1
Gần đây Martin phát hiện bạn thân từ bé của hắn, James có hơi kỳ lạ. Lúc nào cậu cũng khom lưng, ôm lấy ngực một cách bồn chồn. Sắp vào hè, thời tiết oi bức như thế mà còn mặc áo khoác kín bưng, cúc áo sơ mi cài nghiêm chỉnh đến tận cúc trên cùng. Trông như đang giấu bí mật nào đó dưới lớp áo dày kia. Lại còn thường xuyên xin đi vệ sinh giữa tiết học.
Giống như bây giờ, James đang ngồi nghiêm túc nghe giảng ở bàn đầu. Bỗng dưng cậu cảm nhận được một dòng chảy quen thuộc vừa ấm áp vừa tê dại trước ngực. Sắc mặt căng thẳng, ngón chân cậu vì bứt rứt mà liên tục chà chà trên mặt đất. Gắng gượng ngồi thêm vài phút nữa, đến khi thật sự không chịu đựng được thì James mới giơ tay xin phép thầy rời khỏi lớp. Cậu theo bản năng sửa lại cổ áo.
Nắm chặt cổ áo rồi vội vàng đi ra ngoài, James âm thầm thở dài nhẹ nhõm. Có đôi khi cậu thấy bản thân mình trông gà hoá cuốc* quá, thật ra bí mật vớ vẩn giấu trong cơ thể cậu chẳng có gì đáng lo. Chỉ cần cẩn thận không để người khác phát hiện thì bất kể ai cũng không đoán được.
*Nhìn con gà thành con cuốc, ý chỉ những người không tinh tường, hay nhầm lẫn.
Nhưng cậu quá ngây thơ nên nào phát hiện ra, hành động kéo quần áo che ngực mình theo thói quen đã lắng lặng rơi vào tầm mắt Martin. Nhìn chỗ ngồi trống không sau khi James rời đi, đợi mấy phút rồi hắn cũng nhấc tay lên. Nhìn theo hướng James đi, Martin nói:
"Thầy ơi, em muốn đi vệ sinh."
*Bên trong WC:*
James chạy nhanh vào một buồng nhìn có vẻ không ai sử dụng. Khoá cửa lại, ngón tay cậu run rẩy cởi áo khoác và áo sơ mi. Cúc áo vừa cởi ra, khăn giấy bị cậu nhét lung tung trước ngực lập tức rơi xuống. Mới lót giấy vào đầu tiết mà giờ chúng nó đã ướt sũng. Hương sữa nồng đậm tràn ra, phả vào mặt James.
Cậu cúi đầu nhìn núm vú chưa từng được chạm vào song lại sưng lên, có màu đỏ thẫm. Đầu vú theo hô hấp dồn dập của chủ nhân mà run rẩy đứng thẳng trong không khí. Đáng lẽ hai cái bánh bao mềm mại như bông này không nên xuất hiện trước ngực của một đứa con trai. Chẳng biết có phải là ảo giác của James hay không, cậu cảm thấy bộ ngực của mình hình như lớn hơn hai hôm trước nửa vòng.
Tuy nhiên điều này khiến James vô cùng khó chịu.
Cậu do dự nhẹ nhàng kéo phần đầu nhọn đang nhô lên kia. Bầu ngực bị căng phồng quá mức lập tức cảm nhận được sự mát lạnh và một dòng điện mang theo ít ỏi đau đớn lan truyền ra.
"Ưm.." James rên rỉ. Một dòng sữa nhỏ trào ra trước đầu ngón tay. Thậm chí đến cánh cửa đối diện và nền gạch men đều bị chất lỏng trắng đục bắn trúng.
Cậu vừa bất lực vừa hoảng sợ nhìn đầu vú không ngừng tiết sữa ra. Cảm giác xấu hổ khiến cơ thể cậu run rẩy, trên khuôn mặt trắng nõn toàn là mồ hôi lạnh.
Cảnh tượng này thật sự quá nực cười rồi. Dẫu chẳng phải là lần đầu phát hiện nhưng James vẫn có ảo giác mình đang ở trong một giấc mơ vặn vẹo.
Ba ngày trước, cậu phát hiện bộ ngực mình bất ngờ không kiềm chế được tiết ra sữa.
--
Nửa tiếng.
Đứng trước cửa buồng vệ sinh, Martin nhìn đồng hồ trên cổ tay. Vẻ mặt hắn hơi đăm chiêu suy nghĩ.
Một đứa con trai nhốt mình trong WC nửa tiếng, cậu ta hẳn đang làm chút chuyện thú vị gì trong đó.
Khi James bước ra, những sợi tóc mai ươn ướt dán vào sườn mặt, càng tôn lên làn da trắng như sứ. Khóe mắt ửng hồng như vừa ngâm trong nước, ánh mắt như đang nói chủ nhân nó cực kỳ khó chịu và bất lực.
"Martin? Cậu... cậu sao lại ở đây?" Giây phút nhìn thấy hắn, cậu như hít phải khí lạnh, theo bản năng lùi về đằng sau.
