17.
Không gian nồng nặc mùi thuốc sát trùng nôn nao. Ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh từ trên trần cao hắt xuống, rọi vào từng góc khuất của hành lang bệnh viện, biến mọi thứ trở nên vô cảm và tàn nhẫn.
Tiếng bước chân vội vã của đội ngũ y bác sĩ, tiếng bánh xe của băng ca cứu thương ma sát trên sàn gạch bóng loáng nghe chói tai. Rồi, một tiếng Rầm khô khốc vang lên. Cánh cửa hai chiều bằng kim loại của phòng cấp cứu đóng sầm lại ngay trước mắt Martin, ngăn cách anh khỏi thế giới của James.
Martin đứng đó, bất động như một bức tượng đá.
Trên chiếc áo sơ mi đắt tiền, trên lòng bàn tay, trên những ngón tay và thậm chí là cả trên cổ tay áo măng-sét của anh... đều là máu. Máu của James. Thứ chất lỏng màu đỏ sậm ấy vẫn còn vương chút hơi ấm, sặc sụa mùi sắt và pheromone trà trắng đang suy kiệt, nhiều đến mức khiến một người chưa từng biết sợ hãi như anh cũng phải kinh hoàng.
Một vị bác sĩ trưởng khoa vừa chạy ngang qua, trên tay là xấp phim chụp X-quang vừa có kết quả, ông nói vội với y tá: "Viên đạn găm sâu xuyên qua bả vai trái, tổn thương động mạch chủ. Nạn nhân bị đa chấn thương do va đập mạnh từ ngoại lực, nội tạng có dấu hiệu xuất huyết nghiêm trọng. Lập tức chuẩn bị phòng phẫu thuật đặc biệt, gọi thêm máu dự phòng nhóm O!"
Từng câu, từng chữ rơi vào tai Martin hệt như những nhát dao găm, lóc đi từng tấc da thịt trên người anh.
Nhưng Martin không nói một lời nào. Anh không gầm rú, không ra lệnh, chỉ im lặng nhìn trừng trừng vào bảng đèn báo chữ "ĐANG PHẪU THUẬT" vừa bật sáng màu đỏ rực phía trên cánh cửa. Lần đầu tiên trong suốt hơn hai mươi năm cuộc đời, vị chủ tịch đứng trên đỉnh cao của giới tài chính mới nếm trải cảm giác bất lực tột cùng là như thế nào.
Hóa ra, tiền bạc chất cao như núi ở vào giây phút này cũng không có tác dụng. Quyền lực khuynh đảo một phương không có tác dụng. Địa vị tối cao có thể điều khiển hàng ngàn người cũng hoàn toàn vô nghĩa. Không có một thứ dung tục nào trên đời này có thể giúp anh bước qua cánh cửa kia để gánh chịu thay cho James dù chỉ một chút đau đớn.
Bốn tiếng trôi qua. Rồi sáu tiếng. Tám tiếng đồng hồ đằng đẵng...
Chiếc đèn màu đỏ phía trước phòng phẫu thuật vẫn sáng một cách ngoan cố, như một lời nhắc nhở về ranh giới mỏng manh giữa sự sống và cái chết bên trong kia.
Suốt từng ấy thời gian, hành lang bệnh viện rộng lớn không một ai dám tiến lại gần Martin trong vòng bán kính năm mét. Thư ký thân cận, đội ngũ luật sư đại diện, và thậm chí là cả ba mẹ của Martin vừa bay gấp từ nước ngoài về... tất cả bọn họ đều chỉ có thể đứng từ xa quan sát. Bởi vì lúc này, pheromone Alpha trội của Martin đã hoàn toàn mất kiểm soát. Nó tỏa ra một thứ áp lực vỡ vụn, lạnh lẽo, tàn bạo và đáng sợ hệt như một cơn bão đại dương đang tích tụ năng lượng, chực chờ xé toác bất kỳ kẻ nào dám chạm vào.
