Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

09

một tuần sau.

nhờ tối nào cũng bị xuân bách kéo ngồi vào bàn học.

thành công cuối cùng cũng không còn nhìn đề toán như nhìn... chữ ngoài hành tinh.

dù mỗi lần học.

cậu vẫn than.

"phiền."

"buồn ngủ."

"khó."

nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi đến hết.

...

buổi sáng.

msb.

tiết toán đầu tiên.

giáo viên phát một bài kiểm tra mười lăm phút.

"không khó."

"chỉ kiểm tra những phần đã học tuần trước."

cả lớp nhanh chóng cúi xuống làm bài.

thành công cắn đầu bút.

nhìn đề.

"..."

"đề này..."

cậu hơi ngạc nhiên.

hầu hết đều là những dạng bài xuân bách đã bắt cậu làm đi làm lại suốt mấy hôm nay.

ở phía sau.

xuân bách chỉ lặng lẽ làm bài.

không ngẩng đầu.

không nhìn sang thành công.

cậu biết.

nếu mình giúp.

thì mọi công sức những ngày qua sẽ vô nghĩa.

thành công hít sâu.

cầm bút.

bắt đầu viết.

lần đầu tiên.

cậu không bỏ giấy trắng.

...

mười lăm phút trôi qua rất nhanh.

"nộp bài."

giáo viên thu bài.

thành công dựa lưng vào ghế.

thở phào một hơi.

"cuối cùng cũng xong."

xuân bách quay xuống.

"làm được không?"

"chắc..."

"được."

"ít nhất."

"không phải đoán bừa."

xuân bách khẽ cười.

"vậy là tốt rồi."

...

đến cuối buổi.

giáo viên mang luôn bài kiểm tra đã chấm vào lớp.

"lớp mình làm khá ổn."

"vẫn như mọi khi."

"điểm cao nhất."

"mười điểm."

"nguyễn xuân bách."

cả lớp vỗ tay.

xuân bách chỉ đứng dậy nhận bài.

vẫn bình tĩnh như mọi lần.

giáo viên tiếp tục gọi.

đến lượt thành công.

cậu uể oải bước lên.

vừa nhìn thấy con số trên góc bài.

đôi mắt khẽ mở to.

6.

không phải ba.

không phải bốn.

mà là sáu.

giáo viên nhìn cậu.

hiếm khi mỉm cười.

"tiến bộ."

"tiếp tục cố gắng."

thành công không nói gì.

chỉ cầm bài trở về chỗ.

đặt tờ giấy lên bàn.

cả người vẫn còn ngơ ngác.

đứa bạn bên cạnh ghé sang nhìn.

"đệt."

"thành công."

"mày được sáu?"

"quay cóp ai à?"

thành công lập tức liếc nó.

"mày nghĩ ai cũng như mày?"

"thế sao tự nhiên lên sáu?"

"tao học."

cả đám đồng loạt bật cười.

"mày biết học luôn?"

"thế giới sắp tận thế."

thành công hừ lạnh.

"cười nữa."

"tao đấm."

cả đám lập tức im bặt.

...

tan học.

thành công và xuân bách cùng lên xe.

chiếc xe vừa lăn bánh.

thành công đã tiện tay ném bài kiểm tra sang cho xuân bách.

"coi đi."

xuân bách cầm lấy.

ánh mắt lướt qua từng câu.

rồi gật đầu.

"không tệ."

"cậu sai hai câu."

"một câu do tính nhầm."

"một câu do thiếu bước."

"nếu cẩn thận hơn."

"lần sau."

"bảy hoặc tám điểm."

thành công chống cằm nhìn ra cửa sổ.

cố giấu khóe môi đang nhếch lên.

"mới có sáu."

"có gì đâu."

"ừ."

xuân bách gấp bài lại.

trả về cho cậu.

"nhưng."

"lần sau sẽ cao hơn."

thành công quay sang.

"mày biết?"

"tôi tin cậu."

chỉ ba từ.

lại khiến thành công khựng người.

từ nhỏ đến lớn.

mọi người đều nói.

"cậu chủ không chịu học."

"cậu chủ học kém."

"cậu chủ không thể khá lên."

chưa từng có ai.

nói rằng...

họ tin cậu.

thành công nhìn xuân bách rất lâu.

đến khi người kia khó hiểu quay sang.

"có gì sao?"

thành công lập tức quay mặt đi.

