Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 6

Đồng hồ chỉ 20 giờ 11 phút.

Cả tầng gần như đã tắt hết đèn.

Chỉ còn phòng họp cuối hành lang vẫn sáng.

Jan xoay xoay cây bút trong tay, mắt dán vào màn hình laptop.

"Có một vấn đề."

Jingjing không ngẩng đầu.

"Nói."

"Nếu sửa theo ý chị..."

"...phần dự toán phải làm lại."

"Làm."

"Dứt khoát vậy?"

"Nếu biết sai mà vẫn giữ."

"Mai sẽ phải sửa nhiều hơn."

Jan chống cằm nhìn cô vài giây.

"Sao?"

"Không có gì."

"Cô nhìn tôi làm gì?"

Jan cười.

"Em đang nghĩ."

"Người ngoài đều bảo chị là người khó làm việc cùng."

"Còn cô?"

"Em thấy..."

Jan gõ nhẹ lên bàn.

"...chị chỉ khó với những người làm việc qua loa."

Jingjing dừng tay.

Lần đầu tiên trong tối nay, cô ngẩng đầu nhìn Jan lâu hơn vài giây.

"Cô cũng không giống lời đồn."

"Họ đồn gì?"

"Ranh mãnh."

Jan bật cười.

"Cái đó đúng mà."

"..."

Jingjing khẽ nhướng mày.

"Cô thừa nhận?"

"Không có gì phải giấu."

Jan nhún vai.

"Miễn em không dùng mấy cái mưu đó với đối tác."

"Còn với chị thì sao?"

Jan vừa dứt lời đã tự khựng lại.

Cô chống cằm, cười chữa.

"Đùa thôi."

Jingjing nhìn cô, giọng đều đều.

"Tốt nhất là vậy."

Không khí im lặng vài giây.

Rồi cả hai cùng cúi xuống tiếp tục làm việc.

---

Hai mươi phút sau.

Jan bỗng khép laptop.

"Căng vai quá..."

Cô đứng dậy, vươn vai một cái.

Tiếng khớp xương kêu rất khẽ.

Jingjing vẫn không rời mắt khỏi màn hình.

"Cô nghỉ đi."

"Chị không nghỉ à?"

"Tôi sắp xong."

Jan bước đến cửa kính sát trần.

Bên ngoài, Bangkok về đêm sáng rực ánh đèn.

Những dòng xe kéo thành những vệt sáng dài dưới mặt đường.

"Đẹp thật."

Jingjing thuận miệng hỏi:

"Cô thích ngắm thành phố?"

"Không."

Jan cười.

"Em chỉ thích những lúc thành phố yên tĩnh."

"Ban ngày ai cũng bận."

"Đến tối mới giống chính nó."

Jingjing khựng tay.

Đó là một cách nhìn khá lạ.

"Còn chị?"

Jan quay đầu lại.

"Nếu không làm kinh doanh..."

"...chị sẽ làm gì?"

Jingjing im lặng.

Lâu đến mức Jan tưởng cô sẽ không trả lời.

"Tôi chưa từng nghĩ."

"Thật?"

"Từ khi học đại học."

"Tôi đã vào công ty."

"Cuộc sống cứ thế tiếp diễn."

Jan gật gù.

"Vậy chị đúng là người của công việc."

"Còn cô?"

"Em hả?"

Jan suy nghĩ vài giây.

"Hồi nhỏ em từng muốn mở một tiệm bánh."

Jingjing ngẩng lên.

"Một tiệm bánh?"

"Ừ."

"Vì em thích ăn."

"..."

Lần này, Jingjing thật sự bật cười.

Chỉ một tiếng rất khẽ.

Nhưng đủ để Jan đứng sững.

"Cười rồi."

"Tôi không."

"Có."

"Tôi chỉ thấy lý do của cô..."

"...không giống người bình thường."

Jan cười theo.

"Em vốn đâu bình thường."

Jingjing lắc đầu.

"Cũng phải."

---

21 giờ 37 phút.

Bản kế hoạch cuối cùng được lưu lại.

Jan bấm nút gửi.

"Xong."

Jingjing kiểm tra lại email một lần nữa rồi khép laptop.

"Cũng xong."

Cả hai gần như cùng thở phào.

Jan nhìn đồng hồ.

"Đói không?"

"Không."

"Câu trả lời nhanh quá."

"Tôi quen."

Jan đứng dậy mặc áo vest.

"Chị lúc nào cũng 'quen'."

"Quen tăng ca."

"Quen bỏ bữa."

"Quen thức khuya."

Jingjing bình thản cất tài liệu vào cặp.

"Con người rồi sẽ quen."

Jan đi chậm hơn cô nửa bước.

"Có những thứ..."

"...đừng quen thì hơn."

Jingjing không đáp.

Nhưng bước chân của cô chậm lại một chút.

Đến cửa phòng họp, Jan với tay tắt đèn.

Cả hành lang chỉ còn ánh sáng vàng dịu hắt từ cuối dãy.

Hai người sóng vai đi về phía thang máy.

Không ai nói gì.

Tiếng giày vang đều trên nền đá.

Jan đưa tay bấm nút.

"Ting."

Cửa thang máy mở ra.

Jingjing bước vào trước.

Jan theo sau.

Cánh cửa từ từ khép lại.

Chỉ vài giây nữa thôi...

Một sự cố ngoài ý muốn sẽ buộc hai người phải ở cạnh nhau lâu hơn bất kỳ cuộc họp nào trước đó.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com