Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

10

Tối đó, sau khi học xong, Orm không về phòng liền.
Orm ngồi trên mép giường, hai tay ôm gối.
Ling đứng dựa cửa, nhìn mà không hiểu sao Orm im lặng dữ vậy.

— Em Orm... sao vậy?

Orm cúi đầu.
— Chị Ling nè.

— Hả?

— Chuyện mình á... đừng nói với ai nha.

Ling tròn mắt.
— Ủa... hông phải mình nói rồi sao?

— Không, ý em là... đừng để bố mẹ biết.
Ling giật mình.

— Sao lại hông cho biết?

Orm mím môi.
— Em sợ... bố mẹ.
Ling đứng im, suy nghĩ rất lâu.

— Nhưng... bố mẹ thương em mà.

— Em biết... nhưng em vẫn sợ.
Ling gãi đầu, giọng khờ khờ.

— Ờ... em sợ thì mình từ từ.

Orm ngẩng lên.
— Thiệt hả?

— Ừ... chị hông gấp đâu.
Orm nhìn Ling rất lâu, rồi nói nhỏ.
— Cảm ơn chị.

Ling cười.
— Ờ... chị hông hiểu mấy chuyện này lắm, nhưng em nói sao chị nghe vậy.

Orm đứng dậy, ôm Ling một cái thật nhẹ.
— Em hứa... sau này em sẽ nói cho bố mẹ biết.

Ling vỗ lưng Orm lóng ngóng.
— Ừ... từ từ.
Sáng hôm sau.

Ling đứng trước cổng nhà Orm sớm hơn mọi ngày.
Lần đầu tiên... chở người yêu đi học.
Orm bước ra, đội nón bảo hiểm, tay đặt lên yên xe mà tim đập nhanh.
— Chị Ling.

— Hả?

— Hôm nay... chị chở em với tư cách khác đó.
Ling đỏ mặt liền.

— Ờ... nhưng vẫn đi học thôi mà.

Orm cười, leo lên xe, ôm rất khẽ.
— Đi đi.
Xe chạy chậm hơn thường lệ.
Ling không dám rẽ gắt, không dám thắng mạnh.

— Em ngồi có chắc hông?

— Dạ.

— Có sợ hông?

— Hông... em thấy yên.

Ling cười.
— Ờ... chị cũng vậy.

Tới gần trường, Orm nói nhỏ.
— Chị Ling nè.

— Ơi em?

— Em hứa.

— Hứa gì?

— Em sẽ thi vô chung trường với chị.

Ling thắng xe lại một chút.
— Thiệt hả?

— Thiệt.
Ling quay đầu lại nhìn Orm, mắt sáng lên.
— Vậy... chị đợi nha.

— Ừ.

— Nhưng học cho đàng hoàng đó.

— Dạ.

— Đừng ham chơi.

— Dạ.

— Có gì buồn nhớ nói chị liền.

Orm cười.
— Dạ... người yêu.

Ling đỏ tới tận tai.
— Ờ... vô học đi, trễ rồi.

Orm bước xuống xe, đi được mấy bước thì quay lại.
— Chị Ling.

— Hả?
— Em nhất định sẽ vô chung trường với chị.
Ling đứng đó, nhìn theo Orm vô cổng trường.
Trong lòng vừa lo, vừa vui, vừa ấm.

Ling nghĩ thầm, rất khờ:
Ờ... người yêu là vậy hả.

Là chở nhau đi học... rồi đợi nhau lớn lên chung.

Một năm sau, Orm thật sự đậu vào chung trường với Ling.
Buổi sáng đầu tiên Orm mặc đồng phục cấp 3, Ling qua chở sớm tới mức đứng đợi trước cổng nhà Orm từ lâu.
Orm bước ra, Ling nhìn mà cười hoài.

— Em Orm.

— Dạ?

— Học chung thiệt rồi nè.

— Dạ.

Orm leo lên xe, ôm lưng Ling.
— Chị vui hông?

— Vui chớ... vui dữ lắm.
Ling đạp xe mà trong lòng nhẹ hẳn.

— Từ giờ học chung òi, chị bảo vệ em.

Orm bật cười.
— Hở? Chị mà bảo vệ em?

— Ờ.

— Em bảo vệ chị chớ.
Ling nhíu mày suy nghĩ rất nghiêm túc.
— Đâu có... chị lớn hơn mà Orm.

— Ờ ờ...
Ở trường mới, Orm còn bỡ ngỡ.
Ling thì quen hơn, đi trước một bước, cứ quay đầu lại coi Orm có theo kịp không.

— Đi sát chị nè.

