Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

11

ánh nắng sớm len qua khe rèm.

nhẹ nhàng phủ lên căn phòng rộng lớn.

thành công khẽ cau mày.

theo thói quen.

cậu đưa tay với sang bên cạnh để kéo chăn.

nhưng đầu ngón tay.

lại chạm phải một thứ gì đó mềm mềm.

"..."

thành công mở mắt.

mất vài giây.

mới nhớ ra.

tối qua.

xuân bách ngủ cùng phòng.

cậu nghiêng đầu sang.

xuân bách vẫn còn ngủ.

hơi thở đều.

gương mặt khi ngủ bớt đi vẻ lạnh lùng thường ngày.

hàng mi khẽ rủ xuống.

mái tóc nâu đậm hơi rối.

ánh nắng chiếu lên làn da ngăm khỏe khoắn.

làm đường nét gương mặt càng thêm rõ ràng.

thành công chống đầu.

lặng lẽ nhìn.

"..."

cậu chưa từng để ý.

xuân bách thật ra rất đẹp.

không phải kiểu trắng trẻo như cậu.

mà là vẻ đẹp của một người thường xuyên lao động.

khỏe khoắn.

vững chãi.

chiếc áo thun vì lúc ngủ hơi xộc xệch.

để lộ bờ vai rộng.

và một phần hình xăm màu đen kéo dài từ vai xuống cánh tay.

thành công nhớ lại.

xuân bách từng nói.

đó là vì bị bạn xấu lừa.

nên mới mang theo những hình xăm ấy đến tận bây giờ.

ánh mắt cậu chậm rãi dời xuống.

chiếc vòng cổ bằng da màu đen.

vẫn nằm ngay ngắn trên cổ xuân bách.

miếng thẻ bạc khắc tên "nguyễn thành công" phản chiếu ánh nắng.

không hiểu sao.

nhìn rất thuận mắt.

thành công vô thức đưa tay ra.

đầu ngón tay khẽ chạm vào chiếc vòng.

rồi chậm rãi lướt sang phần hình xăm trên vai.

chỉ vừa chạm nhẹ.

xuân bách đã khẽ cựa mình.

hàng mi run lên.

thành công giật mình.

nhanh như chớp rụt tay về.

tim bỗng đập nhanh hơn bình thường.

"đệt..."

"tao làm gì vậy."

cậu vội vàng ngồi bật dậy.

xoa xoa mái tóc rối.

đúng lúc ấy.

xuân bách cũng từ từ mở mắt.

cậu nhìn thành công.

hơi ngơ ngác.

"chào buổi sáng."

thành công quay mặt đi.

"ừ."

"mày..."

"dậy thì dậy nhanh."

"trễ học."

xuân bách nhìn đồng hồ treo tường.

mới hơn sáu giờ.

cậu khẽ cười.

"còn sớm."

"tao biết."

"nhưng tao đói."

"được."

"tôi xuống làm bữa sáng."

nói rồi.

xuân bách ngồi dậy.

chiếc áo theo động tác ấy lại kéo lên thêm một chút.

để lộ phần cơ bụng săn chắc.

thành công vô tình nhìn thấy.

cả người cứng đờ.

xuân bách hoàn toàn không để ý.

chỉ bước xuống giường.

đi về phía cửa.

"cậu muốn ăn gì?"

"..."

không nghe thấy câu trả lời.

xuân bách quay đầu.

"thành công?"

lúc này.

thành công mới giật mình.

"hả?"

"ăn gì?"

"...gì cũng được."

"ừ."

xuân bách gật đầu.

rồi mở cửa đi ra ngoài.

cánh cửa khép lại.

căn phòng trở nên yên tĩnh.

thành công vẫn ngồi nguyên trên giường.

đưa tay sờ lên mặt mình.

không biết từ lúc nào.

tai đã nóng ran.

cậu lẩm bẩm rất nhỏ.

"chắc..."

"do mới ngủ dậy thôi."

"ừ."

"chắc vậy."

nhưng dù tự an ủi thế nào.

trong đầu cậu.

vẫn không ngừng hiện lên hình ảnh bờ vai rộng.

làn da ngăm.

và những hình xăm trên người xuân bách.

__________________

tan học.

thành công vừa bước lên xe.