"Cái này phải hỏi cậu mới đúng." Thân hình Martin vốn đã cao to, lại gần như có cảm giác bị hắn bao phủ trong lòng. Mà hiện tại hắn đang khoanh tay trước ngực, từ trên cao nhìn chằm chằm xuống James. Làm cho trái tim cậu chột dạ đập mạnh mẽ: "Một mình ở trong nhà vệ sinh nửa tiếng, cậu đang làm cái gì đấy? Mà dạo này lại còn hay trốn tránh mình."
"Mình không hiểu cậu đang nói cái... A!"
Chớp mắt, Martin đã thu hẹp khoảng cách của cả hai. Tay hắn mạnh mẽ kéo cậu từ ngoài vào buồng vệ sinh, cơ thể James bị vây giữa Martin và cánh cửa mỏng.
Lúc cậu nhìn thấy hắn giơ tay lên, sợ đến mức nhắm mắt, rụt cổ lại. Nhưng hồi lâu chẳng thấy mình bị đánh, James mới hé mắt ra. Cậu kinh ngạc phát hiện khuôn mặt hắn đã ghé sát vào mình. Mũi Martin ngửi ngửi mùi hương kì lạ trong không khí, hơi thở cực nóng phun lên cổ làm cậu nổi da gà.
"Cậu làm cái gì vậy?" Sợ hãi nghiêng mặt né khuôn mặt càng ngày càng gần kia, James dùng sức đẩy bả vai Martin ra. Căng thẳng khiến cậu toát hết mồ hôi. Song trong lòng chỉ có một ý nghĩ, tuyệt đối không thể để hắn phát hiện ra cơ thể kỳ dị của mình.
"James, cậu có ngửi thấy mùi gì không?" Nhìn động tác trốn tránh của cậu, ánh mắt Martin càng thêm nghi ngờ. Cuối cùng dừng mắt tại bộ ngực James đang che chắn lại. Ngón tay hắn hướng về phía cúc áo sơ mi của cậu: "Một mùi hương vô cùng ngọt ngào đó."
"Cậu nhầm rồi!" Mặt James lập tức trắng bệch. Chẳng màng âm thanh của cánh cửa có khiến người ta chú ý hay không, cậu kịch liệt giãy giụa.
Hai người cứ xô đẩy nhau, chẳng rõ thế nào mà khuỷu tay Martin không cẩn thận đập vào ngực James. Một dòng chất lỏng ướt trào ra. Chiếc áo sơ mi bị thấm ướt dần trở nên trong suốt, có thể nhìn thấy rõ toàn bộ núm vú màu hồng. Thậm chí xúc cảm ướt át do động tác mới nãy mà dính lên khuỷu tay của hắn.
Cả hai lập tức đứng trơ ra.
"Đây là cái gì...?" Hắn nhíu mày, xấu hổ rũ mắt nhìn bộ ngực của cậu. Rồi ngạc nhiên giơ tay sờ vào phần ngực ướt đẫm ấy, lòng bàn tay cọ qua đầu vú còn cảm nhận được cảm giác dính nhớp.
Khi người ta đối mặt với tình huống khẩn cấp, phản ứng đầu tiên có thể là đừ người ra bất động. Đó cũng là một trong những cách tự bảo vệ bản thân. Như cậu lúc này chẳng biết nên làm thế nào, thậm chí là phải đối diện với ánh mắt từ đứa bạn thân nhất của mình ra sao.
Nhìn chăm chú chất lỏng đáng nghi dính vào lòng bàn tay mình, Martin lại cúi đầu ngửi ngửi rồi vươn lưỡi liếm một cái. Mùi vị giống giống với sữa bò hắn từng uống hồi nhỏ, chỉ là có thêm một chút vị tanh tanh.
James trơ mắt nhìn bạn thân nếm thử sữa chảy ra từ ngực chính mình, trong đầu vang lên một tiếng nổ tanh bành. Cảm giác xấu hổ dâng đến đỉnh điểm khiến cậu choáng váng, hoa mắt ù tai. Chỉ thấy trái tim sắp nổ tung vì đập quá nhanh.
"... Martin... Đừng nhìn nữa..." Khuôn mặt đỏ như có thể chảy ra máu, James thút thít một tiếng. Lúc cậu sắp ngã vì đôi chân mềm nhũn chẳng thể chống đỡ nữa thì hắn nhanh lẹ chen vào giữa hai chân cậu, ép James đứng vững dựa vào cửa.
Đôi tay cậu theo bản năng muốn che đi nửa người trên. Nhưng mà không còn kịp rồi, hắn đã giành trước một bước mà cởi cúc áo cậu ra, kéo chiếc áo sơ mi xuống. Trái ngược với lồng ngực bằng phẳng của những đứa con trai bình thường là bầu ngực đàn hồi như thạch trái cây. Bởi đột ngột mất đi sự trói buộc mà bắn ra. Cặp vú trắng như tuyết dập dờn trước ánh mắt dần tối lại của Martin. Hầu kết hắn lén lút giật giật.
Nhìn khung cảnh chẳng thể tưởng tượng nổi trước mắt, giọng hắn khàn khàn, trầm xuống bảo: "Cậu tiết sữa."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com