"...không."

cậu nhìn ra ngoài cửa kính.

khẽ lẩm bẩm.

"đừng có tin sớm."

"lỡ tao lại được ba điểm."

xuân bách bật cười.

"không đâu."

"tôi vẫn tin."

chiếc xe vẫn chầm chậm chạy về phía biệt thự.

còn thành công.

lần đầu tiên sau rất nhiều năm.

lại có cảm giác...

điểm số không còn chỉ là những con số vô nghĩa nữa.

_______________

chiếc xe rời khỏi cổng msb.

thành công vẫn cầm bài kiểm tra trong tay.

con số 6 đỏ chót.

càng nhìn.

khóe môi cậu càng khó giấu được ý cười.

xuân bách ngồi bên cạnh.

lặng lẽ nhìn ra cửa kính.

không nói gì.

một lúc sau.

thành công đột nhiên lên tiếng.

"đổi hướng."

người tài xế nhìn qua gương chiếu hậu.

"dạ?"

"không về biệt thự."

"đến trung tâm thương mại."

"vâng."

xuân bách quay sang.

"hôm nay cậu có việc?"

"không."

"vậy..."

"đi mua đồ."

xe nhanh chóng rẽ sang hướng khác.

...

hơn hai mươi phút sau.

chiếc xe dừng trước một trung tâm thương mại lớn.

thành công bước xuống trước.

hai tay đút túi quần.

xuân bách đi theo phía sau.

"đi đâu?"

"đi theo."

"ừ."

hai người đi qua vài gian hàng.

rồi thành công bất ngờ dừng lại trước một cửa hàng thú cưng.

xuân bách khựng chân.

ngẩng đầu nhìn tấm biển.

"..."

"vào."

"đến đây làm gì?"

"mua đồ."

"cho ai?"

thành công nhướng mày.

"mày."

xuân bách hơi sững người.

"tôi?"

"ừ."

"cún thì phải có đồ của cún."

nói xong.

thành công đẩy cửa bước vào.

tiếng chuông nhỏ vang lên.

nhân viên lập tức mỉm cười.

"hai anh cần tìm gì ạ?"

thành công nhìn quanh.

"vòng cổ."

"loại bằng da."

"chất lượng tốt."

"với..."

cậu đảo mắt thêm một vòng.

"bát ăn."

"cốc uống nước."

nhân viên hơi ngạc nhiên.

"anh nuôi chó cỡ lớn ạ?"

thành công liếc sang xuân bách đang đứng phía sau.

khóe môi khẽ nhếch.

"ừ."

"cỡ lớn."

xuân bách bất lực.

"..."

cậu biết.

người này lại đang cố tình trêu mình.

...

mười phút sau.

nhân viên mang ra vài mẫu.

thành công cầm từng chiếc lên xem.

cậu bỏ qua những chiếc có màu sắc sặc sỡ.

cuối cùng.

ánh mắt dừng lại ở một chiếc vòng cổ bằng da màu đen.

thiết kế đơn giản.

khóa bạc.

phần thẻ kim loại có thể khắc tên.

"chiếc này."

nhân viên gật đầu.

"bên cửa hàng có khắc tên miễn phí."

"anh muốn khắc gì ạ?"

thành công không cần suy nghĩ.

"nguyễn thành công."

xuân bách đứng bên cạnh.

khẽ mím môi.

cậu nhìn chiếc vòng.

rồi nhìn sang chiếc vòng đang đeo trên cổ mình.

"không cần đâu."

"chiếc cũ vẫn dùng được."

thành công vẫn nhìn nhân viên.

"khắc đi."

"vâng."

nhân viên nhanh chóng mang chiếc vòng vào trong.

...

trong lúc chờ.

thành công lại đi sang khu đồ ăn.

cậu cầm một chiếc bát sứ màu đen.

đặt cạnh một chiếc cốc cùng màu.

"lấy luôn."

xuân bách khẽ lên tiếng.

"cậu."

"ừ?"

"thật sự không cần."

"ở biệt thự."

"tôi dùng bát bình thường cũng được."

thành công quay sang.

"tao thích."

"nhưng..."

"không phải mua cho mày."

"là tao thay."

"mày không có quyền từ chối."

xuân bách nhìn cậu vài giây.

cuối cùng chỉ khẽ thở dài.

"...được."

ít phút sau.

nhân viên mang chiếc vòng trở lại.

miếng thẻ bạc dưới ánh đèn phản chiếu ba từ ngay ngắn.