đã chống cằm nhìn ra ngoài cửa kính.

không biết đang nghĩ gì.

xuân bách ngồi bên cạnh.

thấy cậu yên lặng khác thường.

khẽ hỏi.

"hôm nay."

"cậu mệt sao?"

"không."

"vậy sao ít nói?"

"tao nói nhiều khi nào?"

"..."

xuân bách bật cười.

"cũng đúng."

chiếc xe chạy được một đoạn.

thành công đột nhiên lên tiếng.

"đổi hướng."

người tài xế lập tức đáp.

"dạ."

"đến trung tâm thương mại."

"vâng."

xuân bách hơi nghiêng đầu.

"lại mua đồ?"

"ừ."

"cậu mới mua tuần trước."

"thiếu."

"thiếu gì?"

"quần áo."

xuân bách lập tức lắc đầu.

"không cần."

"đồ của tôi vẫn mặc được."

thành công liếc cậu một cái.

"tao bảo thiếu."

"là thiếu."

...

hơn nửa giờ sau.

hai người bước vào một cửa hàng quần áo.

nhân viên vừa nhìn thấy thành công.

đã niềm nở cúi chào.

"chào anh."

"anh muốn xem mẫu mới nhất không ạ?"

"ừ."

"đưa đồ nam."

"size..."

thành công quay sang nhìn xuân bách từ đầu đến chân.

rồi nói luôn.

"L."

"vâng."

chỉ vài phút sau.

trên ghế sofa đã chất đầy quần áo.

áo sơ mi.

áo thun.

quần jean.

áo khoác.

thậm chí cả giày.

xuân bách nhìn đống đồ.

khẽ nhíu mày.

"nhiều quá."

"không cần đâu."

"tôi có quần áo."

thành công không thèm ngẩng đầu.

vẫn tiếp tục chọn.

"mày có."

"nhưng xấu."

"..."

"tao nhìn chướng mắt."

xuân bách bất lực.

"quần áo chỉ cần sạch."

"mặc được."

"không cần đẹp."

thành công cuối cùng cũng quay sang.

"nhưng cún của tao."

"phải đẹp."

câu nói ấy khiến nhân viên đứng gần đó khựng lại.

ánh mắt lướt qua hai người.

rồi vội cúi đầu nhịn cười.

xuân bách khẽ ho một tiếng.

"cậu..."

"đừng nói vậy ở ngoài."

"tao thích."

"đi thay."

"không."

"đi."

"tôi..."

"tao nói."

"đi."

thấy vẻ mặt thành công bắt đầu mất kiên nhẫn.

xuân bách đành ôm quần áo.

bước vào phòng thử.

...

vài phút sau.

tấm rèm được kéo ra.

xuân bách bước ra ngoài.

chiếc áo sơ mi đen ôm vừa vặn bờ vai rộng.

ống tay được xắn lên đến khuỷu.

chiếc quần jean tối màu càng khiến đôi chân vốn đã dài lại càng nổi bật.

mái tóc nâu đậm được vuốt gọn sang một bên.

cả cửa hàng gần như im lặng vài giây.

một nhân viên nhỏ giọng.

"đẹp thật..."

thành công vốn đang cúi xem điện thoại.

nghe tiếng.

liền ngẩng đầu.

"..."

cậu nhìn xuân bách.

rất lâu.

không chớp mắt.

không hiểu sao.

bộ quần áo mình vừa tiện tay chọn.

lại hợp với người kia đến vậy.

làn da ngăm.

thân hình cao lớn.

bờ vai rộng.

mọi thứ đều vừa vặn.

đến mức.

thành công vô thức đứng dậy.

đi một vòng quanh xuân bách.

rồi đưa tay chỉnh lại cổ áo cho cậu.

"lệch."

xuân bách hơi cúi đầu.

để mặc thành công chỉnh lại.

"được chưa?"

"..."

thành công lùi lại một bước.

khóe môi rất khẽ nhếch lên.

"ừ."

"cũng..."

"đẹp."

đó là lần đầu tiên.

cậu thừa nhận điều ấy thành tiếng.

xuân bách hơi ngẩn người.

rồi mỉm cười.

"vậy."

"lấy bộ này."

"được không?"

thành công lập tức quay mặt đi.

"lấy hết."

"không chỉ bộ này."

"tất cả."

xuân bách nhìn gần chục bộ quần áo trên ghế.

không khỏi bật cười bất lực.

"không mặc hết."