Đúng lúc bầu không khí ngột ngạt ấy lên đến đỉnh điểm, người đội trưởng đội an ninh tư nhân bước tới, trên tay cầm một chiếc máy tính bảng mật, cúi đầu thấp giọng: "Ngài Martin. Chúng tôi đã bẻ khóa thành công và giải mã được toàn bộ dữ liệu lớp cuối cùng trong chiếc USB mà cậu Chao để lại."
Martin chậm rãi ngẩng đầu. Đôi mắt anh hằn lên những tia máu dày đặc, đỏ ngầu và hốc hác sau một đêm dài không ngủ.
"Đưa đây."
Tập tài liệu dày cộp được in ra khẩn cấp đặt xuống chiếc bàn tròn ở hành lang. Martin dùng những ngón tay dính máu khô lật từng trang, từng trang một. Ban đầu, cơ mặt anh cơ hồ không có một chút thay đổi nào, vẫn là vẻ lạnh lùng đến tột cùng. Thế nhưng, càng đọc về sau, bàn tay cầm giấy của anh càng siết chặt, các khớp ngón tay gồ lên, chuyển sang màu trắng bệch vì lực đạo quá lớn.
Mọi chứng cứ bên trong đều hoàn chỉnh một cách hoàn hảo đến đáng sợ. Từ các đồ thị giao dịch tài chính bất hợp pháp, các khoản tiền khổng lồ được rửa sạch qua các ngân hàng ma ở Thụy Sĩ, danh sách chi tiết các quan chức nhận hối lộ, cho đến những công ty bình phong được lập ra để buôn lậu... Và kinh tởm nhất, là hồ sơ ghi chép về những vụ dàn dựng tai nạn để thủ thỉ, diệt khẩu các nhân chứng năm xưa.
Tất cả các manh mối ấy, không một ngoại lệ, đều tập trung và dẫn thẳng đến một cái tên duy nhất:
Richard Edward.
Chú ruột của anh. Người em trai duy nhất của ba anh, người đã mỉm cười bế anh trên tay khi anh còn là một đứa trẻ sơ sinh, người đã từng tự tay chỉ dạy cho anh những bài học đầu tiên về cách điều hành doanh nghiệp, và là người vẫn luôn xuất hiện với nụ cười hiền hậu trong mọi bữa tiệc gia tộc Edward.
Martin đọc đến trang tài liệu cuối cùng, một bức ảnh cũ kỹ, ố vàng đột ngột rơi xuống mặt bàn. Đó là bức ảnh chụp chung của Ryan, Lucas và ba nhân chứng khác đã mất tích—những người đến nay đã trở thành những cái xác lạnh ngắt. Phía sau bức ảnh, có một dòng chữ viết tay bằng mực đen đã phai màu của Lucas:
"Nếu tôi chết, bằng mọi giá phải giao thứ này cho phóng viên James Chao."
Khoảnh khắc nhìn thấy dòng chữ ấy, Martin hoàn toàn hiểu ra mọi chuyện. Những con người thấp cổ bé họng đó đã tin tưởng James đến mức nào. Họ tin rằng đứa trẻ Omega bướng bỉnh ấy sẽ không bao giờ bỏ cuộc, tin rằng cậu sẽ đưa sự thật ra ánh sáng dù có phải đánh đổi bằng cả mạng sống của chính mình.
Và James, thực sự đã dùng mạng sống của mình để chứng minh cho niềm tin ấy.
BỐP!
Tập hồ sơ dày bị Martin ném mạnh xuống mặt bàn gỗ đặc. Cả căn phòng VIP của bệnh viện chìm vào một sự im lặng chết chóc. Bởi vì vào lúc này, tất cả mọi người có mặt đều nhìn thấy:
Martin Edward—người đàn ông nổi tiếng là điềm tĩnh, lý trí và tàn nhẫn nhất giới tài chính—đang run rẩy.
Anh không run vì sợ hãi. Anh đang run lên vì một cơn thịnh nộ cuồng bạo, một sự phẫn nộ có thể thiêu rụi cả gia tộc này.
Hai giờ sáng, trời vẫn mưa tầm tã.
