Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 2

Jingjing không đáp.

Cô nhìn Jan thêm vài giây, rồi bình thản cầm tập hồ sơ định rời đi.

Đi được hai bước.

Giọng Jan lại vang lên phía sau.

"Giám đốc Jing."

"..."

"Chị thật sự không uống cà phê với em à?"

Jingjing không quay đầu.

"Không."

"Tại sao?"

"Cô nhiều chuyện."

"Đúng."

"Tôi không thích người nhiều chuyện."

"Nhưng em thích người ít nói."

"..."

"Thế nên hai đứa mình bù trừ."

Jingjing dừng chân.

Cô quay lại, ánh mắt lạnh tanh.

"Giám đốc Jan."

"Hửm?"

"Nếu cô còn tiếp tục nói mấy câu vô nghĩa như thế..."

"...tôi sẽ chặn số cô."

Jan chớp mắt.

"Chị có số em đâu."

"..."

Ba giây im lặng.

Đến cả thư ký đứng cạnh cũng phải quay mặt đi nhịn cười.

Jingjing hít một hơi thật sâu.

"Tạm biệt."

Lần này cô đi thật.

Jan đứng nhìn bóng lưng ấy khuất dần sau hành lang, tay vẫn đút túi quần.

Thư ký khẽ hỏi.

"Sếp."

"Sao?"

"Sếp cố tình đúng không?"

Jan nghiêng đầu.

"Cố tình gì?"

"Chọc người ta."

Jan cười.

"Đúng."

"Nhưng vui mà."

"Sếp không sợ Giám đốc Jing ghét mình hơn à?"

Jan nhìn về phía cuối hành lang.

"Nếu ghét thêm một chút thì cũng có khác gì bây giờ đâu."

---

Hai ngày sau.

Aurora tổ chức buổi giới thiệu dự án mới.

Khách mời gần như kín cả hội trường.

Jan vừa bước xuống sân khấu thì điện thoại rung lên.

Là tin nhắn từ hội đồng thương mại.

«Cuộc họp khẩn. Có mặt lúc 14 giờ.»

Cô hơi nhíu mày.

"Đột xuất vậy?"

Đến nơi, Jan mới phát hiện mình không phải người duy nhất được gọi.

Ở cuối phòng họp.

Jingjing đã ngồi đó từ trước.

Cô vẫn mặc sơ mi trắng như mọi khi, tay cầm bút máy, trước mặt là một chồng tài liệu được xếp ngay ngắn đến mức gần như hoàn hảo.

Jan kéo ghế ngồi xuống đối diện.

"Trùng hợp ghê."

Jingjing không ngẩng đầu.

"Không trùng."

"Hửm?"

"Tôi đoán sẽ có cô."

"Sao chị đoán hay vậy?"

"Bởi vì hễ có chuyện phiền phức..."

Jingjing khép nắp bút.

"...thì kiểu gì cũng có Jan."

Jan chống cằm bật cười.

"Em nên xem đó là lời khen hay lời chê?"

"Cô tự quyết định."

"Tạm thời em nhận là lời khen."

Jingjing khẽ thở dài.

"Cô đúng là..."

"Cái gì?"

"...không biết ngại."

"Em biết."

Jan nhún vai.

"Nhưng chỉ ngại với người mình thích."

"..."

Jingjing nhìn cô.

Ánh mắt bình tĩnh.

Không giận.

Không bối rối.

Chỉ có điều...

Đầu ngón tay cầm bút khựng lại một nhịp rất nhỏ.

May mà Jan không nhìn thấy.

Hoặc có lẽ...

Cô nhìn thấy, nhưng giả vờ không biết.

---

Đúng hai giờ.

Cửa phòng họp mở ra.

Chủ tịch hội đồng bước vào cùng vài vị đại diện nước ngoài.

Sau màn chào hỏi ngắn gọn, ông đặt xuống bàn một tập hồ sơ dày.

"Dự án 'Harbor One'."

"Giá trị đầu tư dự kiến: bốn mươi tỷ."

Không khí lập tức thay đổi.

Bốn mươi tỷ.

Đó là con số đủ để bất kỳ tập đoàn nào cũng phải nghiêm túc.

"Phía đối tác đã nghiên cứu rất kỹ."

"Và họ đưa ra một điều kiện."

Ông dừng lại.

"Cả Aurora..."

"...và Horizon..."

"...phải cùng điều hành dự án."

Jan đang xoay cây bút trong tay thì khựng lại.

Ở phía đối diện.

Jingjing cũng từ từ ngẩng đầu.

"Xin lỗi."

Cô lên tiếng trước.

"Tôi nghĩ mình nghe nhầm."

"Không."

Chủ tịch mỉm cười.

"Hai cô sẽ là đồng lãnh đạo."

"Chúng tôi từ chối."

Jingjing trả lời gần như ngay lập tức.

Jan nghiêng đầu nhìn sang.

"Nhanh vậy?"

"Cô cũng nên từ chối."

"Tại sao?"

"Cô thích làm việc với tôi?"

Jan im lặng vài giây.

Rồi chống khuỷu tay lên bàn.

"Không."

"Nhưng em thích thử những việc chưa từng làm."

Jingjing đáp ngay.

"Tôi không thích."

"Cũng đúng."

Jan cười.

"Chị thích mọi thứ theo kế hoạch."

"Còn cô thì quá tùy hứng."

"Thế mới cân bằng."

"Tôi không có nhu cầu cân bằng với cô."

"Có khi dự án lại có."

Lần đầu tiên kể từ đầu buổi họp.

Khóe môi một vài vị đại diện nước ngoài cong lên vì buồn cười.

Hai người này...

Đúng là nổi tiếng không phải vô cớ.

Chủ tịch gõ nhẹ lên mặt bàn.

"Tôi biết hai cô không ưa nhau."

"Nhưng hợp đồng đã ký."

"Nếu một trong hai bên rút lui..."

"Cả Aurora lẫn Horizon đều sẽ mất quyền tham gia."

Căn phòng rơi vào im lặng.

Jan chậm rãi khép tập tài liệu.

Rồi ngẩng đầu nhìn người đối diện.

Ánh mắt cô vẫn mang theo ý cười quen thuộc.

"Giám đốc Jing."

"Có vẻ..."

"...sắp tới chúng ta phải gặp nhau mỗi ngày rồi."

Jingjing lặng lẽ đeo lại chiếc kính.

Giọng cô bình thản như mặt hồ.

"Đừng mừng quá sớm."

"Tôi sẽ khiến cô hối hận vì đã đồng ý."

Jan bật cười.

"Vậy em chờ."

"Xem ai hối hận trước."

Ngoài cửa kính, những đám mây đen bắt đầu kéo đến.

Không ai biết...

Cuộc hợp tác này sẽ mang lại thành công rực rỡ.

Hay sẽ là khởi đầu cho một mối quan hệ làm đảo lộn cuộc sống của cả hai người.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com