tức bùng nổ.

"MINH HIẾUUUU!"

"AHHHHH!"

Đèn sân khấu chiếu xuống.

Minh Hiếu đứng giữa ánh sáng.

Mái tóc nâu trầm.

Áo ba lỗ xám đen khiến cánh tay săn chắc lộ ra.

Vòng bạc trên tay phản chiếu ánh đèn.

Anh cười nhẹ.

Rồi bắt đầu hát.

Giọng hát trầm.

Ổn định.

Rất sạch.

Khán giả bên dưới hát theo kín cả sân.

Thành An ngồi nhìn.

Miệng ngậm ống hút.

Mắt hơi tròn.

"Đm."

"Hát hay thật."

Anh nhân viên đứng cạnh cười.

"Chứ sao."

"Hiếu nổi tiếng nhờ live đấy."

Thành An nhìn Minh Hiếu đang cười với fan.

Lại thấy hơi lạ.

Ở nhà.

Anh toàn mặt lạnh.

Nói chuyện thì đáng ghét.

Lúc nào cũng "lùn".

Lúc nào cũng khinh người.

Mà lên sân khấu.

Lại dịu dàng với fan.

Nói chuyện khéo.

Còn cười rất nhiều.

"Đúng là đồ hai mặt."

Thành An lẩm bẩm.

Nhưng...

Cũng phải công nhận.

Khá cuốn.

...

Năm bài hát liên tiếp.

Minh Hiếu vẫn không hề xuống sức.

Bài cuối.

Anh cúi đầu cảm ơn.

Rồi đi vào hậu trường.

Mồ hôi đã thấm sau gáy.

Thành An thấy anh đi vào.

Liền đưa khăn.

Mặt không vui lắm.

"Của anh."

Minh Hiếu nhận lấy.

"Cảm ơn."

"Ừ."

Thành An đưa thêm nước.

Rồi lại lấy quạt mini.

Bật lên.

Chĩa về phía Minh Hiếu.

Minh Hiếu nhìn cậu.

"Có tâm vậy?"

Thành An bĩu môi.

"Em làm việc."

"Anh đừng tưởng bở."

Minh Hiếu cười nhạt.

"Ừ."

"Anh cũng không nghĩ em thích anh."

Thành An rùng mình.

"Đm."

"Nói ghê thế."

"Em thích con chó còn hơn."

Minh Hiếu bật cười.

"Anh thua con chó?"

"Ừ."

"Thua xa."

Minh Hiếu gật đầu.

"Được."

Thành An thấy anh cười.

Lại khó hiểu.

*Đm.*

*Sao ông này cười nhiều thế.*

*Ở nhà lạnh như cục đá mà.*

...

Lúc này.

Đăng Dương chuẩn bị lên sân khấu.

Hoàng Hùng nhớ lại lời quản lý.

"Thằng đó hay đổ mồ hôi."

"Em nhớ quạt cho nó."

Hoàng Hùng nhìn cây quạt mini trong tay.

Rồi nhìn Đăng Dương.

Thở dài.

"Khổ."

Đăng Dương đang đứng nói chuyện với Bảo Khang.

Mồ hôi đã lấm tấm trên trán.

Hoàng Hùng đi tới.

Chìa quạt ra.

"Quạt đi."

Đăng Dương quay lại.

Hơi bất ngờ.

"Ơ."

"Em quạt cho anh à?"

Hoàng Hùng nhăn mặt.

"Đừng tưởng nhiều."

"Chảy nền giờ."

Đăng Dương cười.

"Anh cảm động."

"Cảm động cái đầu anh."

Hoàng Hùng vẫn cầm quạt.

Mặt không vui.

Nhưng tay vẫn quạt đều.

Bảo Khang đứng cạnh nhìn.

Rồi cười.

"Trợ lý mới hả?"

Hoàng Hùng lập tức phản bác.

"Không!"

"Em cũng là nghệ sĩ!"

Đăng Dương cười to.

"Ừ."

"Nghệ sĩ đang quạt cho anh."

"Đm."

Hoàng Hùng muốn đập quạt vào mặt anh.

...

Rồi Đăng Dương bước ra sân khấu.

Tiếng hét.

Lại vang lên.

Lớn đến mức Hoàng Hùng giật mình.

"ĐĂNG DƯƠNG!"

"EM YÊU ANHHH!"

Hoàng Hùng ngẩng đầu.

Rồi nhìn lên.

Đăng Dương đứng giữa sân khấu.

Áo trắng.

Tóc sáng.

Nụ cười rất tự tin.

Anh giơ tay chào.

Cả sân vận động gần như nổ tung.

Rồi nhạc nổi lên.

Đăng Dương bắt đầu hát.

Giọng hát sáng.

Rất thoải mái.

Anh vừa hát.

Vừa chạy xuống gần khán giả.

Nói chuyện.

Trêu fan.

Cười rất nhiều.

Hoàng Hùng đứng dưới.

Nhìn một lúc.

Rồi chậc lưỡi.

"Đm."

"Hát hay."

Anh nhân viên bên cạnh cười.

"Chứ sao."

"Đăng Dương sân khấu đỉnh lắm."

Hoàng Hùng khoanh tay.

"Đẹp trai nữa."

Nói xong.

Cậu im luôn.

Mặt cứng đờ.

*Ủa?*

*Sao mình khen nó?*

Hoàng Hùng lập tức lắc đầu.

"Nhưng mất nết."

"Đúng."

"Rất mất nết."

Cậu tự gật gù.

Rồi tiếp tục nhìn lên sân khấu.

Dù vẫn ghét.

Vẫn thấy Đăng Dương đáng ghét.

Nhưng...

Có lẽ.

Hai ông anh này.

Không chỉ là mấy tên ăn chơi như cậu nghĩ.

Chỉ là...

Cũng chỉ mới có **một chút xíu** thiện cảm thôi.

Rất nhỏ.

Nhỏ tới mức.

Hoàng Hùng và Thành An sẽ không bao giờ chịu thừa nhận.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com