Richard Edward bị bắt ngay tại biệt thự riêng của ông ta ở khu ngoại ô thượng lưu. Khi đội an ninh của EJM và cảnh sát ập vào, người đàn ông hơn sáu mươi tuổi ấy vẫn mặc một bộ âu phục chỉnh tề, bình thản ngồi uống trà trong phòng khách rộng lớn, hệt như ông ta đã đoán trước được ngày này sớm muộn gì cũng sẽ đến.
Khi nhìn thấy Martin bước vào cùng những họng súng của cảnh sát, Richard không hề hoảng loạn, ông ta đặt tách trà xuống, thở dài một tiếng: "Cuối cùng... cháu vẫn tìm ra sao, Martin?"
Martin đứng sừng sững trước mặt ông ta. Anh không ngồi xuống, không có một lời chào hỏi xã giao, và tuyệt đối không còn gọi một tiếng "chú" như trước đây. Ánh mắt anh nhìn ông ta lạnh lẽo như nhìn một người xa lạ.
"Vì sao?" Martin chỉ hỏi đúng hai chữ, thanh âm trầm đến đáng sợ.
Richard cười nhạt, một nụ cười đầy vẻ giễu cợt thế thái nhân tình: "Vì tiền. Vì lợi nhuận của tập đoàn."
"Chỉ vì bấy nhiêu đó?"
"Cháu còn quá trẻ, Martin ạ. Cháu nghĩ quyền lực và sự hưng thịnh của gia tộc Edward này được xây dựng bằng cái gì? Bằng những bài đạo đức kinh doanh trên giảng đường chắc?" Richard ngẩng đầu lên, ánh mắt lộ rõ vẻ tham vọng điên cuồng.
Martin nhìn người đàn ông trước mặt, bỗng cảm thấy một sự ghê tởm sâu sắc dâng lên trong lòng. Đây không phải là người chú mà anh từng kính trọng.
"Ryan chết trong lúc nằm vùng. Lucas bị đẩy xuống từ tầng hai. Ba nhân chứng khác mất tích..." Giọng Martin ngày càng lạnh hơn, mỗi một từ thốt ra đều mang theo áp lực pheromone khiến những viên cảnh sát xung quanh phải lùi lại. "Và James... em ấy suýt chút nữa đã chết dưới tay người của ông."
Lần đầu tiên kể từ khi cuộc đối thoại bắt đầu, nụ cười bình thản trên gương mặt cáo già của Richard biến mất. Ông ta khẽ nhíu mày: "Ta không ra lệnh giết cậu phóng viên đó. Ta chỉ bảo tụi nó lấy lại chiếc USB."
"Nhưng ông biết rõ chúng sẽ làm vậy!" Martin gầm lên cắt ngang lời ông ta, đôi mắt anh đỏ rực như muốn ăn tươi nuốt sống kẻ đối diện. "Ông biết chuyện diệt khẩu sẽ xảy ra, giống như cách ông đã làm với năm người trước đó!"
Richard im lặng. Sự im lặng hèn hạ ấy chính là lời thừa nhận rõ ràng nhất cho tội ác của ông ta.
RẦM!
Nắm đấm của Martin đập mạnh xuống chiếc bàn trà bằng gỗ mun đặc giữa phòng khách. Lực đạo kinh hoàng khiến chiếc bàn gỗ gãy đôi, tách trà bằng gốm sứ vỡ tan tành, những mảnh sành găm vào lòng bàn tay Martin, máu tươi hòa cùng vết máu cũ của James chảy xuống.
"Từ khi nào?"
Richard nhìn đứa cháu trai xuất sắc nhất của gia tộc, im lặng một hồi lâu, cuối cùng mới chậm rãi trả lời: "Mười năm trước."
Mười năm. Một mạng lưới tội phạm ngầm, nhuốm đầy máu và sự bẩn thỉu đã tồn tại dưới cái bóng vĩ đại của tập đoàn EJM suốt mười năm trời. Vô số sinh mạng bị hủy hoại, vô số gia đình tan nát, tất cả chỉ để nuôi dưỡng cho lòng tham vô đáy của một con quỷ mang danh nghĩa người thân.