— Dạ.
Giờ ra chơi.
Orm đứng ở hành lang tầng trên cùng mấy bạn trong lớp.
Candy đứng kế bên Orm.
— Orm.

— Hả?
— Chị Ling của mày kìa.

Orm nhìn xuống tầng dưới.
Ling đang đứng gần cầu thang, Candy chạy xuống trước, tới chỗ Ling.

— Ling.

— Ủa, Candy.

— Chị học chung trường này hả?

— Ờ... chị học từ năm ngoái.

— Em không biết luôn á.

Candy đứng nói chuyện với Ling, rất tự nhiên.
— Chị quen trường chưa?

— Quen chút chút.

— Chị Ling nhìn khác ghê.
Ling ngơ ngác.
— Khác là sao?

— Xinh hơn.
Ling gãi đầu.
— Ờ... chị hông rành mấy cái này.

Candy cười.
— Chị đúng là khờ thiệt.
Ở trên tầng, Orm đứng nhìn xuống.
Orm thấy hết.

Thấy Candy đứng gần Ling.
Thấy Candy cười nói.
Thấy Ling cười... rất vô tư.
Orm không nói gì.
Chỉ quay mặt đi.
Chiều tan học.
Ling đứng đợi Orm ở cổng.

— Em Orm.

— Dạ.
— Đi về nha.

Orm leo lên xe, nhưng không ôm như mọi ngày.

— Sao vậy em?

— Không sao.
Ling nghĩ một hồi.
— Tại học mệt hả?

— Ừ.
Xe chạy được một đoạn, Orm mới nói.
— Chị Ling.

— Hả?

— Candy... chị quen hả?

Ling trả lời rất thật.
— Ờ... bạn bình thường thôi mà.
Orm im lặng.

— Sao em hỏi vậy?

— Không có gì.

Ling cười cười.
— Candy hiền, học chung lớp với em mà.
Orm siết quai cặp.

— Hiền ha.

— Ừ.

— Vậy chắc chị thích nói chuyện với Candy lắm.
Ling giật mình.
— Hông có.

— Vậy sao đứng nói chuyện lâu vậy?

— Ờ... tại Candy hỏi thăm thôi.
Orm quay mặt đi.
— Ờ.

Về tới nhà, Orm dắt xe vô, đi thẳng lên phòng.
Ling đứng ngoài sân.
— Em Orm... chị chở cẩn thận mà.

Không trả lời.
Tối đó, Ling qua nhà Orm xin học bài chung như mọi ngày.
Mẹ Orm nói nhỏ:
— Orm nó vô phòng từ chiều rồi con.

Ling lo thấy rõ.
— Dạ... để con vô gặp Orm chút.
Ling gõ cửa.
— Em Orm... mở cửa cho chị đi.
Im lặng.
— Em Orm... chị vô học bài nè.
Một lúc sau, cửa mở.
Orm quay lưng.
— Vô làm gì?

— Thì... học.

Orm nói nhỏ nhưng rõ.

— Bộ nói chuyện với Candy chưa đủ hả?

Ling đứng sững.
— Hả?

— Chị lên cấp 3 chị hông thương em nữa hả?

Ling hoảng liền.
— Ủa... là sao Orm?

— Thôi chị về đi.

— Hông về.
— Sao nữa? Em hông muốn gặp chị.

Ling bước tới gần.
— Em Orm sao vậy... chị đâu có làm gì?

Orm quay lại, mắt đỏ.
— Em khó chịu.

— Em khó chịu chuyện gì?

Ling nghĩ rất lâu, rồi nói khờ khờ.
— Tại hồi trưa chị đứng nói chuyện hơi lâu hả? Chị xin lỗi...

Orm nghẹn lại.
— Tại Candy đó.

— Hả... Candy sao?

— Candy nhìn chị... không giống bạn bình thường.
Ling lắc đầu.

— Chị hông biết... chị tưởng là bạn cùng trường thôi.
Orm im lặng.

Ling đứng trước Orm, giọng nhỏ xuống.
— Em Orm nè... chị khờ thiệt, nhưng chị chỉ thương có mình em.

Orm ngẩng lên.
— Thiệt không?

Ling gật đầu rất mạnh.
— Thiệt.

Orm thở ra một hơi dài.
— Lần sau... chị đứng xa người ta ra chút.
Ling gật liền.

— Ừ... chị nghe.

Orm nhìn Ling,
— Chị đúng là...

Ling cười ngây.

— Hì...

— Thôi chị về đi.

— Dạ... vậy chị về, em Orm nhớ ngủ sớm nha.
Orm đứng hình, hét lên:

— Hả? Người gì mà mới đuổi đã đi, tức muốn chết, đi luôn đi!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com