"mặc dần."

"tao nuôi."

"thì tao mua."

"mày chỉ việc mặc."

xuân bách nhìn người trước mặt.

cuối cùng chỉ khẽ gật đầu.

"...được."

còn thành công.

dù đã quay đi.

vẫn không nhận ra.

tim mình vừa đập nhanh hơn một nhịp khi nhìn thấy xuân bách bước ra khỏi phòng thử đồ.

____________________

trên đường về.

thành công không nói gì.

chỉ lười biếng dựa đầu vào cửa kính.

nhưng ánh mắt.

thỉnh thoảng lại lướt sang xuân bách.

người kia vẫn mặc bộ quần áo mới.

chiếc áo sơ mi đen khiến làn da ngăm càng nổi bật.

không hiểu sao.

càng nhìn.

càng thấy vừa mắt.

...

về đến biệt thự.

ông trần cùng vài người giúp việc bước ra nhận đồ.

"cậu chủ."

"để chúng tôi mang lên."

"ừ."

thành công tiện tay đưa mấy chiếc túi.

chỉ giữ lại một hộp nhỏ.

rồi quay người đi vào.

xuân bách thấy còn khá nhiều đồ.

liền cúi xuống.

xách thêm vài túi.

"để tôi giúp."

"không cần."

"không nặng."

"mày cứ để đó."

"tôi mang được."

thành công hừ nhẹ.

"lì."

nói xong.

cậu cũng xách thêm hai túi.

đi lên cầu thang.

...

vừa lên đến bậc cuối cùng.

thành công vô tình giẫm trúng mép thảm.

"!"

cả người mất thăng bằng.

theo quán tính.

ngã về phía sau.

mọi chuyện xảy ra quá nhanh.

xuân bách lập tức buông túi đồ.

một tay giữ lấy vai.

tay còn lại vòng qua eo thành công.

kéo mạnh người cậu về phía mình.

"cẩn thận."

"bịch."

thành công đập thẳng vào lồng ngực xuân bách.

hai người đứng sát đến mức.

chỉ cần nhích thêm một chút.

chóp mũi cũng có thể chạm nhau.

không gian bỗng im bặt.

thành công mở to mắt.

theo bản năng.

hai tay bấu lấy vạt áo xuân bách.

qua lớp áo mỏng.

cậu cảm nhận rất rõ.

cơ bắp săn chắc dưới lòng bàn tay.

cả hơi ấm.

và nhịp tim đều đặn của người đối diện.

xuân bách cúi xuống nhìn cậu.

"cậu có sao không?"

giọng nói vẫn bình tĩnh như thường ngày.

nhưng cánh tay đặt sau eo thành công.

vẫn chưa buông ra.

thành công ngước lên.

lần đầu tiên.

cậu nhận ra.

xuân bách thật sự rất cao.

cao hơn cậu gần nửa cái đầu.

đứng ở khoảng cách này.

ánh mắt sắc lẹm ấy.

lại trở nên dịu đi rất nhiều.

"..."

hai người cứ nhìn nhau như vậy.

vài giây.

không ai lên tiếng.

đến khi ông trần từ dưới lầu đi lên.

"cậu chủ?"

tiếng gọi ấy.

khiến cả hai cùng giật mình.

xuân bách lập tức buông tay.

lùi về sau một bước.

"xin lỗi."

"tôi chỉ sợ cậu ngã."

thành công cúi đầu.

vội vàng chỉnh lại áo.

"...ừ."

"tao biết."

ông trần nhìn hai người.

rồi nhìn mấy túi đồ nằm ngổn ngang trên cầu thang.

khóe môi khẽ cong.

"để tôi mang lên."

"hai cậu vào nghỉ đi."

thành công đáp qua loa.

"ừ."

rồi quay người đi thẳng.

bước chân nhanh hơn bình thường.

...

về đến phòng.

thành công đóng cửa.

dựa lưng vào cánh cửa.

đưa tay chạm lên ngực mình.

"bịch."

"bịch."

tim vẫn đập rất nhanh.

cậu khẽ nhíu mày.

"..."

"chỉ đỡ tao thôi."

"có gì đâu."

nhưng càng cố không nghĩ.

trong đầu cậu.

lại càng hiện lên cảm giác lúc bị xuân bách ôm lấy.

vòng tay rất chắc.

hơi ấm rất rõ.

và cả mùi hương dịu nhẹ còn vương trên áo người kia.

thành công vò mạnh mái tóc.

lẩm bẩm.