Martin nhắm mắt lại. Trong bóng tối của tâm trí anh, hình ảnh James nằm cô độc giữa vũng máu trên mặt đường bến cảng lại ùa về.
Nếu đêm nay anh đến muộn dù chỉ hai phút... Nếu James không kiên cường chống cự đủ lâu... Nếu viên đạn của tên sát thủ kia lệch sang bên phải thêm vài centimet... Anh đã hoàn toàn mất đi cậu. Mất đi người duy nhất sưởi ấm cho linh hồn cô độc của anh.
Khoảnh khắc ấy, Martin cuối cùng đã hiểu ra một điều: Điều duy nhất trên thế giới này có thể khiến một Alpha trội như anh phải khiếp sợ, chưa bao giờ là sự thất bại trên thương trường. Không phải là phá sản, không phải là việc đánh mất quyền lực tối cao của gia tộc.
Mà là mất đi James Chao.
Rrrr... Rrrr...
Tiếng chuông điện thoại cá nhân đột ngột vang lên giữa không gian im ắng, làm tất cả mọi người có mặt trong phòng khách giật mình.
Màn hình hiển thị số máy của bệnh viện trung ương.
Trái tim của Martin trong một tích tắc cơ hồ đã ngừng đập. Anh lập tức bắt máy, đưa lên tai, bàn tay run rẩy đến mức suýt đánh rơi điện thoại: "Tôi nghe."
"Ngài Edward!" Giọng nói của vị bác sĩ trưởng khoa truyền tới qua ống nghe, mệt mỏi nhưng lộ rõ sự nhẹ nhõm. "Một tin tốt. Ca phẫu thuật kéo dài mười tiếng đã thành công. Chúng tôi đã cầm được máu và lấy được đầu đạn ra ngoài. Cậu Chao tạm thời đã qua cơn nguy kịch."
Toàn bộ thế giới xung quanh Martin như dừng lại trong một giây.
Anh nhắm chặt mắt, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt góc cạnh. Lần đầu tiên sau mười tiếng đồng hồ nghẹt thở, lá phổi của anh mới có thể hít một hơi thật sâu. Anh như người vừa từ cõi chết trở về.
"Nhưng..." Vị bác sĩ ở đầu dây bên kia ngập ngừng, tiếp tục.
Trái tim Martin vừa mới buông lỏng lại một lần nữa thắt chặt lại: "Nhưng sao?"
"Do nạn nhân bị chấn thương sọ não nhẹ từ vụ va chạm xe và mất máu quá nhiều trước đó, bệnh nhân hiện tại vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại. Cậu ấy đã rơi vào trạng thái hôn mê sâu. Chúng tôi... hiện tại chưa thể khẳng định chắc chắn khi nào cậu ấy mới có thể mở mắt. Có thể là ngày mai, tuần sau, hoặc..."
Bác sĩ không nói hết câu, nhưng Martin hiểu rõ vế sau là gì.
Không khí xung quanh lại một lần nữa đông cứng.
Hành lang bệnh viện trung ương vẫn sáng đèn huỳnh quang lạnh lẽo. James lúc này đã được chuyển sang phòng hồi sức tích cực, nằm im lìm giữa những dây truyền dịch và máy móc hỗ trợ sự sống.
Còn Martin, anh đứng một mình giữa hành lang dài dường như vô tận của bệnh viện. Một bên tay anh nắm giữ công lý— Richard Edward đã bị giải đi, tập đoàn EJM sẽ được làm sạch, vụ án mười năm cuối cùng cũng được phơi bày ra ánh sáng. Nhưng ở bên tay còn lại... người anh yêu sâu sắc nhất vẫn đang nhắm nghiền mắt, hơi thở mỏng manh như một sợi tơ.
Lần đầu tiên trong đời, Martin nhận ra: Có những trận chiến, ngay cả khi bạn đã giành được chiến thắng tuyệt đối, nó vẫn khiến bạn phải kinh hoàng sợ hãi.
Bởi vì chiến lợi phẩm quan trọng nhất, linh hồn của toàn bộ chiến thắng ấy... vẫn chưa thể trở về bên anh.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com