"nguyễn thành công."

thành công cầm lên.

khẽ gật đầu.

"đẹp."

cậu không đưa ngay cho xuân bách.

chỉ cất chiếc vòng vào túi.

rồi cầm túi đồ bước ra ngoài.

xuân bách lặng lẽ đi phía sau.

cậu biết.

chiếc vòng này...

sớm muộn gì cũng sẽ được đeo lên cổ mình.

chỉ là.

không biết sẽ vào lúc nào.

_________________

buổi tối.

biệt thự sáng đèn.

ông trần vừa nhận lấy mấy túi đồ từ tay thành công.

"cậu chủ."

"để tôi cất giúp."

"không."

thành công giữ lại một chiếc hộp màu đen.

"cái này tao tự làm."

ông trần nhìn chiếc hộp.

khóe môi khẽ cong.

"dạ."

...

xuân bách vừa tắm xong.

mái tóc nâu đậm vẫn còn hơi ướt.

cậu mặc áo thun rộng.

vừa bước xuống phòng khách.

đã thấy thành công ngồi trên sofa.

chiếc hộp màu đen đặt ngay trước mặt.

"lại đây."

xuân bách chậm rãi bước tới.

"có chuyện gì?"

"ngồi."

cậu không hỏi thêm.

chỉ ngồi xuống chiếc sofa đối diện.

thành công mở chiếc hộp.

bên trong.

là chiếc vòng cổ da mới.

khóa bạc sáng dưới ánh đèn.

miếng thẻ nhỏ khắc ba từ.

"nguyễn thành công."

xuân bách nhìn thấy.

khẽ mím môi.

"tôi..."

"không cần đâu."

"chiếc cũ vẫn còn mới."

thành công chống khuỷu tay lên đầu gối.

"tao biết."

"vậy sao..."

"tao thích cái này hơn."

"nhưng..."

"không có nhưng."

cậu đứng dậy.

cầm chiếc vòng trong tay.

"quay lưng."

xuân bách nhìn người trước mặt.

im lặng vài giây.

rồi vẫn làm theo.

mái tóc hơi ướt được vén sang một bên.

để lộ phần gáy và chiếc cổ khỏe khoắn.

thành công đưa tay.

nhẹ nhàng tháo chiếc vòng cũ.

đầu ngón tay vô tình lướt qua làn da ngăm.

xuân bách khẽ cứng người.

nhưng không né.

chiếc vòng cũ được đặt xuống bàn.

thành công cầm chiếc vòng mới.

vòng qua cổ cậu.

"cạch."

tiếng khóa cài vang lên rất khẽ.

không gian bỗng yên tĩnh lạ thường.

thành công lùi lại một bước.

đưa mắt nhìn từ trên xuống dưới.

chiếc vòng da đen ôm vừa vặn quanh cổ xuân bách.

miếng thẻ bạc nằm ngay giữa.

rất nổi bật.

"được."

"đẹp hơn."

xuân bách cúi đầu.

đầu ngón tay khẽ chạm vào miếng thẻ.

"..."

"cảm ơn."

"không cần."

"đây là đồ của tao."

"mày chỉ đeo thôi."

giọng thành công vẫn ngang ngược như cũ.

nhưng ánh mắt.

lại không hề lạnh lùng.

ông trần đứng từ phòng bếp nhìn ra.

thấy hai người.

chỉ lặng lẽ mỉm cười.

rồi xoay người đi mất.

...

thành công cầm chiếc vòng cũ lên.

định tiện tay ném vào thùng rác.

"đừng."

xuân bách bất ngờ lên tiếng.

thành công dừng lại.

"gì?"

"nếu được."

"đừng vứt."

"tôi giữ."

"giữ làm gì?"

"không biết."

"chỉ là..."

"vẫn dùng được."

thành công nhìn chiếc vòng cũ trong tay.

đó chỉ là một món đồ rất bình thường.

không đáng bao nhiêu tiền.

vậy mà xuân bách vẫn muốn giữ.

cậu tặc lưỡi.

"phiền."

miệng nói vậy.

nhưng vẫn đặt chiếc vòng cũ trở lại hộp.

rồi đẩy về phía xuân bách.

"muốn thì giữ."

"đừng làm mất."

xuân bách khẽ gật đầu.