"phiền thật..."

rồi ngả người xuống giường.

thế nhưng.

đến tận lúc trời tối.

cậu vẫn không thể quên được khoảnh khắc vừa rồi.

________________

buổi tối.

đúng tám giờ.

"cốc cốc."

xuân bách gõ cửa phòng.

"vào."

thành công đang ngồi trên ghế.

trước mặt là quyển sách toán.

nhưng hơn năm phút rồi.

cậu vẫn dừng ở đúng một trang.

"đến giờ học."

"ừ."

xuân bách kéo ghế.

ngồi xuống đối diện.

"cậu làm thử bài này."

thành công cầm bút.

đọc đề.

"..."

năm phút.

vẫn chưa viết được chữ nào.

xuân bách hơi nghiêng đầu.

"hôm nay."

"cậu không tập trung."

"tao biết."

"có chuyện gì sao?"

"không."

thành công đáp rất nhanh.

quá nhanh.

đến mức chính cậu cũng thấy chột dạ.

xuân bách không hỏi thêm.

chỉ cầm bút.

kiên nhẫn giảng lại từng bước như mọi khi.

thế nhưng.

thành công lại chẳng nghe được bao nhiêu.

ánh mắt cứ vô thức dừng trên người xuân bách.

chiếc áo sơ mi đen vẫn chưa thay.

tay áo xắn lên quá khuỷu tay.

cậu chợt nhớ đến lúc ở cầu thang.

vòng tay ấy.

rất chắc.

rất ấm.

"thành công."

giọng xuân bách kéo cậu trở về.

"hả?"

"cậu nhìn gì vậy?"

"..."

thành công lập tức quay mặt đi.

"tao nhìn đề."

xuân bách cúi xuống nhìn quyển vở.

đề bài nằm bên trái.

còn từ nãy đến giờ.

thành công lại nhìn sang bên phải.

cậu khẽ cười.

"đề ở đây."

"..."

thành công ho khan một tiếng.

"tao biết."

"tao nhìn nhầm."

"ừ."

xuân bách cũng không vạch trần.

chỉ tiếp tục giảng bài.

...

gần chín giờ.

buổi học kết thúc.

xuân bách thu dọn sách.

"mai."

"tôi sẽ kiểm tra lại."

"ừ."

"cậu nghỉ sớm đi."

"ừ."

xuân bách đứng dậy.

vừa đi được vài bước.

thành công bỗng gọi.

"bách."

đây là lần đầu tiên.

cậu không gọi "mày".

cũng không gọi "cún".

mà gọi thẳng tên.

xuân bách dừng chân.

quay lại.

"gì vậy?"

thành công nhìn người đối diện.

ánh mắt dừng rất lâu.

đến mức chính cậu cũng không hiểu mình muốn nói gì.

cuối cùng.

một câu nói bất ngờ bật ra.

"mày..."

"...đẹp thật."

không gian lập tức yên tĩnh.

cả hai đều khựng lại.

thành công mở to mắt.

như thể không tin nổi mình vừa nói gì.

"ý tao là..."

cậu vội vàng chỉ vào bộ quần áo.

"bộ đồ."

"hợp."

"không phải..."

"tao không khen mày."

xuân bách nhìn vẻ lúng túng hiếm thấy ấy.

khóe môi khẽ cong.

"cảm ơn."

"tôi cũng thích."

"vì là cậu chọn."

thành công lập tức quay mặt đi.

hai vành tai đỏ lên thấy rõ.

"được rồi."

"về phòng đi."

"mai còn học."

"được."

xuân bách ôm sách rời khỏi phòng.

cánh cửa khép lại rất nhẹ.

...

trong phòng.

thành công ngồi phịch xuống giường.

lấy gối úp thẳng lên mặt.

"đệt..."

"tao bị điên rồi."

"tự nhiên đi khen nó đẹp."

cậu vò mái tóc đến rối tung.

nhưng càng muốn quên.

hình ảnh xuân bách lại càng hiện rõ trong đầu.

thành công thở dài.

lăn người sang một bên.

khẽ lẩm bẩm.

"phiền thật..."

"từ lúc nào..."

"...tao lại để ý mày nhiều vậy."

end 11

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com