"ừ."

cậu cẩn thận cất chiếc hộp sang một bên.

nhìn hành động ấy.

không hiểu sao.

thành công lại thấy tâm trạng mình tốt hơn hẳn.

rồi chậm rãi bước lên cầu thang.

không ai biết.

ngay lúc nãy.

khi tự tay cài chiếc vòng lên cổ xuân bách.

trong đầu cậu chỉ có một suy nghĩ rất đơn giản.

chiếc vòng này...

quả thật hợp với "cún" của cậu hơn chiếc cũ rất nhiều.

__________________

buổi tối.

sau khi học xong.

xuân bách mang sách vở trở về phòng.

thành công cũng lười biếng ngáp một cái.

rồi nằm dài trên giường chơi điện thoại.

chưa được bao lâu.

cậu thấy khát nước.

"phiền."

thành công xỏ dép.

chậm rãi đi xuống tầng dưới.

...

đồng hồ đã chỉ gần mười một giờ.

cả biệt thự gần như chìm vào yên tĩnh.

chỉ còn phòng bếp vẫn sáng đèn.

thành công vừa định bước vào.

đã nghe thấy tiếng nói chuyện khe khẽ của hai người giúp việc.

cậu theo phản xạ dừng chân.

"cậu chủ thay đổi nhiều thật."

"đúng vậy."

"lúc trước."

"thấy cậu xuân bách là khó chịu."

"ngày nào cũng tìm cách bắt nạt."

"giờ thì khác hẳn."

"ừ."

"đi đâu cũng nghĩ đến cậu ấy."

"ăn cơm cũng hỏi."

"đi học cũng hỏi."

"cậu xuân bách nghỉ bệnh mấy hôm."

"tôi còn thấy cậu chủ tự chụp bài gửi."

"rồi còn gọi bác sĩ."

"mua vòng cổ mới."

"mua cả bát với cốc."

người còn lại bật cười.

"miệng thì cứ bảo."

"'thú cưng của tôi'."

"nhưng nhìn kiểu gì."

"cũng giống đang quan tâm người ta."

"suỵt."

"nhỏ tiếng thôi."

"lỡ cậu chủ nghe thấy."

"lại mắng."

cả hai cùng cười khẽ.

rồi tiếp tục dọn dẹp.

...

ngoài cửa.

thành công vẫn đứng yên.

bàn tay cầm cốc nước khựng giữa không trung.

cậu khẽ nhíu mày.

"quan tâm?"

"tao?"

vài giây sau.

cậu lập tức lắc đầu.

"không phải."

"tao chỉ..."

cậu im lặng.

rồi rất nhỏ.

tự lẩm bẩm với chính mình.

"...nuôi cún thôi."

"đúng."

"chỉ là vậy."

như thể.

chỉ cần nói ra.

là có thể thuyết phục được bản thân.

...

thành công cầm cốc nước.

chậm rãi đi ngang qua phòng khách.

ánh đèn vàng vẫn còn sáng.

xuân bách ngồi trên sofa.

một chân co lên.

trên đùi là quyển sách vừa mượn ở thư viện.

cậu chăm chú đọc từng dòng.

thỉnh thoảng lại dùng bút chì ghi vài ghi chú nhỏ bên lề.

mái tóc nâu đậm còn hơi rũ xuống trước trán.

chiếc vòng cổ da màu đen.

với miếng thẻ bạc khắc tên "nguyễn thành công".

ẩn hiện dưới cổ áo.

không hiểu vì sao.

trông lại rất hợp.

thành công đứng ở đầu hành lang.

lặng lẽ nhìn.

không lên tiếng.

cũng không bước lại.

chỉ nhìn rất lâu.

đến khi xuân bách như cảm nhận được ánh mắt ấy.

khẽ ngẩng đầu lên.

"cậu?"

thành công giật mình.

lập tức quay mặt đi.

"chưa ngủ?"

"đọc nốt vài trang."

"mai trả thư viện."

"ừ."

cậu đáp cụt lủn.

rồi định bước lên lầu.

đi được hai bước.

thành công lại dừng chân.

không quay đầu.

khóe môi rất khẽ cong lên.

"đúng."

"...cún của tao."

nói xong.

cậu chậm rãi bước lên tầng.

không hề biết.

ở phía sau.

xuân bách vẫn ngồi nhìn theo bóng lưng ấy.

ánh mắt bình tĩnh như mọi khi.

nhưng nơi khóe môi.

lại xuất hiện một nụ cười rất nhạt.

như thể.

cậu cũng đang dần quen với cuộc sống có người kia bên cạnh.

end 09

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com